“Đúng đúng đúng, hai con chó đúng là rất thú vị. Cậu không biết đâu, lúc tôi mua hai con chó đó đã bị phóng viên chụp ảnh được rồi đưa tôi lên tin tức nói là nhà họ Giang xảy ra chuyện lớn. Đúng là hơi buồn cười” Tiết Khải mở miệng nhưng trong lòng đang chửi thầm Giang Đạo Nhiên, mua hai con chó mà cũng là chuyện lớn sao, anh ta không hề nói tới chuyện này.
Nhưng Giang Đạo Nhiên không để cơ hội cho anh ta nói chen vào, ông kể một đống chuyện liên quan tới hai con chó vừa mua, ổi lại nói chuyện nuôi chó, dắt chó đi dạo, nói mãi mà hình như cũng không hết chuyện.
Tiết Khải bắt đầu mất kiên nhãn.
“Bác trail” Anh ta sốt ruột, hơi cau mày lại: “Nghe nói bác tìm thấy Giang Ninh rồi?”
Anh ta hỏi thẳng.
Thông tin anh ta nhận được là từ nhà họ Long, nói rằng người cướp mất tập đoàn Linh Long tên là Giang Ninh và chính là nhà họ Giang này, là con của Giang Đạo Nhiên và vợ trước.
Chính là đứa con 15 năm trước đã bị đuổi ra khỏi cửa của nhà họ Giang.
Tập đoàn Linh Long!
Cho dù tập đoàn Linh Long đóng cửa thì những tài liệu trong đó vẫn vô cùng có giá trị Càng không cần kể đến cả tập đoàn Linh Long hiện giờ đã rơi vào tay của Giang Ninh.
Khoảng hơn một chục mạng lưới công nghiệp liên quan đều nằm trong tay của Giang Ninh.
Dù chỉ lấy được một phần trong số đó thì cũng đủ để Tiết Khải củng cố thực lực của mình. Về sau khi trở thành người đứng đầu của nhà họ Tiết, anh ta có thể làm cả gia tộc phải nể phục.
“Chắc là trùng tên thôi.” Giang Đạo Nhiên tùy ý nói: “Cho dù có tìm thấy thì sao?
Thằng súc sinh đó từ lâu đã không còn quan hệ gì với nhà họ Giang chúng ta rồi”
“Bác trai, bác không thể nói thế được dù sao một giọt máu đào hơn ao nước lã mà” Tiết Khải cười rồi nói: “Càng không phải nói tới chuyện hiện giờ Giang Ninh đang nắm trong tay tập đoàn Linh Long, một nửa sản nghiệp…” Anh ta vẫn còn định nói tiếp nhưng Tiết Ninh từ đằng xa bước nhanh tới, có vẻ rất vui mừng.
“Tiết Khải!”
Tiết Ninh bất ngờ gọi: “Thật sự là cháu sao?”