“Ta không tin”, Diệp Thành lập tức giật lấy túi đựng đồ của tên kia sau đó dốc hết những thứ lộn xộn bên trong túi ra rồi mới tìm một lượt mà không phát hiện ra gì thì hắn mới vỗ vào vai tên kia: “Huynh đệ, ta không khiến ngươi đau chứ?”
Ôi trời!
Tên kia thầm mắng chửi trong lòng, lão tử đây cho ngươi một gậy thử xem? Đánh ngươi xong rồi hỏi ngươi có đau không, mẹ kiếp!
Mặc dù lòng thầm mắng chửi nhưng hắn vẫn lắc đầu, miệng cười xoà: “Không…không đau”.
“Vậy thì tốt”, Diệp Thành vỗ tên kia một cái rồi quay người biến mất.
A…!
Không lâu sau đó, tiếng kêu gào thảm thiết lại lần nữa vang lên, lại có một người bị một gậy của Diệp Thành quật ngã.
Thế nhưng sau hồi lục tìm, Diệp Thành vẫn không thể tìm thấy gì.
Tiếp đó, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, đó chính là tìm những chữ vàng kia, cả đoạn đường di chuyển hắn không nề hà cướp giật, nếu trong tay ai có chữ vàng là hắn lập tức ra tay.
Có điều, sau hồi lục tìm hắn lại chẳng thu về được gì.
Chữ vàng không tìm thấy nhưng những người vào đây tìm bảo bối lại gặp hoạ, bị hắn đánh đấm liên tục, về cơ bản tên nào tên nấy đều ôm đầu rên la đau đớn.
Vả lại hiện trường còn xuất hiện cảnh này, nếu có hai người gặp nhau và nhìn thấy đối phương thì bọn đều nói một câu: “Ngươi cũng bị đánh sao?”
Phía này, Diệp Thành tức tối đi trong không gian hư vô, đi mãi đi mãi mà vẫn chưa tìm được chữ vàng khiến hắn bức bối.