“Xem xem, ngươi không có duyên với nó rồi!” Hàn Băng liếc nhìn nàng ta một cái cười nói.
“Ngươi…!” Kiều Đàm tức giận liếc nhìn nàng một cái lại nhìn về hướng mà vật nhỏ kia vừa rời đi, cắn chặt răng ngà.
Nàng ta vẫn đứng tại chỗ, nhất quyết đợi cục bông đó về để bắt lại.
“Các ngươi mau qua đây, khi nào nó xuất hiện thì các ngươi phải lập tức bắt lại cho ta, biết chưa!?” Kiều Đàm chỉ vào một nhóm người có vẻ là đồng đội hoặc thuộc hạ của nàng ta mà nói.
Nhóm người có bốn người, đều quay mặt nhìn nhau xong chậm chạp bước tới. Trong lòng dâng lên một chút không vừa ý, nhưng đã nhận tiền của người ta rồi, phải làm việc cho người ta thôi.
Vật nhỏ đi được tầm nửa khắc liền lật đật trở lại, còn tha thêm một con thỏ trắng béo múp trở về. Không biết vật nhỏ làm cách gì nhưng những con vật mà nó mang về đều chỉ bị hôn mê chứ không hề chết, trên người cũng không có vết thương nào!
“Chít chít!” Một con rồi nhé! Vật nhỏ thả con thỏ to gấp mười lần người nó ra kêu lên.
“Nhanh!” Kiều Đàm miệng vừa hét vừa nhanh tay chụp lấy cục bông trắng đó, trong mắt mang theo nồng đậm sự hênh hoang, kiêu ngạo.
Lần này nàng ta không tin, ở khoảng cách gần như vậy mà còn có thể bắt hụt thêm lần nữa.
Vật nhỏ dường như không ý thức được nguy hiểm đằng sau, vẫn “chít chít” bên cạnh chân Hàn Băng.
Khi bàn tay to lớn của Kiều Đàm sắp chạm vào người vật nhỏ thì một lần nữa sự việc kỳ diệu xảy ra, Kiều Đàm chỉ nắm được một đống đất bẩn vào tay.
Kiều Đàm nhìn tàn ảnh nho nhỏ đang biến mất phía xa kia liền tức giận vô cùng, vứt bỏ nắm đất xuống, chạy vài bước theo hướng vật nhỏ rời đi.
Cảm thấy bản thân chắc chắn không thể đuổi kịp nó, Kiều Đàm tức giận chỉ tay vào Hàn Băng.
“Ngươi… Ngươi mau kêu nó về đây cho ta! Tên nghèo nàn bẩn thỉu nhà ngươi đang đùa cợt bổn tiểu thư đúng không?”
Nam Thiên Sang cười trong lòng, khóe môi vì nhịn cười có chút run rẩy nhìn nàng ta. Thật là một con khổng tước xòe đuôi, nhưng khi cái đuôi đẹp đẽ của nó nâng lên, lại lộ ra cái mông xấu xí phía sau a!
“Ta nói rồi, nếu bắt được nó liền là của ngươi, nếu không bắt được vậy do ngươi không có duyên rồi!” Hàn Băng cầm con thỏ lên nhún vai.
Vật nhỏ kia nàng phải cố gắng mới đuổi kịp tốc độ của nó, làm sao một tiểu thư được yêu chiều như nàng ta có thể bắt được!
“Ngươi… Ngươi…” Kiều Đàm tức giận không nói lên lời, khuôn mặt thanh tú nhăn lại vặn vẹo.
Mạch Chúc nhìn cảnh này nhịn không được liền tiến tới, một phen đẩy vai Kiều Đàm qua một bên, giả giọng kêu lên.
“Ôi da, xin lỗi nhiều nhé, ta không cố ý! Ta đâu biết ngươi lại yếu đuối như vậy chứ! Xin lỗi xin lỗi!”
Kiều Đàm ngã “bịch” một tiếng, cả bộ quần áo sạch sẽ liền bị bám đầy bụi đất, tức giận không nói lên lời.
Nàng ta là đại tiểu thư độc nhất trong nhà, nào đã bị đối xử như vậy bao giờ!
Trong mắt Kiều Đàm lóe lên tia tức giận cùng độc ác, nhanh chóng bò dậy, giơ tay muốn đẩy Mạch Chúc.
Mạch Chúc tất nhiên là nhìn thấu hành động của nàng ta, đợi khi tay Kiều Đàm sắp chạm tới bản thân, nàng liền lùi lại một bước, tránh thoát khỏi ma trảo đầy bùn đất đó.
Bịch!
“Ô kìa! Cô nương sao lại hành đại lễ như vậy, tiểu nữ ta không dám nhận đâu!”
Mạch Chúc vừa dứt lời, xung quanh liền vang lên tiếng cười chế nhạo. Kiều Đàm nằm dưới đất với tư thế chó ăn phân ngẩng đầu lên nhìn mọi người, gầm to lên.
“Im, im ngay cho ta! Bọn nô tài bẩn thỉu thấp hèn! Ta sẽ giết hết tất cả các ngươi, đồ giun dế không đáng một xu!”
Sau câu nói đó của Kiều Đàm, không gian xung quanh bỗng tĩnh lặng lại hẳn. Không khí dường như lưu động sát khí đầy nặng nề.
Mọi người tháng mới vui vẻ và may mắn nhé! ???