Nhìn Tần Tiến quỳ rạp sát xuống đất run rẩy, Lý Ỷ La chỉ biết thở dài: “Sao ngươi lại nghĩ nhiều như vậy? Chẳng qua là ta thấy ngươi quá vất vả mà thôi, đứng lên đi!” Lý Ỷ La vừa nói vừa duỗi tay định kéo Tần Tiến đứng dậy.
Hai mắt Tần Chung chợt lóe, lập tức duỗi tay ra rất nhanh, giành kéo Tần Tiến đứng dậy trước Lý Ỷ La: “Phu nhân nói cái gì, ngươi cứ làm theo như vậy là được. Nếu ngươi đã được ta và phu nhân mua về, thì chính là người của chúng ta. Chỉ cần ngươi trung thành, chúng ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi. Thế nhưng, nếu ngươi có dị tâm….” Sắc mặt Tần Chung lạnh lùng.
Tần Tiến vội vàng lắc đầu: “Tiểu nhân không dám! Ngày đó, nếu không nhờ lão gia mua về thì tiểu nhân đã chết rồi. Mạng tiểu nhân là của lão gia…..”
Tuy thời gian Tần Tiến đến Tần gia không lâu, nhưng cũng nhìn ra được, phu nhân là người lão gia đặt ở đầu quả tim. Vì thế, khi nói đến đó, Tần Tiến liền vội bổ sung thêm: ” Và của phu nhân. Lão gia và phu nhân bảo tiểu nhân đi hướng đông, tiểu nhân tuyệt đối không dám đi hướng tây.” Vừa mở miệng liền tự xưng tiểu nhân, đây là quy củ do bọn buôn người dạy Tần Tiến.
Quả nhiên, Tần Chung rất hài lòng gật đầu: “Ừm! Đi đi!”
Tần Tiến thầm thở phào, vội vàng đi ra khỏi phòng.
Lý Ỷ La thở dài: “Đứa trẻ lớn như vậy, nếu sống ở thế giới của ta, bọn họ vẫn còn đang trong độ tuổi đi học vô tư vô lự.” Tuy sau khi mạt thế đến, trận tự xã hội bị phá vỡ, nhưng trẻ em luôn là đối tượng quan trọng được chăm sóc, bởi vì chúng là tương lai của nhân loại.
Tần Chung lại không mấy để bụng: “Hắn là tôi tớ, chúng ta cho hắn cơ hội được sống, so với những người ngay cả cơ hội được sống cũng không có thì hắn đã may mắn hơn rất nhiều rồi.”
Lý Ỷ La biết, tuy bên ngoài Tần Chung có vẻ ấm áp, nhưng trong lòng hắn thật ra còn lạnh lùng hơn bất kỳ ai, những người Tần Chung không quan tâm thì hắn sẽ không thèm nhìn đến dù chỉ là một cái liếc mắt.
Lý Ỷ La gật đầu: “Chàng cho ta thời gian từ từ thích ứng.” Nơi này khác với thế giới kiếp trước của nàng, nàng không thể dùng quan điểm của kiếp trước để nhìn nhận sự việc ở thế giới này.
“Ỷ La?”
“Hả?”
Lý Ỷ La đang suy nghĩ, Tần Chung lại đột ngột hỏi: “Quyển sách kia có hay không?”
“Hay…” Trả lời xong, vài giây sau Lý Ỷ La giật mình hồi thần lại mới biết mình vừa nói cái gì, nàng lập tức đỏ mặt.
“Chàng nói cái gì, ta nghe không hiểu….” Lý Ỷ La chột dạ nhìn loạn tứ phía.
Tần Chung nhỏ giọng cười khẽ: “Nàng đọc rồi cũng tốt. Hiện giờ chúng ta tạm thời không thể thực hành, xem trước coi như tích lũy kinh nghiệm vậy.”
Lý Ỷ La vọt tới bịt miệng Tần Chung lại: “Chàng muốn chết đúng không? Suốt ngày cứ ăn nói bậy bạ gì thế?”
Tần Chung gỡ tay Lý Ỷ La ra, chỉ chỉ vào miệng này: “Dùng cái kia!”
Lý Ỷ La: “……..” Tần tiểu hồ ly khi thì ngượng ngùng, khi thì phóng túng này rốt cuộc là chuyện như thế nào?
Đêm đó Tần Chung quấn lấy nàng, như vậy rồi lại như vậy. Đến sáng hôm sau, Lý Ỷ La xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, nói thầm trong bụng: “Sao mà càng ngày càng lâu vậy nè!”
