Hàn Lập khôi phục thần sắc, gật gật đầu. Lúc này bọn họ đã vào trong Thiên điện, chỉ thấy nơi này đã có năm sáu thạch ốc, trông giống loại của Hàn Lập sau khi được phóng đại ra, hơn nữa phía bên ngoài còn có bạch quan chớp động. Tâm thần Hàn Lập chợt động, dùng thần thức kiểm tra thử một gian, quả nhiên vừa tiếp xúc thần thức đã bị một tầng cấm chế chặn lại. Loại cấm chế này cực kỳ đơn giản, thần thức có thể dễ dàng phá vỡ để vượt qua, nhưng sau khi cấm chế bị phá, chủ nhân trong phòng lập tức phát hiện có người, chắc chắn sẽ gia tăng cảnh giác.
Đây quả thật là một thủ đoạn tốt đề phòng người khác dùng thần thức dò xét. Trong lòng nghĩ thế, Hàn Lập lại nâng căn phòng nhỏ trong tay lên, thanh quang trên tay chợt lóe, rót linh lực vào trong. Căn phòng bỗng có chút nóng lên, run rẩy không ngừng, Hàn Lập không chút do dự ném nó về phía đất trống. Bạch quang chợt hiện, “ầm” một tiếng, một căn phòng to vài trượng hiện ra trước mắt họ.
“Kim huynh, mời vào!” Hàn Lập sau khi quan sát thạch ốc, quay lại khách khí mời lão giả
“Vậy tiểu lão nhi không khách khí, đừng nói là đã thấy qua Thiên Cơ ốc nhiều lần, nhưng vào trong thì thật sự chỉ vài lần.” Kim Nguyên sờ cằm, cười hì hì rồi mở cửa đá bước vào.
Hàn Lập cười cười, chậm rãi theo sau, tiện tay khóa cửa lại. Căn phòng không lớn, trang trí cũng khá tinh xảo. Trong phòng chẳng những có bàn ghế, còn có một thạch sàng ( giường đá). Lão giả đã ngồi xuống một ghế đá. Hàn Lập vươn tay ấn lên vách tường, kích hoạt cấm chế trong phòng, sau đó mới ngồi xuống đối diện lão giả.
“Lúc trước nghe đạo hữu nói cần biết một chuyện, không biết là việc gì?” Lão giả đột nhiên chỉnh sắc hỏi.
“Cũng không có gì, tại hạ chuẩn bị ở lại Quan Trữ phủ một thời gian, nhưng lại không biết nhiều về các thế gia tông môn ở đây. Ta nghe khẩu âm đạo hữu hẳn là người địa phương, có thể trình bày một chút hay không.” Hàn Lập trả lời.
“Thì ra là chuyện này, không thành vấn đề! Không phải tiểu lão nhi khoe khoang, không chỉ Quan Trữ phủ, cả Liêu Châu gần như không việc gì tiểu lão không biết. Hàn huynh muốn nghe việc gì trước tiên?” Lão giả cười nói.
“Chủ nhân Quan Trữ phủ là tam đại thế gia, vậy trước hết nói đến ba nhà này đi, tốt nhất nên đem một vài sự kiện liên quan nói rõ một chút để tại hạ được hiểu hơn.” Hàn Lập hứng thú nói.
“Các tu tiên thế gia tại Quan Trữ phủ, cơ bản là thuộc Nho môn, vì thế hầu hết các thế gia ở đây đều có đệ tử Nho môn. Nhưng tứ đại thế gia ở Quan Trữ phủ lại là ngoại lệ, trừ Khổng gia ở ngoài, ba nhà còn lại đều có truyền thừa.”
“Tứ đại thế gia? Ở Quan Trữ phủ không phải chỉ có tam đại thế gia sao?” Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, kinh ngạc hỏi một câu.
