Diệp Thành lập tức quay người vào không gian, roẹt một tiếng, hắn đã biến mất.
Cũng không biết chạy thục mạng mất bao lâu Diệp Thành mới dừng lại, hắn nheo mắt nhìn về một hướng.
Vừa rồi hắn đã nắm bắt được một luồng khí tức quen thuộc nhưng vô cùng mạnh mẽ và nguy hiểm, luồng khí tức đó khiến hắn run rẩy, thậm chí là sợ hãi từ trong linh hồn.
Đến hắn còn như vậy nên tên tí hon bên trong Đại La Thần Đỉnh cũng không khá hơn là bao, lúc này tên này đang vỗ ngực thở dốc.
Tên tí hon cũng không phải ngốc, mặc dù biết Diệp Thành cấm cố mình bên trong Đại La Thần Đỉnh nhưng hắn lại nép vào nơi sâu nhất như thể lớp sắt được tôi đúc từ Đại La Thần Đỉnh cho hắn cảm giác vô cùng an toàn.
“Ngươi biết đó là gì sao?”, Diệp Thành nhìn tên tí hon bằng khuôn mặt khó hiểu.
Nhìn vẻ mặt đó của Diệp Thành, tên tí hon liền ngồi dậy, hắn gãi đầu rồi mới xoa cằm, nói: “Đó là một thứ rất dị thường, trước ta thì hắn cũng đã vào rồi”.
“Trước ngươi mà cũng đã có người từng vào sao?”, Diệp Thành cau mày, đây là điều mà hắn không ngờ tới, hắn chỉ nhìn thấy tên tí hon này chui vào trong hố thần này đầu tiên nhưng lại không ngờ có cả người vào trước hắn.
“Đúng vậy”, tên kia gật đầu, mặt mày hằn học: “Hắn còn muốn ăn thịt ta, cũng may tiểu gia đây nhanh trí nên mới không bị hắn tóm được”.
“Hắn rất mạnh”.
“Mạnh, mạnh khác thường, quan trọng nhất là hắn dùng bí pháp thiên nhãn thông để che giấu tu vi của mình”.
“Che giấu tu vi?”, Diệp Thành nhìn tên tí hon kia nói với khuôn mặt khó tin, “lẽ nào sức mạnh thần bí bên trong hố thần không cảm nhận được sao?”