“Nhanh truyền!” Trong đại trướng âm thanh tức giận mắng im bặt màdừng, tất cả mọi người nghiêm nghị nhìn qua binh sĩ tiến tới báo tin, sợ từ trong miệng hắn nghe được tin tức không tốt.
“Khởi bẩm tướng quân, sáng nay phản quân Lê Vương công thành, trướcsau một canh giờ. Vào lúc giữa trưa phản quân đã bị giết lùi. Hạ giáo úy thỉnh tướng quân yên tâm, chỉ cần Vĩnh Lâm còn có người thì tuyệt sẽkhông lại để cho phản quân lướt qua thành Vĩnh Lâm.” Binh sĩ cao giọngbẩm báo nói.
“Thật tốt, quả nhiên hai tên tiểu tử này không tệ.” Mộ Dung Thận rấtvui mừng, kỳ thật trước khi phái Vân Đình và Hạ Thù đi Vĩnh Lâm thìtrong lòng của ông còn hơi thấp thỏm không yên, dù sao hai người đều còn rất trẻ tuổi, nhưng Toái Tuyết quan thật sự không còn người có thểphái. Không nghĩ tới hai tên tên tiểu tử này vậy mà hai ngày liền chiến thắng liên tiếp. Nghĩ nghĩ, Mộ Dung Thận có chút nghi hoặc hỏi: “LêVương có hơn mười vạn đại quân đều đã đến, sao Vân Đình và Hạ Thù giếtlùi được bọn hắn?”
Báo tin binh sĩ cũng không có giấu diếm, “Vốn là chúng ta gần nhưkhông duy trì được nhưng đột nhiên không biết từ chỗ nào có rất nhiều kỵ binh áo đen giết lùi địch nhân. Mặt khác, Thái Thú Vĩnh Châu tại trongquân Lê Vương cũng bị người giết chết.”
Mộ Dung Thận sững sờ, không rõ thân phận những kỵ sĩ áo đen lắm nhưng Vĩnh Châu Thái Thú bị giết lại là một chuyện tốt, “Giết hay! Trở về lại tra tin tức về những kỵ binh kia, tận nhanh chóng ôm đến.”
“Vâng!”
“Khởi bẩm tướng quân, giáo úy Vân Đình cầu kiến.”
“Vân Đình?Sao hắn lại tới đây? Cho hắn tiến đến!” Mộ Dung Thận chau mày, phất tay phân phó nói.
Không bao lâu, Vân Đình kích động đi đến, mới vừa vào cửa đối với MộDung Thận kêu lên: “Tướng quân, ngài xem đây là ai!” Mộ Dung Thận đangmuốn răn dạy Vân Đình táo bạo, ngẫng đầu lại cả buổi nói không ra lời.Tuy nhiên lúc ở kinh thành thì Mộ Dung Thận cũng không hay giao tiếp xãgiao, Diệp Ly cũng thế không thích ra cửa. Nhưng Mộ Dung Đình và Diệp Ly đúng là hảo hữu chí giao. Cho nên thân là ái nữ như mệnh tướng quân MộDung vẫn bái kiến vị Định Vương phi nổi tiếng kinh thành này mấy lầnđấy. Tuy nhiên lúc này đối phương một thân áo đen, lại là trang phục nam tử nhưng dung nhan thanh lệ còn có thong dong bình tĩnh mỉm cười khônghề biến lại làm cho Mộ Dung Thận ấn tượng rất sâu, “Vương…” Mộ Dung Thận kiệt lực nuốt chữ sau cùng vào, chỉ nghe Diệp Ly chắp tay cười nói: ”Tướng quân Mộ Dung, kinh thành từ biệt từ khi chia tay đến giờ không cóvấn đề gì chứ?” Mộ Dung Thận rốt cuộc cũng là tướng quân chinh chiến nửa đời, rất nhanh liền khôi phục tỉnh táo, đồng dạng chắp tay đáp lễ cườinói: “Làm phiền công tử nhớ thương, Bổn tướng quân cũng muốn đa tạ côngtử tương trợ giải Vĩnh Lâm chi nguy.” Kỵ binh áo đen, lúc này đột nhiênxuất hiện Định Quốc Vương phi, nếu như Mộ Dung Thận đoán không ra ngườiđến giải Vĩnh Lâm chi nguy là người nào, thì ông cũng không phải là MộDung Thận từng đi theo Mặc Lưu Danh đánh giặc rồi.
