Không ngờ một ông lớn như Ôn Mạc Ngôn lại đeo lên trước.
Cô cho rằng khi anh mặc lên nhất định trông rất nữ tính, nhưng không ngờ anh vẫn là một hán tử.
Anh thuần thục rã đông bò bít tết, còn nấu mì Ý.
Trong chảo đang chuẩn bị xào cà chua và thịt vụn.
Cô không khỏi nghĩ đến một đêm trước cô ở biệt thự nhà họ Cố, lúc anh làm món mì Ý thịt bò tiêu đen cũng chuyên tâm như vậy.
Mọi người đều nói người đàn ông khi nghiêm túc làm việc là đẹp trai nhất, quả nhiên là sự thật.
Cô đợi khoảng hai mươi phút, Ôn Mạc Ngôn đã làm xong hết tất cả.
Hai người ngồi ở trên bàn cơm, uống rượu vang đỏ, ăn cơm Tây, cảm giác bầu không khí cũng không tệ lắm.
Cô vốn dĩ định tìm người uống chút rượu, thả lỏng một chút, không ngờ hiện tại lại được thưởng thức một bữa tối tinh xảo.
“Anh vừa nãy đứng ở trước cửa nhà tôi như vậy là muốn làm cái gì?”
“Tôi…”
Ôn Mạc Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Thư Hân, ánh mắt hơi thâm thúy.
Anh nói ra một chữ, yết hầu hơi thắt lại.
Anh hít sâu một hơi, siết chặt nắm tay, sau đó có chút trúc trắc nói.
“Hứa Minh Tâm nói cho tôi biết, em muốn đính hôn với đối tượng hẹn hò của mình.”
Bạch Thư Hân nghe vậy, có chút kinh ngạc, ngược lại không phải bởi vì Hứa Minh Tâm nói cho anh biết điều này, mà là anh vậy mà có thể nhìn mình nói ra một câu hoàn chỉnh đến thế.
Tuy rằng hơi dừng lại, nghe có chút không được tự nhiên, nhưng so với trước kia thật sự là khá hơn nhiều.
“Anh…tật nói lắp của anh…”