Dương Mãnh ngồi ở đây tâm tình phức tạp không gì sánh được, Cố Hải đích thị đang hưởng thụ đãi ngộ của thượng đế a! Nói chứ sao Bạch Lạc Nhân có thể yên tâm được nhỉ? Nếu như mình làm chủ tịch ở đây, không cần dùng ba năm công sức, khẳng định nữ nhân khắp nơi đều phải chạy trốn.
Đang nghĩ ngợi, Cố Hải đi vào.
“Sao cậu lại tới đây?”
Dương Mãnh đứng lên, không rõ nguyên do, chợt nói chuyện với cậu ta có chút câu nệ.
“Tìm cậu có chút việc.”
Cố Hải nhìn mỹ nữ ngoắc tay, “Được rồi, cô đi ra ngoài đi!”
Sau đó mặt chuyển hướng nhìn Dương Mãnh, “Chuyện gì?”
Phải rồi..ừm… Tôi tới để làm gì nhỉ? Dương Mãnh chính là bị các đại mỹ nhân làm cho mê mụi, mắc phải nửa ngày mới nhớ ra, lấy ra một cái USB, đưa cho Cố Hải, “Đây là tôi từ đại đội cảnh sát giao thông điều tra được một ít tư liệu, tôi nghĩ cậu cần phải xem qua một lần.”
Cố Hải cũng không hỏi đây là cái gì, cứ tự nhiên mà nhận.
Từ phòng tiếp khách ra ngoài, Dương Mãnh không kiềm lòng được cứ như vậy mà về sao, cậu đi bộ qua từng tầng lầu, thưởng thức các nàng mỹ nữ một lúc lâu mới lưu luyến mà đi vào thang máy
Cửa thang máy mở, Diêm Nhã Tĩnh vừa ra ngoài, gặp được Dương Mãnh, không khỏi sửng sốt một chút.
Nhìn có chút quen mắt, nhưng nghĩ không ra đã gặp ở đâu.
Vẫn là Dương Mãnh nhận ra Diêm Nhã Tĩnh trước.
“Cô không phải … chính là… ah, hôn thê của Cố Hải sao?” Dương Mãnh bô lô ba la lớn giọng hỏi.
Diêm Nhã Tĩnh sắc mặt có chút khó coi, “Chúng tôi đã sớm… không còn là một đôi.” (Có quen nhau mà một đôi)
Dương Mãnh vẫn lớn tiếng hỏi lại, “Vậy cô vẫn còn chờ đợi cái gì? Cô sao còn chưa đi?”
“Anh…….!”
Diêm Nhã Tĩnh nhịn Dương Mãnh đến tức giận nói không ra lời, quay đầu lại nhìn thấy hé ra khuôn mặt tươi cười có chút hả hê.
“Anh cười cái gì mà cười?” Diêm Nhã Tĩnh cả giận nói.
Đông Triệt ngoác khóe miệng, “Ánh mắt cô chổ nào mà thấy tôi cười?”
Dương Mãnh quay đầu lại, thấy một nét mặt sáng sủa, anh khí tuấn kiệt, nhất thời hít vào một hơi khí lạnh, dò xét nhìn Đông Triệt hỏi: “Cậu cũng là người công ty này?”
Đông Triệt gật đầu.
“Tôi nói này đại muội tử*, cậu như thế nào có thể làm việc ở đây được?” Dương Mãnh ngước nhìn Đông Triệt.
(*‘Đại muội’ tức em gái lớn)
Đông Triệt trên mặt biến sắc, một hồi tái méc rồi lại trắng dã, chỉ thấy Diêm Nhã Tĩnh ở một bên, không giữ hình tượng chút nào mà cười nghiêng ngửa.
……………
Cố Hải trở lại phòng làm việc liền đem đoạn băng ra xem, sau khi xem, cậu ngồi yên hồi lâu, trong đầu lướt qua lướt lại đều là hình ảnh tai nạn ô tô năm xưa. Bạch Lạc Nhân lấy tay cạy tấm thép, ôm cậu trên mặt đất khóc, cõng cậu chạy điên cuồng trên đường… Đoạn ghi hình đích thị đã được Dương Mãnh tỉ mỉ cắt nối chỉnh sữa, cơ hồ như hình ảnh từ tất cả camera giám sát quanh khu vực đó đều được thu thập cắt ghép vào, ở hình ảnh cuối cùng, đích thị Bạch Lạc Nhân đang té ngã bên cạnh xe cứu thương, hai tay máu tươi nhễ nhại.
Giờ khắc này, Cố Hải mới biết được vì sao ngón tay của Bạch Lạc Nhân lại thành ra dị dạng như vậy.
Tựa hồ cảm nhận được tấm thép cắm vào trong thịt, thập chỉ liền tâm* ắt hẳn là đau đớn kinh khủng.
(*thập chỉ liền tâm, mười ngón tay gắn liền với tâm can, ý nói tay đứt ruột xót, đứt nát ngón tay thật chẳng khác bị đâm một nhát dao)
Hóa ra, không chỉ có cậucứu mạng Bạch Lạc Nhân, mà mạng củacậu, cũng chính vì Bạch Lạc Nhân mà giữ được.