Các tướng lĩnh ở Toái Tuyết quan tuy cũng không biết thiếu niên mặcáo đen giải thành Vĩnh Lâm chi nguy đi theo Vân Đình đến là ai, nhưnglại rõ ràng phát giác được Mộ Dung tướng quân biết người này, liền cũngbuông lỏng đề phòng tò mò nhìn Diệp Ly. Mộ Dung Thận nhìn nhìn mọingười, phất tay lại để cho người lui xuống trước đi, mới thỉnh Diệp Lyngồi xuống. Diệp Ly cũng không khách khí, sau khi tạ ơn rồi đi qua một bên ngồi xuống, “Tướng quân, Toái Tuyết quan có thể thủ được không?”Diệp Ly rất hiểu tính tình Mộ Dung Thận, cũng không muốn vòng vo với ông làm lãng phí thời gian, trực tiếp hỏi.
Mộ Dung Thận liếc nhìn thật sâu Diệp Ly, sau nửa ngày mới thở dàinói: “Lão phu ta cũng không gạt Vương phi, nếu là sau người không có hơn mười vạn nhân mã của Lê Vương kia thì Mộ Dung Thận dám cam đoan tuyệtđối sẽ không để cho người Nam Cương bước vào Toái Tuyết quan nửa bước.Nhưng . . . Một khi thành Vĩnh Lâm phá. . . Hắc hắc, Toái Tuyết quan chỉ sợ ngay cả nửa ngày cũng không thủ được.” Giữa Toái Tuyết quan và thành Vĩnh Lâm cũng không bình chướng, một khi phản quân đã qua thành VĩnhLâm chẳng khác nào sau lưng gác quân đưa cho phản quân đánh, đến lúc đóhai mặt giáp công không cần người Nam Chiếu cố sức thì quân thủ vệ ToáiTuyết quan bị giết hết.
Diệp Ly cũng hiểu Mộ Dung Thận nói đều là sự thật, cau mày nói: “Dùng ý kiến của tướng quân, viện quân cần mấy ngày có thể đến?”
Mộ Dung Thận nở tươi cười đắng chát, “Nếu là. . . Tối đa hai ngàyviện quân là đến. Chỉ là hiện tại. . . chỉ sợ trong vòng mười ngày cũngchả nhìn thẩy bóng dáng quân tiếp viện.”
Diệp Ly khiêu mi, “Như vậy tướng quân nói là Toái Tuyết quan không thủ được?”
Mộ Dung Thận cắn răng nói: “Thủ không được cũng muốn thủ. Chỉ cần MộDung Thận còn có một hơi thì tại người Nam Chiếu đừng mơ tưởng bước quaToái Tuyết quan.” Diệp Ly đã trầm mặc một lát, ngẩng đầu hỏi: “Tướngquân dự tính còn có thể thủ mấy ngày?” Mộ Dung Thận trầm giọng nói:“Cái kia muốn xem Vĩnh Lâm còn có thể kiên trì đến lúc nào. Không biếtlần này Vương phi dẫn theo bao nhiêu Hắc Vân kỵ đến?”
Diệp Ly thở dài, “Lần này hoàn toàn trùng hợp, Hắc Vân kỵ chỉ có 2000 người. Tướng quân. . . Nếu như thủ không được Toái Tuyết quan, phảichăng có thể. . . Lui xuống phía sông Vân Lan?” Mộ Dung Thận vung taylên, kiên định mà nói: “Người khác có thể lui, Mộ Dung Thận không thểlui! Đã Hoàng Thượng phái Mộ Dung Thận trấn thủ Toái Tuyết quan, chỉ cóthể tồn vong cùng với Toái Tuyết quan!” Diệp Ly cau mày nói: “Như vậy,tướng quân có thể có nghĩ qua, nếu sau khi Toái Tuyết quan phá thìngười Nam Cương thừa cơ xua quân lên phía bắc sẽ như thế nào? Hai vạnquân thủ vệ Ung Châu xuất sư thất bại, đã toàn quân bị diệt trên sôngVân Lan, lúc này không chỉ có Vĩnh Châu nguy hiểm, Ung Châu cũng khôngcó binh mã trấn thủ.”
