Rầm! Bịch!
Thế rồi bên trong sơn cốc vang lên âm thanh dữ dội, sát khí cuộn trào, chỉ cần là người chạm phải thì lập tức sẽ bị nổ tung, máu me bắn vọt, cũng không biết là tên ngu ngốc nào không cẩn thận chạm phải cấm chế ở đây nên mới khiến những người tới đây đoạt chữ vàng đều gặp hoạ.
Phụt! Phụt!
Từng giọt máu bắn vọt lên, cả sơn cốc chói lọi ánh vàng kim đột nhiên bị phủ thêm lớp máu màu đỏ.
Lúc này, ai còn nổi tâm trạng đi đoạt chữ nữa, người nào người nấy bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ, còn những chữ kia cũng đều bị thả ra, từng màu vàng kim bay sang tứ phướng, chớp mắt đã biến mất.
“Mẹ kiếp, cả đám ngu muội”, Diệp Thành bực mình mắng chửi những kẻ không cẩn thận chạm vào cấm chế khủng khiếp bên trong sơn cốc, cơ hội tốt như vậy mà lại vì hành động ngu ngốc của bọn họ phá hoại.
“Chữ vàng đó thực sự rất bất phàm, còn mạnh hơn binh khí nhiều”, Diệp Thành liếc nhìn Đại La Thần Đỉnh, hai chữ vàng trước đó mà hắn cướp được được lạc ấn lên bề mặt Đại La Thần Đỉnh thì một chữ là “huyền”, chữ còn lại là “hoàng”.
Đạo, huyền, hoàng, ba chữ này được lạc ấn trên Đại La Thần Đỉnh và chúng còn có thể tự xếp thành hàng, hết sức bất phàm, và sau khi được lạc ấn lên trên Đại La Thần Đỉnh thì cả ba chữ này càng trở nên huyền diệu hơn.
“Đáng tiếc chỉ có ba chữ”, mặt mày Diệp Thành rõ vẻ nuối tiếc, hắn quay người định đi ra ngoài tìm kiếm nhưng lại bất giác liếc nhìn về một hướng.
Phía đó có một bóng người, trong tay cầm một chữ màu vàng kim vang đang quan sát tỉ mỉ.
Người đó há chẳng phải là Viên Hạo của nhà họ Viên ở Bắc Chấn Thương Nguyên sao?
“Thật là trùng hợp”,
