Một lát sau bỗng Trần Cẩn Phong nói: “Mặc dù Lương Tử đáng nghi nhất nhưng cũng chưa chắc là hắn làm. Ta thấy cứ đi điều tra hiện trường thêm lần nữa, có khi lại phát hiện được gì.”
Mọi người nghe được lời này nhưng không ai cảm thấy tinh thần khá lên. Lương Tử đã bỏ trốn rồi, tự an ủi bản thân rằng hắn ta không phải hung thủ thật khó biết mấy.
“Thôi được rồi, nếu ai cũng nhận định Lương Tử là hung thủ thì chúng ta đi điều tra cách hắn gây án, phá giải câu đố này thôi.” Trần Cẩn Phong không đợi ai trả lời liền cầm tay áo Lý Kính Dư kéo anh ra ngoài.
* * *
Căn miếng hoang thành đông.
Lý Kính Dư đi về phía ngôi miếu hoang, bên cạnh anh là một chàng trai để râu quai nón đang chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh, ánh sáng lấp lánh ẩn chứa trong đôi mắt đen thăm thẳm của chàng trai.
“Huynh gắn râu lên lại thành ra một phong cách khác.” Lý Kính Dư cười nói.
“Thực ra phải cải trang thế này cũng cực lắm, cái râu giả này làm ta ngứa ngáy vô cùng.” Trần Cẩn Phong đưa tay vuốt vuốt bộ râu.
Dọc đường đi hai người không nói gì, khi đến nơi, chàng ngước mắt nhìn lên, vừa hay trông thấy ngôi miếu thờ ở phía trên.
“Đây chính là ngôi miếu hoang nơi xảy ra án mạng.” Lý Kính Dư giới thiệu.
“Ta biết rồi.” Trần Cẩn Phong cẩn thận quan sát, nhận thấy cỏ mọc um tùm bên bờ vực, các loại cây cỏ xanh tốt vô cùng, giữa thảm xanh đó lại xuất hiện sắc vàng vô cùng nhói mắt.
“Đó là gì vậy?” Trần Cẩn Phong chỉ tay về vật hình sợi có màu vàng.
Thấy Trần Cẩn Phong hỏi vậy, Lý Kính Dư cũng chú ý đến: “Hình như là cỏ khô.”
Anh bẻ một nhánh cây từ cái cây bên cạnh để nhấc sợi màu vàng đó lên.
“Đúng thật này.” Trần Cẩn Phong đặt nhánh cỏ lên tay mình, sợi cỏ vàng úa cuộn vào nhau.
“Kính Dư, huynh còn phát hiện được gì nữa không?” Trần Cẩn Phong lại ngẩng đầu, tiếp tục nhìn về phía bờ vực.
Lý Kính Dư nghe thấy thế liền bắt chước nhìn giống Trần Cẩn Phong, quan sát kĩ một lúc thật sự phát hiện ra vấn đề: “Hình như đám cỏ đó có dấu hiệu bị giẫm đạp.”
“Chính xác, nếu như đoán không lầm thì từng có người đi qua đây.” Trần Cẩn Phong đáp.
“Ồ.” Lý Kính Dư như được giác ngộ: “Nói vậy thì hắn đây là con đường hung thủ dùng để chạy trốn, điều này cũng giải thích được tại sao Phàn Tam Nhi không nhìn thấy hung thủ.”
“Bây giờ đưa ra kết luận vẫn còn sớm quá, nếu thật sự như thế thì hung thủ làm thế nào để trong thời gian ngắn lại tấn công ông lão được nhiều lần như thế. Ta thấy đây vẫn còn là một bí ẩn.”
Trần Cẩn Phong cuộn chặt tay, cầm theo ngọn cỏ rồi cùng Lý Kính Dư đi vào ngôi miếu. Lý Kính Dư đã sai người tới canh gác bên ngoài ngôi miếu hoang từ sớm, hiện trường vụ án trong miếu không hề bị xáo trộn. Trần Cẩn Phong quan sát bên trong miếu một lát rồi đi thẳng đến cửa sau.
Cánh cửa sau vẫn đóng chặt, không có dấu vết bị mở ra. Trần Cẩn Phong ngẫm nghĩ một hồi bèn ngồi xổm xuống nhìn ngắm thật tỉ mỉ, phát hiện dưới cửa có một lớp bụi dày hơn bụi ở những nơi khác một chút, hơn nữa lại không theo quy tắc nào cả. Lớp đất nện trên tường có vết bong tróc rất mới. Trần Cẩn Phong kêu người mang một tảng đá tới để ở chỗ cửa sau. Khi đứng trên tảng đá, đầu chàng có thể chạm tới chỗ khung cửa sổ lâu ngày không được mở ra. Trên cửa sổ là một lớp đất bụi dày, chỗ xám chỗ đen trộn lẫn vào nhau. Xem ra cũng không có ai ra vào qua lối này.
“Không lẽ hung thủ đi ra bằng cửa chính?” Trần Cẩn Phong cảm thấy thắc mắc: “Không thể nào, hắt xì.” Trần Cẩn Phong hắt hơi vì lớp bụi bay. “Nhiều bụi thật đấy.”
Trần Cẩn Phong lau mũi, chàng vô thức nhìn khung cửa sổ, bỗng cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường nhưng lại không gọi tên được sự bất thường ấy.
Chàng bước xuống khỏi tảng đá, phủi bụi trên hai tay, hàng lông mày nhíu chặt suy ngẫm.
“Sao rồi, huynh có tìm được gì không?” Ánh mắt Lý Kính Dư ngời sáng, tràn ngập mong chờ.
“Có thể ta nghĩ sai rồi.” Trần Cẩn Phong lẩm bẩm. “Kính Dư này, ta muốn về nghỉ ngơi một lúc.” Trần Cẩn Phong quay người bước ra khỏi miếu, sau lưng chàng, Lý Kính Dư cũng lặng lẽ rời đi theo.