Mộ Dung Thận ha ha cười cười, ngạo nghễ nói: “Vương phi yên tâm, saukhi thu được tin tức Ngô Tổng binh bỏ mình thì Bổn tướng quân đã nghĩđến điểm này rồi. Cho nên đã sớm sai người ngày đêm giám thị cầu HằngHuy trên sông Vân Lan, nếu như viện quân tới trước thì cũng thôi đi. Một khi Toái Tuyết quan phá mà viện quân chưa đến, người ở lại nơi đó sẽkhông tiếc bất cứ giá nào hủy cầu vượt sông. Vô luận người Nam Chiếumuốn trùng tu cầu hay muốn đi thuyền vượt sông, hoặc đi đường vòng thìhành trình ít nhất cũng muốn kéo dài hơn nửa. Đến lúc đó. . . Viện quâncủa triều đình cũng nên đến rồi. Ngược lại là Vương phi, lần này đa tạVương phi trượng nghĩa viện thủ, kính xin Vương phi mau rời khỏi VĩnhChâu để an toàn.”
Diệp Ly đứng dậy, khâm phục đúng Mộ Dung Thận chắp tay nói: “Đã tướng quân tâm ý đã quyết, như vậy. . . thành Vĩnh Lâm giao cho ta nhé?”
“Vương phi?” Mộ Dung Thận kinh ngạc nhìn xem nàng, Diệp Ly cười nói:“Ta đã thân là Định Quốc Vương phi, Vĩnh Châu nguy cấp há có thể chínhmình đi đầu rời đi. Diệp Ly đồng dạng nguyện tồn vong cùng với thànhVĩnh Lâm, sẽ không phụ danh tiếng Định Quốc Vương phủ. Đúng không?”
Mộ Dung Thận đã trầm mặc hồi lâu, mới rốt cục nói: “Khó trách…” Khótrách Hắc Vân kỵ sẽ nghe theo Định Vương phi chỉ huy, quả nhiên khôngphải khuê tú tầm thường có thể so được. Thế nhân đều cho rằng chỉ cóĐịnh Vương và Định Vương phi có thể chỉ huy Hắc Vân kỵ, nhưng lại khôngbiết, cho dù là lịch đại Định Vương phi chính thức có thể khống chếHắc Vân kỵ lại cũng không quá hai, ba người. Định Vương phi tiền nhiệmcũng không cần nói, dù cho mẹ đẻ Định Vương, năm đó cùng Nhiếp chínhvương Mặc Lưu Danh kiêm điệp tình thâm nhưng Vương phi kia cũng chưatừng có đạt được quyền lợi chỉ huy Hắc Vân kỵ.
Diệp Ly khiêu mi, chờ Mộ Dung Thận nói câu kế tiếp. Nhưng Mộ DungThận chỉ là lắc đầu cũng không có nói tiếp, chỉ ngẩng đầu nhìn Diệp Lynói: “Như thế, Vĩnh Lâm phó thác cho Vương phi rồi. Bổn tướng quânkhông thể cho Vương phi bất kỳ trợ giúp gì, chỉ có thể lại gẩy một vạnnhân mã cho Vương phi.” Một vạn nhân mã này vốn định đợi đến lúc VânĐình và Hạ Thù thật sự không thể thủ nổi được nữa thì sẽ phái đi tiếpviện bọn hắn đấy. Đó nhân mã mà ông có thể điều đi.
Diệp Ly gật đầu, “Đa tạ Tướng quân tín nhiệm.”
Tiếp binh phù từ Mộ Dung Thận, Diệp Ly cũng không chậm trễ nữa đứngdậy chuẩn bị quay về thành Vĩnh Lâm. Mộ Dung Thận là sa trường lãotướng, nếu không là lần này sự tình ra đột nhiên lại thật sự là binh lực cách xa căn bản sẽ không giật gấu vá vai, nghèo rớt dái như thế. Phòngngự Toái Tuyết quan tự nhiên cũng không cần Diệp Ly nhúng tay vào. Raquân doanh vừa hay nhìn thấy Mộ Dung Đình mang kiếm bước nhanh đến trước mặt, “Đình nhi?”
