” Bổn quân sẽ để ý hành động của mình thật tốt. Nàng đã mệt chưa, có muốn trở về nghỉ ngơi không? ” Mèo con nhỏ nhà Lam Thiên anh vô cùng khó chiều.Nhưng không sao mình anh chiều mèo con nhỏ là được rồi.
” Haiz hết chuyện rồi! Ta muốn trở về nghỉ ngơi! ” Tác phẩm nghệ thuật của bổn bảo bảo thật là vô cùng xuất sắc luôn. Nhưng tự dưng bổn bảo bảo lại thấy buồn rồi phải đi ăn kẹo cho hết buồn mới được.
Thế là Tử Du nhanh chóng chạy vào phòng và đóng cửa lại thưởng thức kẹo ngon lành. Lam Thiên đang đứng ngơ ngác nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín kia một lúc lâu mới phản ứng.
” Chủ nhân có chuyện không hay rồi! ” Ám vệ từ sau mái nhà nhảy xuống cung kính bẩm báo.
Lam Thiên nhìn ám vệ gật đầu, sau đó liền dẫn theo ám vệ rời đi. Tử Du trong phòng thì đang ung dung tự tại ăn kẹo và cà khịa tay đôi với hệ thống.
” Kí chủ là cái đồ tư bản chủ nghĩa độc ác, còn cả độc tài! ” Chỉ biết bóc lột kẹo của bổn hệ thống thôi.
“Cái đồ hệ thống rách nát phản bội kí chủ nhà mình!” Lúc nào cũng đi bênh vực người ngoài chằm chặp còn đối với kí chủ nhà mình thì chê lên chê xuống. Hừ bổn bảo bảo cho mi tức chết luôn.
” Cái đồ kí chủ độc ác không bao giờ chịu nói lý cả! ” Tức chết bổn hệ thống rồi. Bổn hệ thống phải offline để bình mới được. Cho kí chủ ở đây tự sinh tự diệt luôn.
” Thống rách nát.Thống sắt vụn ơi ơi mi đâu rồi? ” Hừ mới có chút xíu mà đã chạy rồi.Bổn bảo bảo còn chưa chơi đã mà cái đồ hệ thống nhát gan.
Bên Tử Du gà bay chó sửa loạn xạ cả lên.Thì bên Lam Thiên đang chìm đắm trong không khí im lặng như muốn giết chết người khác.
” Bẩm vương, bên Dương vương đã bắt đầu hành động rồi!” Ám vệ nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Lam Thiên run run nhưng vẫn cố trấn tĩnh bản thân cung kính bẩm báo.
Lam Thiên trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu suy tính kế hoạch. Lam Thiên cùng ám vệ nghị sự tới tối muộn.
” Được rồi binh sĩ và người của chúng ta đã tập trung đầy đủ. Ngày mai bổn vương đính thân dẫn binh ra trận. Các ngươi trở về chuẩn bị đi.” Mọi thứ từ nhỏ đến lớn vì Lam Thiên anh là huynh trưởng là người kế vị nên tất cả mọi thứ khác anh đều phải nhường nhịn cho Lam Dương. Bây giờ thì Lam Dương hắn ta đi qua giới hạn của anh rồi nên kết thúc mọi chuyện ở đây thôi.
Lam Thiên sau khi nghị sự xong thì phê duyệt một số tấu chương còn lại rồi mới trở về nghỉ ngơi. Lam Thiên nhẹ nhàng mở cửa bước vào tránh làm Tử Du tỉnh giấc sau đó từ từ nằm xuống bên cạnh cô.
Lam Thiên đăm chiêu nhìn khuôn mặt đang chìm vào giấc ngủ của Tử Du một lúc lâu sau đó vòng tay cả cơ thể bé nhỏ của cô vào lòng. Và hai người cứ thế chìm vào giấc mộng.