Lục Diệp Bằng nhìn thẳng Lục Diệp Minh, khẽ hỏi. Anh lại đưa mắt nhìn qua Giám Đốc Lưu ra lệnh.
” Bộ phận thiết kế có thể về.”
Nghe xong, mọi người liền đứng lên đi ra, chỉ còn lại những cổ đông công ty ở lại. Tử Lan lúc đầu cũng muốn ở lại nhưng lại bị Chí Huy đuổi khéo.
Trong phòng không khí căng thẳng tất cả mọi người đều đổ dồn chờ câu trả lời của Lục Diệp Minh.
Lục Diệp Bằng lại lên tiếng.
“Phó Giám Đốc!Cậu có biết người mà cậu thường ngày gặp chính là đối thủ lớn nhất của công ty chúng ta không?…… Tôi có nên nghi ngờ cậu cấu kết với Thái Tứ Kiệt bán đứng công ty này không? “
Câu nói của anh khiến cho tất cả cổ đông phải xì xầm bàn tán rất nhiều.
Thái Tứ Kiệt!
Chẳng phải thiếu gia của Tập đoàn Thái Thị sao… Là kẻ thù không đội trời chung từ khi Lục Diệp Phong còn tại vị rồi,bây giờ trên thương trường không ai là không biết cả hai tập đoàn này luôn khẩu chiến với nhau.
Vậy mà Lục Diệp Minh lại qua lại với Thái Tứ Kiệt con trai độc nhất của ông Thái Đức Hải.
Lục Diệp Minh cong môi cười.
” Không lẽ tôi kết bạn với ai cũng phải hỏi ý kiến của anh sao… Thưa Tổng Giám Đốc, đi chung với nhau thì gọi là cấu kết sao? “
“Đương nhiên là không…. Nhưng cậu và hắn ta thì tôi cũng phải nghi ngờ một chút” Lục Diệp Bằng bình tĩnh dựa lưng vào ghế, đắc ý trả lời.
Lục Diệp Minh siếc chặt tay nghiến răng hỏi
” Vậy anh muốn gì? “
Lục Diệp Bằng cười lớn.
” Đơn giản thôi…… ” Ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Lục Diệp Minh phun ra hai chữ ” Từ chức.”
“Lục Diệp Bằng! Anh là cái gì mà dám cắt chức tôi, anh nên nhớ công ty này gia đình tôi cũng có phần chứ không phải riêng của mình anh”.Lục Diệp Minh điên tiếc lên quát lớn
” Vậy cậu không muốn”.
“Phải…. Nếu anh có đủ bằng chứng tôi bán đứng công ty thì đem ra….. Chứ chỉ một câu nói của anh,tôi đi gặp mặt Thái Tứ Kiệt liền cho tôi phản bội công ty thì sẽ không công bằng.” Lục Diệp Minh nói nhưng trong lòng cũng có một chút lo sợ. Anh sợ Lục Diệp Bằng đã biết cái gì đó nên hôm nay mới mạnh miệng như thế.
Lục Diệp Bằng suy nghĩ cái gì đó hồi lâu rồi đột nhiên đứng lên nhìn mọi người khẽ nói.
“Cuộc họp tới đây là kết thúc”
Dứt lời, anh liền rời khỏi phòng họp.
Nụ cười Lục Diệp Minh bất giác cong lên.
Muốn đuổi anh ra khỏi công ty sao…
Đừng hòng.
************
Nhà họ Lục nghe tin Lục Diệp Bằng đã trở về, ai ai cũng vui vẻ nhưng chỉ có duy nhất mẹ của anh lại cảm thấy bất an không chịu rời khỏi căn phòng. Ngày cả bữa ăn chuẩn bị cho anh bà cũng đẩy cho người giúp việc.
Mọi người cũng không mấy quan tâm, tất cả người trên, người dưới đều rất mừng Lục Diệp Bằng và Lam Lam đã quay trở về. Mọi người cũng không hề biết Lam Lam đã không về cùng anh.
Buổi tối, Lục Diệp Bằng trở về. Anh vừa xuất hiện thì tiếng hét vui mừng của bà nội được vang lên khắp phòng khách.
“Đứa cháu trai của ta đã về rồi,bà nhớ con lắm!” Bà vừa nói vừa bước lại ôm chặt anh.
Đang vui được một lúc, bà nội nhìn những vết thương đầy trên người của anh, chợt giựt mình hoảng hốt.
“Diệp Bằng! Cháu sao vậy, tại sao lại ra nông nổi như này”.Bà đưa tay chạm vào vết thương của anh khẽ đau lòng.
Lục Diệp Bằng mỉm cười, lắc đầu.
” Dạ không chỉ là con bị tai nạn một chút thôi!”