“Hắc hắc! Tam đại thế gia của Quan Trữ chỉ là chuyện từ xưa thôi, mười năm trở lại đây nên đổi là tứ đại thế gia mới đúng. Nhưng không biết Phùng gia đắc tội gì với ba nhà còn lại, kết quả trong một đêm bị ba nhà liên thủ tấn công, các đệ tử đều bị giết sạch. Nghe nói trong đêm đó Phùng gia đang thương lượng đại sự gì, tất cả đệ tử đều tập trung cùng một nơi…” Thanh âm lão giả không ngừng, giảng giải cho Hàn Lập.
Hàn Lập lẳng lặng ngồi nghe đối phương kể chuyện phát sinh tại Phùng gia, rồi lại vài thần thông kỳ lạ của ba nhà…. Kể xong sự tình các thế gia, lão lại bắt đầu nói đến các tông môn lớn trong Quan Trữ. Kim Nguyên lão giả này quả nhiên kinh lịch nhiều nơi, không chỉ trong Quan Trữ phủ, các phủ thành còn lại hầu như việc gì lão cũng biết. Hàn Lập vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng có một ít nhận thức về tu tiên giới tại Liêu châu.
Những tin tức này so với những tin nghe từ Tào Mộng Dung quả nhiên chi tiết hơn nhiều. Nhưng mà tên này tựa hồ như là một người thích nói, nói đến nước bọt tung tóe, một hồi lâu mà miệng lưỡi vẫn lưu loát, thậm chí đôi lúc còn xen vào nhận xét của bản thân. Sau một hồi lâu không thấy hắn có dấu hiệu ngừng lại, Hàn Lập đành ngắt lời:
“Cám ơn đạo hữu đã giảng giải, hay là bây giờ Kim huynh mang dị bảo ra cho tại hạ đại khai nhãn giới.”
“Dị bảo? Tất nhiên, tiểu lão nhi còn phải trông chờ Hàn huynh giám định giúp mà.” Lão giả ngừng lại gật đầu đáp ứng.
Sau đó dưới ánh mắt Hàn Lập, lão giả có chút thần bí lấy từ túi trữ vật một cái hộp ngọc đặt lên bàn. Hàn Lập dùng thần thức thử dò xét hộp ngọc, nhưng lập tức giật mình.Thần thức vừa tiếp xúc vỏ hộp không ngờ đã gặp một lực bài xích quái lạ đẩy ra, vô pháp xâm nhập vào trong. Điều này khiến Hàn Lập cảm thấy hứng thú. Kim Nguyên lại cẩn thận mở nắp hộp, nhất thời một đoàn kim quang chói mắt bừng lên, một vật to cỡ nắm tay xuất hiện.
“Đạo hữu xem vật này, có biết nó là gì không?” Kim Nguyên đẩy hộp ngọc đến trước mặt Hàn Lập, có chút tha thiết hỏi.
Hàn Lập nhíu mày, cầm hộp ngọc lên chăm chú quan sát. Lúc này hắn mới thấy rõ ràng, không ngờ vật này lại giống như một lớp bọt khí, tuy mặt ngoài ẩn hiện kim quang khác thường nhưng ở trong thì trong suốt, một chút linh khí cũng không có tựa như là một phàm vật.
Suy nghĩ nửa ngày, Hàn Lập vươn một ngón tay, linh quang hiện lên, một tầng thanh quang theo ngón tay bắn thẳng vào trong. Mềm mại, ôn nhu, phảng phất như thật sự có một lớp bọt khí. Khuôn mặt Hàn Lập lộ vẻ kinh ngạc, tiếp tục suy nghĩ, sau đó đem thần thức phóng ra vây lấy hộp ngọc.
Kết quả lớp bọt khí này nổi sống, đem thần thức hắn đẩy sang một bên. Nhưng lần này Hàn Lập không hề ngừng lại, gia tăng cường độ, thần thức tiếp tục cường hãn xông vào. Một màn kì dị xuất hiện. Chỉ thấy lớp bọt khí trong hộp không ngừng chớp động kim quang, thể tích lúc thì bành trướng, lúc lại co rút nhưng biên độ không lớn, như tim đập vậy.