“Ồ? !” Mộ Dung Đình vốn vội vã muốn đi tìm phụ thân, lại nghe thấygiọng nói quen thuộc vội vàng phanh lại bước chân. Trừng mắt nhìn ngườiquen thuộc lại lạ lẫm sau nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại chỉa vềphía nàng, “Ngươi. . . Ngươi ngươi…”
“Làm càn!” Mộ Dung Thận phía sau đi ra, trừng Mộ Dung Đình nói: “Con nha đầu kia sao lại vô lễ với Từ công tử như thế?”
“Từ công tử? !” Mộ Dung Đình thét lên. Diệp Ly nhoẻn miệng cười, đốivới Mộ Dung Đình khiêu mi, “Tại hạ Từ Thanh Lưu bái kiến tiểu thư MộDung.”
Mộ Dung Đình mặt đỏ lên, vội vàng trốn sau lưng Mộ Dung Thận. Oántrách trừng liếc Diệp Ly. Thật sự không thể trách nàng đột nhiên trở nên ngại ngùng, chỉ trách Diệp Ly mang bộ dáng nam tử thật quá giống, dùcho không có trang điểm cải biến bộ dáng, nhìn về thiếu niên tuấn tú lại hơi ngây thơ tuấn mỹ, không có nửa điểm nữ nhi đáng yêu. Mộ Dung Đìnhgần đây tự xưng là tính cách phóng khoáng, tư thế hiên ngang, nhưngnàng không thừa nhận cũng không được, coi như mình mặc nam trang thìcũng sẽ không giống nam tử như người trước mắt. Dù cho biết rõ Diệp Lylà nữ tử hàng thật giá thật, nhưng nhìn thấy thiếu niên còn mang theomột ít ngây thơ tuấn mỹ thì trong lòng Mộ Dung Đình có hơi chút quẫnbách đấy.
Nhìn xem Mộ Dung Đình khó được bộ dáng xấu hổ, Diệp Ly không nhịnđược cười cười với nàng. Dưới ánh mặt trời thiếu niên tuấn tú mà ưu nhã, một thân áo đen cũng không thể che hết cái thanh thuần ngây thơ kia. Mộ Dung Đình chỉ có thể mở to con mắt, trong lòng thầm mắng: “Yêu nghiệt!”
“Tướng quân, tại hạ cáo từ.” Không trêu chọc Mộ Dung Đình nữa, DiệpLy quay người cáo biệt Mộ Dung Thận. Mộ Dung Thận gật đầu, thận trọng mà nói: “Như thế thành Vĩnh Lâm làm phiền công tử rồi.”
“Nhất định không cô phụ tướng quân nhờ vả.” Diệp Ly cười nói.
Mộ Dung Đình nhìn nhìn Diệp Ly, nhãn châu xoay động, “Cha, a. . . Từ công tử muốn đi Vĩnh Lâm làm cái gì?”
Mộ Dung Thận cau mày nói: “Từ công tử tiến đến hiệp trợ Vân Đình vàHạ Thù thủ thành.” Mộ Dung Đình vội vàng nói: “Ta cũng muốn đi.”
“Chớ có ẩu tả, Từ công tử đi làm chuyện chính sự, con đi theo xem náo nhiệt gì?”
Mộ Dung Đình tức giận tới mức dậm chân, trước khi nói mình là nữ nhigia không thể lên trên chiến trường, hiện tại còn không phải lại để cho A Ly đi chiến trường sao?”Con mặc kệ, con cũng muốn đi hỗ trợ thủ thành!Con là con gái của phụ thân, không phải chỉ ở trong quân doanh đi ănchùa phế vật! A. . . Từ công tử, dẫn ta đi cùng có được không?” Một khikích động, Mộ Dung Đình cũng đã quên mất Diệp Ly còn đang mặc nam trangtrực tiếp bổ nhào vào trên người nàng cầm lấy ống tay áo lay động…, dẫntới lui tới binh sĩ nhao nhao ghé mắt. Diệp Ly ho nhẹ một tiếng, kéo ratay của nàng rồi cười nói: “Mộ Dung. . . Nam nữ hữu biệt.”
Mộ Dung Đình lúc này mới chú ý tới bốn phía binh sĩ qua lại với ánhmắt quỷ dị, vội vàng buông tay ra rồi tặng Diệp Ly cái mặt quỷ. Quay đầu lại đi lôi kéo phụ thân làm nũng, “Phụ thân. . . để cho Đình nhi đi mà, con gái tuyệt đối sẽ không cho người thêm phiền toái đấy.”