Nhìn một chồng sách Tần Chung đặt bên cửa sổ, Lý Ỷ La khẽ đảo tròng mắt một cái: Tiểu lưu manh háo sắc này không thể nào chỉ giấu có một quyển sách như vậy. Lý Ỷ La đến gần án thư, cẩn thận xem từng quyển một.
Tần Chung đọc rất nhiều loại sách. Nào là: địa lý, thủy lợi, kham dư, bặc quải, kỹ thuật đóng thuyền, dã sử dân gian,…. Từ những trang sách ố vàng và bìa sách cũ kỹ cho thấy, những quyển sách này không phải để đây cho có.
Tìm một lượt mà không phát hiện được gì, Lý Ỷ La lẩm bẩm: “Chẳng lẽ thật sự chỉ có một quyển đó?” Không chừng tiểu hồ ly kia lén xem trộm rất nhiều lần rồi.
Lý Ỷ La chưa từ bỏ ý định, tìm rồi lại tìm nhưng vẫn không có thu hoạch gì. Vốn dĩ Lý Ỷ La đã muốn bỏ cuộc, nhưng đúng vào lúc này, nàng lại thấy trên án thư có một quyển sách rất dày bị nghiên mực đè lên. Do nó nằm phía sau chồng sách cao ngất, nên vừa rồi nàng không nhìn thấy.
Lý Ỷ La cầm quyển sách đó lên, nhìn thấy phía ngoài không có tựa sách, nàng liền nhếch mép cười khẩy: Bịt tai trộm chuông, cuối cùng vẫn bị mình tìm được!
Từ dấu vết lật xem có thể thấy quyển sách này đã bị xem không dưới vài lần. Lý Ỷ La thầm nói một tiếng quả nhiên trong lòng, chờ Tần Chung trở về, xem nàng xử Tần Chung thế nào.
Lý Ỷ La mỉm cười, lật trang bìa ra, vừa nhìn thấy mấy chữ to tướng ở trang đầu tiên, nàng liền trợn to hai mắt.
Khóa hồn! Cộng sinh!
Mấy chữ này không phải là văn tự Đại Việt, cũng khác với văn tự cổ đại ở thế giới kiếp trước của nàng. Sở dĩ nàng đọc được nó là vì Tần Chung đã ghi chú bên dưới tiêu đề.
Lý Ỷ La run rẩy tiếp tục đọc xuống phía dưới. Nàng vốn đã không tinh thông cổ ngữ, mà quyển sách này trông có vẻ còn cổ hơn chữ cổ. Nàng chỉ có thể xem hình vẽ, còn văn tự… Một chữ nàng cũng không hiểu.
Lý Ỷ La cũng không biết tại sao bản thân cứ như bị ma ám vậy. Nàng không thể buông quyển sách xuống được. Khi nàng đọc đến trang có vẽ một họa đồ, trong họa đồ là một người, hay nói chính xác hơn là một thân thể con người. Trong thân thể ấy chứa hai linh hồn. Một linh hồn đứng thẳng hòa nhập với thân thể, trông khá tương thích, nhưng cũng không phải vô cùng tương thích. Còn linh hồn khác thì bị đè ép nhỏ lại, trốn ở một góc trong thân thể, oán độc nhìn linh hồn kia.
Tim Lý Ỷ La bỗng nhảy dựng lên, nàng vội lật nhanh mấy trang sau nữa, nhưng không còn trang nào có hình vẽ nữa.
Nàng không hiểu quyển sách viết cái gì, chỉ thấy có một số chỗ bị Tần Chung khoanh vòng, rồi viết ghi chú bằng mực chu sa bên cạnh, nhưng mấy ghi chú này đều viết bằng văn tự giống trong sách.
Lý Ỷ La cố đè nén trái tim đang đập thình thịch của mình lại. Nàng ngây người tại chỗ rất lâu rồi mới đặt quyển sách về vị trí cũ.
_____________
Tác giả có lời muốn nói:
Lý Ỷ La lấy quyển sách đã tịch thu của Tần Chung ra, trốn trong phòng lật xem, một lát sau, trong phòng liền vang lên giọng nói nho nhỏ đầy hưng phấn: “Kiểu này được nè! Kiểu này hay nè!….. Má ơi, kiểu này quá kích thích rồi~~~!”
___________
****Sa: Hiện tại truyện [Phu thê nhà nghèo] đã xếp hạng 2 của chuyên mục dị năng, mọi người đọc nhớ bình chọn chương đầy đủ để giúp Sa đẩy truyện lên hạng 1 luôn nhé! Cám ơn mọi người!