Nghe xong, bà nội vẫn không hề yên tâm, đưa mắt nhìn qua Thi Thì, rồi nói.
“Thi Thi! Một lát con xem lấy vết thương của Diệp Bằng giúp bà”.
” Dạ vâng! “Thi Thi trả lời. Nhưng ánh mắt nhìn ra đằng sau lưng của Lục Diệp Bằng.
Dường như cô đang tìm ai đó.
” Diệp Bằng! Lam Lam đâu, con bé không về với em sao? “
Lục Diệp Bằng sững người, ánh mắt kinh ngạc.
“Phải rồi! Cháu ngoan, cháu dâu của ta đâu…. Bà nội nhớ con bé! “
Trong lòng Lục Diệp Bằng đặc ra nhiều nghi vấn.Anh không hiểu, rõ ràng Hoắc Thiếu Tiên đã nói cô về nước nhưng tình hình bây giờ lại không có ở đây.
Như vậy là sao….
Cô còn ở Thái Lan….. Hay cô đã về nước rồi nhưng lại không về nhà.
Lục Diệp Phong đứng bên cạnh, ông cảm thấy con trai như có tâm tư gì đó. Ông bước tới vài bước.
“Hai đứa có chuyện rồi sao? “
Một câu nói của ông đã đánh tan suy nghĩ về cô trong đầu của anh.
“Lại chơi trò biến mất nữa rồi sao? “
Lục Diệp Bằng vừa định lên tiếng thì bất ngờ có một giọng nói đanh thép đang vọng ra từ ngay cầu thang, có lẽ có người đang đi xuống.
Tất cả mọi người đều xoay đầu lại.
Người phát ra tiếng nói đó chính là mẹ của anh:Lâm Hoa.
Lâm Hoa nhìn Lục Diệp Bằng liền chạy lại.
“Trời ơi! Con trai tôi sao vậy nè, tại sao bị thương như vậy? Có phải do Lam Lam chính nó hại con không? “
Cả nhà bàng hoàng trước câu nói của bà.
Nhưng bà vẫn tiếp tục công kích nói xấu Lam Lam khi cô không có mặt.
“Mẹ biết như vậy, sẽ không cưới nó cho con đâu, chắc chắn nó đã hại con….. Diệp Bằng con bị bắn có đau không? “
Sắc mặt Lục Diệp Bằng trở nên lạnh lẽo khi anh mới vừa nghe câu nói của bà. Trái tim vọt nhanh lên tận cổ.
“Tại sao mẹ biết con bị bắn, từ nãy đến giờ hình như con không nói ra từ này”
Lúc này, tới gương mặt Lâm Hoa biến sắc, bà chớp chớp mắt nhìn sang nơi khác.
Lục Diệp Bằng đa nghi.
“Chuyện này con chưa từng kể cho ai nghe nhưng mẹ lại biết rõ như thế, giống như mẹ đã từng ở đó… “
“Không phải… Con hiểu lầm rồi, mẹ chỉ đoán như vậy thôi… Thật tình mẹ không biết gì cả” Lâm Hoa lắp bắp cố gắng giải thích.
Ánh mắt Lục Diệp Bằng tối tăm, anh không thể không nghi ngờ. Nhưng trong lòng anh lại khó chịu vì câu nói của bà ta đã đổ oan cho Lam Lam.
“Lời cảnh cáo của con chắc mẹ đã quên, con không muốn mẹ công kích cô ấy. Con đã chọn cô ấy làm vợ thì không muốn một ai trong nhà này nói xấu cô ấy trước mặt của con”.
Nói xong, anh nhìn về mọi người bổ sung thêm một câu.
” Lam Lam,vẫn còn ở nước ngoài do hộ chiếu có một chút trục trặc, vì chuyện công ty còn phải về trước”.
“À…. Vậy sao! Con đói không? Chúng ta cùng nhau ăn cơm” Bà nội vui vẻ nói.
Lục Diệp Bằng lắc đầu.
“Con đã ăn rồi!…. Vậy con lên phòng. “
Dứt lời, anh liền cất bước nhưng khi tới cầu thang, anh lại xoay đầu lại nhìn về phía mẹ của mình buông ra một câu.
“Con mong mẹ không có liên quan đến việc này….. Nếu như để con biết thì… ” Anh chỉ nói một nửa rồi ngừng lại,dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn mẹ của mình.Một lúc sau liền bỏ đi lên lầu. Để lại nổi sợ hãi đang run rẩy trong người của Lâm Hoa.
Mọi người không hiểu lời của anh nhưng Lục Diệp Phong thì hiểu rất rõ. Ông nhìn vợ mình với ánh mắt sâu thẳm chứa đựng nhiều nghi vấn.