Diệp Mặc gật gật đầu, cho dù là không có chuyện của Thiên Long Đầu, hắn cũng sẽ không gia nhập Thiết Giân, loại cuộc sống này không phù hợp với hắn.
Trầm mặc sau một lúc lâu, Vũ Học Dân nói:
-Tôi giúp anh làm một thân phận mới, anh cũng cần thay đổi chút dung mạo, sau đó đến một nơi ẩn cư một thời gian, đắc tội Thiên Long Đầu, không phải đi ra nước ngoài là có thể giải quyết được.
Diệp Mặc từ Vũ Học Dân đã biết được sự đáng sợ của Thiên Long Đầu, mình giết con trai của gã, có thể khẳng định, chỉ cần tìm ra là mình động thủ, gã nhất định điên cuồng trả thù.
Từ trước đến nay, chưa bao giờ Diệp Mặc lại cấp bách muốn tăng mạnh thực lực như hiện tại, hắn biết nếu như hắn không thể nhanh chóng đề cao thực lực, dựa theo việc hắn đã làm, thì hắn sẽ bị ăn đến mức xương cũng không còn.
Tăng thực lực lên với hắn mà nói hiện tại chỉ có hai biện pháp, thứ nhất chính là lập tức gieo trồng “Ngân Tâm thảo”, thứ hai chính là ngay lập tức đi sa mạc Takla Makan tìm kiếm “Tử tâm đằng”, cũng là một loại cơ duyên, so sánh một chút, “Ngân Tâm thảo” đáng tin hơn một chút, nhưng Ngân tâm thảo phải cần hai năm mới chín, Diệp Mặc không thể chờ lâu như vậy được.
Nếu hắn không nhanh chóng thăng lên tới luyện khí tầng ba, hai năm sau, hắn nói không chừng thi cốt đã rét lạnh.
Hắn đã có quyết định, trước tiên phải tìm một nơi an toàn, sau đó trồng “Ngân Ttâm thảo” rồi tính tiếp, đợi trồng xong “Ngân Tâm thảo”, hắn lập tức đi sa mạc Takla Makan, hai việc này đều không thể đợi được.
Chờ hắn tới luyện khí tầng ba, hắn sẽ chủ động đi thăm hỏi Thiên Long Đầu một chút, đứng trước mặt gã mà nói cho gã biết, con trai gã là do mình giết, gã có thể làm gì? Cái loại truy sát này làm cho hắn vô cùng tức giận, bất kể Tống gia hay là “Nam Thanh” cũng đều làm cho hắn cảm thấy vô cùng không thoải mái, Diệp Mặc hắn đường đường là một tu chân giả, không ngờ lại bị những người này truy sát, hắn lại không thể không chạy.
Tuy nhiên Vũ Học Dân cũng không làm cho hắn thất vọng, gã là bằng hữu không tồi, dù biết nếu giấu diếm thân phận của Diệp Mặc, sau này sẽ có phiền phức lớn, nhưng Vũ Học Dân không có chút do dự nào, không có Diệp Mặc thì gã đã chết rồi, làm sao có hôm nay, cho nên thân phận của Diệp Mặc, trừ gã ra, đến Úc Diệu Đồng gã cũng không nói.
Vũ Học Dân giúp Diệp Mặc làm một mới, tên gọi là Mạc Diệp, để chứng minh thư không bị người khác phát hiện, Diệp Mặc trên mặt hóa trang một vết chàm, nhìn có chút xấu xi, ảnh trên chứng minh thư chính là có vết chàm này.
Sỡ dĩ làm như vậy, là bởi vì thực lực của “Nam Thanh” quá lớn, gần như chỗ nào cũng nhúng tay vào, mà Diệp Mặc còn muốn tìm một nơi an toàn để trồng “Ngân Tâm thảo”, hắn cũng không muốn lúc trồng “Ngân Thâm thảo” thì bị người khác phát hiện, “Ngân Tâm thảo” đối với hắn rất quan trọng.
Thời tiết ở thành phố Kinh giá lạnh, không thích hợp trồng “Ngân Tâm thảo” hơn nữa ở lại thành phố Kinh dễ gây sự chú ý của người khác, Diệp Mặc từ trong chậu hoa trong vườn nhà lấy ra một ít bùn đất, nhờ Vũ Học Dân hóa nghiệm, kết quả lại phát hiện khu vực phía nam thành phố có thể trồng, nhưng cũng không phải toàn bộ, nhưng thành phố phía bắc thì gần như là không được.
Cuối cùng Diệp Mặc chọn tới chọn lui, vẫn là chọn Lạc Thương, Lạc Thương thuộc loại tỉnh Giang Nam, giáp Thượng Hải, nhân khẩu khoảng 5 triệu người.
Diệp Mặc sở dĩ chọn Lạc Thương, không liên quan đến Trì Uyển Thanh, mà bởi vì thành phần đất ở đây khá phù hợp với loại đất hắn mang đến, thứ hai là những thế lực ngầm ở đây đều do Thiết Giang quản lý, dưới thế lực của Vũ Học Dân. Hơn nữa còn có một nguyên nhân quan trọng nữa là từ Lạc Thương chỉ cần ngồi một chuyến máy bay là đã đến một nơi gần với sa mạc Takla Makan.
Một tuần sau, Diệp Mặc mang theo thân phận mới rời khỏi thành phố Kinh tới Lạc Thương, tuy rằng thế lực của Vũ Học Dân ở thành phố Kinh rất lớn, nhưng Diệp Mặc vẫn lựa chọn ngồi tàu hỏa, hắn không muốn có bất kỳ chút hoài nghi nào, cái này không phải sợ hãi, mà bởi vì thời gian của hắn rất cấp bách, hắn không có thời gian tranh đấu cùng mấy người này.
Diệp Mặc đi khoang nằm, hắn cũng không muốn Vũ Học Dân đưa tiền, đối với Diệp Mặc mà nói, hắn giúp Vũ Học Dân, Vũ Học Dân giúp hắn, hai người bây giờ là bạn, nhưng cũng chỉ là bạn mà thôi, nếu như hắn còn lấy tiền của Vũ Học Dân, đối với hắn mà nói, giống như nợ người khác cái gì, loại cảm giác này Diệp Mặc không thích, hơn nữa trong túi hắn còn hơn 5o ngàn.
Không có tàu hỏa chạy trực tiếp từ thành phố Kinh đến Lạc Thương, Diệp Mặc đang ngồi tàu hỏa chạy tới Trịnh Châu, từ Trịnh Châu đổi xe đến Lạc Thương.
Lúc Diệp Mặc lên xe, bốn chỗ trên giường nằm chưa đầy, thêm hắn nữa là hai, trong đó có một phụ nữ khoảng 40 tuổi, nhìn có vẻ khôn khéo, nhưng thần sắc rất mệt mỏi, vừa lên xe thậm chí không chào hỏi gì Diệp Mặc, đã lăn ra ngủ.
Diệp Mặc thầm nghĩ, người phụ nữ này cũng thật sơ suất, cho dù mệt thì ở trên tàu cũng nên cảnh giác. Trộm cắp trên tàu tương đối nhiều.
Tuy nhiên ở đây chỉ có cô ta và Diệp Mặc, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không đi trộm đồ của một phụ nữ, cho dù là cô ta có triệu đô trên người, Diệp Mặc cũng không để ý, ngồi vào chỗ ngồi, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời suy nghĩ sau khi đến Lạc Thương sẽ làm gì, tìm việc trước hay là thuê nhà trước.