“Thế nhưng tôi nhìn rất thuận mắt. Ợ.”
Bạch Thư Hân vừa nói, vừa ợ một tiếng thật to. Ở trước mặt Ôn Mạc Ngôn, cô không hề quan tâm tới hình tượng.
Ở trong mắt cô, Ôn Mạc Ngôn chính là chị em tốt!
Là một em gái cẩn thận, tài giỏi, và là một tri kỉ!
Còn cần cô bảo vệ, không có việc gì làm là thích làm việc nhà, trông hoa, nếu ai cưới anh, thật là có phúc.
Khó trách lần nào Cố Cố nhắc đến anh, đều bảo là gả chồng, quả nhiên là nói không sai.
Ôn Mạc Ngôn nghe được lời này, đảo mắt nghiêm túc nhìn cô.
Trong mắt anh, ánh sáng hổ phách hiện lên rực rỡ, trông rất thuần khiết.
“Thật vậy chăng?”
“Đúng vậy, tôi cảm thấy rất đẹp.”
Ôn Mạc Ngôn nghe xong, trực tiếp gỡ mắt kính xuống.
“Thật là đẹp mắt, thật ngoan!”
Bạch Thư Hân nhéo nhéo mặt anh: “Về sau theo chị đây lăn lộn, bảo đảm cho anh ăn sung mặc sướng!”
“Bạch Thư Hân, tôi là một người đàn ông.” Ôn Mạc Ngôn không khỏi nâng cao giọng.
“Rất khó tưởng tượng, anh là một người đàn ông…”
“Em…
Ôn Mạc Ngôn có chút tức giận, đây chính là tính chất nguyên tắc của vấn đề!
Anh đột nhiên ghé sát vào, Bạch Thư Hân cũng không biết né tránh, mũi hai người đều sắp đụng vào một chỗ.
Trên người cô mang theo mùi rượu thơm nồng, trộn lẫn với mùi nước hoa nhàn nhạt, quyến rũ vô cùng.