……………..
Sang đến ngày thứ hai, Bạch Lạc Nhân hoàn toàn không biết chuyện gì, Cố Hải hẹn Bạch Hán Kỳ và Khương Viên ra gặp.
(*Dzô..dzô!! có biến, có biến!! Chuẩn bị tâm lý bà con!!)
Tính toán qua loa một hồi, Bạch Hán Kỳ và Khương Viên có thật đã nhiều năm như vậy mới cùng ngồi chung chỗ.
“Ba! Mẹ!” Cố Hải mở miệng trước.
Bạch Hán Kỳ và Khương Viên chợt không hẹn mà cùng đồng lòng, cùng một dáng bộ ngây ngô, lễ này…thật…không phải hơi lớn quá sao?
“Ngày hôm nay con tìm hai người tới, là muốn cùng hai người nói một việc.”
Bạch Hán Kỳ ánh mắt thần khí bắt đầu thay đổi, kỳ thực ông đã đoán được, chỉ có Khương Viên thần sắc vẫn vô cùng lo lắng chờ Cố Hải nói.
“Con dự định, muốn cùng Nhân tử kết hôn “
(*Waa..a!!! Tung bông tung hoa đi mấy chế!! party thôi! ^,,^)
Câu này vừa nói ra, Bạch Hán Kỳ đều kinh hãi, ông cho rằng Cố Hải cùng lắm là thừa nhận cậu và Bạch Lạc Nhân đích thực chính thức có quan hệ, nào nghĩ tới cậu lại nói ra những lời mạnh bạo này, nhẫn nhịn những thứ cương mãnh như lời vừa rồi, thật trái tim vừa giải phẫu của ta làm sao chịu nổi.
Khương Viên hai tay đều run run.
“Tiểu Hải, con nói không phải thật chứ?”
Cố Hải tỏ ra rất nghiêm túc, “Thiên chân vạn xác*!” (*Ngàn vạn lần chính xác)
Khương Viên nâng chung trà lên uống một hớp nước, cố sức nuốt xuống.
“… Điều này.. ở Trung Quốc là không được phép!”
Cố Hải dừng một chút, biểu tình bình tĩnh nói: “Chúng con không cần chứng nhận, chúng con chỉ cần một nghi thức, chỉ cần các người và mọi người công nhận nghi thức, đây đối với chúng con mà nói như vậy đủ rồi.”
Khương Viên quay đầu liếc nhìn Bạch Hán Kỳ, “Ông bây giờ sao không nói chuyện? Đó chính là con trai ông.”
“Bà bây giờ mới biết nó là con tôi?” Bạch Hán Kỳ hừ lạnh một tiếng, “Bình thường bà không phải luôn nói đó là con bà sao? Bà nói đi, hôm nay quyền quyết định giao cho bà.”
Khương Viên hung hăng trừng Bạch Hán Kỳ liếc mắt, sau đó đưa ánh mắt chuyển tới gượng mặt Cố Hải, thái độ gần như bình thản.
“Tiểu Hải ! Việc này dì nói cũng không tính gì được! Con cũng biết tính khí ba con, ông ấy chắc chắn sẽ không đồng ý!”
Cố Hải nhàn nhạt trả lời, “Người hiện tại không cần lo lắng về ba con, ngày hôm nay dì hãy dùng thân phận là mẹ ruột Nhân tử để quyết định, không có quan hệ gì với gia đình của con, người không cần lo lắng nhiều như vậy.”
“Vậy…”
Nếu là mấy năm trước, Khương Viên khẳng định không cần suy nghĩ mà cự tuyệt, hai năm qua bà và Cố Hải quan hệ đang lúc thay đổi, đối mặt với Cố Hải, đã nói không nên lời huống hồ lại là những lời nghiêm túc.
Cố Hải đột nhiên từ trong túi áo lấy ra một cái hộp nhỏ, đẩy tới trước mặt Khương Viên.
“Đây là một chút tâm ý của tôi.”
Không phải nhanh như vậy đã đặt sính lễ chứ? … Khương Viên bất chợt cả kinh.
Cố Hải mở hộp, bên trong có một chiếc nhẫn, trải qua bao năm tháng hao mòn, chiếc nhẫn này đã không còn rạng rỡ như trước.
“Đây là lúc mẹ con và ba con kết hôn, bà nội con đưa cho mẹ con chiếc nhẫn này, bà nói đây là bằng chứng của người Cố gia. Mẹ con luôn nó đeo hơn mười năm, cho đến khi bà qua đời, cái nhẫn này đã được con gìn giữ đến bây giờ. Hiện tại con tặng nó cho người, rốt cuộc đem người ba con yêu quý và người Cố gia tôn kính mà giao toàn bộ trên tay người, coi như là bồi thường cho nhiều năm qua người đã chịu nhiều oan ức. Từ hôm nay trở đi, con chính thức nhận người là mẹ.”
Khương viên ngây ngô sững sờ nói không ra lời.