Mộ Dung Thận bị nàng quấn quít lấy không có cách, chỉ phải nhìn vềphía Diệp Ly. Diệp Ly cúi đầu cười nói: “Nếu như tướng quân yên tâm thìhãy để cho Mộ Dung đi cùng ta cũng được.” Mộ Dung Thận thở dài, hiện nay tình thế nguy cấp, ở lại Toái Tuyết quan hay đi thành Vĩnh Lâm thật sựkhông khác nhau nhiều lắm. Cho dù ở lại Toái Tuyết quan đợi đến lúc giao chiếnđến thì mình cũng không chiếu cố được con bé, “Mà thôi, nha đầukia liền làm phiền Từ công tử. Nếu con bé dám tùy hứng ẩu tả, Từ công tử có thể quân pháp xử trí không cần hạ thủ lưu tình!”
“Cảm ơn cha!” Mộ Dung Đình vui mừng, hoàn toàn không để ý phụ thânnói quân pháp xử trí. Như vậy ít nhất nói rõ phụ thân đã coi nàng trởthành một tên binh lính mà không phải một tiểu cô nương không hiểuchuyện?
Cáo từ Mộ Dung Thận, đoàn người Diệp Ly tại Toái Tuyết quan chưa tớimột canh giờ lại bắt đầu trở về. Mộ Dung Đình cưỡi trên lưng ngựa hâm mộ nhìn xem tuấn mã của Diệp Ly cùng với vài tên Hắc Vân kỵ sĩ binh ở saulưng nàng. Đây mới chỉ mấy người mà thôi mà có khí thế như vậy, nếu như thật toàn bộ Hắc Vân kỵ đứng ở trước mắt, sẽ là cảnh tượng tráng lệ thế nào ah. Chỉ suy nghĩ một chút thôi đã làm cho người ta cảm thấy nhiệthuyết sôi trào, “A. . . Ah, Từ công tử, sao ngươi đến Toái Tuyết quan?Cha ta rất yên tâm về ngươi, ta nói như thế nào thì cha cũng không chịulại để cho ta lên chiến trường, nhưng ngươi mới đã giao phòng ngự VĩnhLâm cho ngươi.” Nghĩ đến đây, Mộ Dung Đình không biết là trong lòng cóđiểm ê ẩm đấy, cha có phải có cảm giác mình rất vô dụng hay không chonên mới không chịu để cho mình ra chiến trường?
Diệp Ly cười nói: “Đi Nam Cương làm ít chuyện, trùng hợp gặp được.”
“Vương gia rõ ràng chịu để cho một mình ngươi đến Nam Cương làm việc? Vương gia đúng là người tốt. Không giống cha ta, cả ngày sẽ tại ta bêntai ta lải nhải nữ hài tử sắp thành thân phải muốn ngoan ngoãn trong nhà lo liệu nội trợ, muốn hiền lương thục đức. . . Ta mới không cần ngoanngoãn ở lại nhà đâu.” Mộ Dung Đình bất mãn nhẹ giọng phàn nàn lấy, câucuối cùng như là thì thầm rồi. Nhưng ở đây đều là người có thính lựcrất tốt, đương nhiên đều nghe rõ ràng. Vân Đình cười nói: ” Tiểu thư MộDung, ngươi nói như vậy thì Lãnh công tử sẽ khóc đấy.” Mộ Dung Đình nherăng, hừ một tiếng với Vân Đình thúc ngựa chạy đến phía trước đi. DiệpLy mỉm cười đi theo, cười nói: ” Tướng quân Mộ Dung thương ngươi, sợngươi gặp nguy hiểm.”
“Ta biết rõ mà, thế nhưng phụ thân chỉ có một đứa con gái là ta, tacũng muốn phụ thân vì ta mà kiêu ngạo nha. Hơn nữa ta cũng không phảiđứa bé rồi, sẽ không xúc động làm việc đâu. Phụ thân không cho phép talên chiến trường, ta sốt ruột như thế nào cũng không thể vụng trộm saulưng ông mà chạy đi.”
Diệp Ly gật đầu, tuy Mộ Dung Đình nhiên ngẫu nhiên có hơi tùy hứng,kỳ thật lại vô cùng biết chừng mực sẽ không để cho người ta lo lắng chonàng.