” Trước khi ngươi đụng đến nghĩa huynh và tỷ tỷ ta, ta sẽ giết ngươi trước, cứ thử đi.”
Đình Nguyên Xuyên mặt nghệt ra nhìn nàng.
Nàng ta đáng sợ thật, đúng là đồ đệ của Mặc Vương thật sự không dễ đụng.
Đàm Nhu cuốn roi lại chuẩn bị làm gì đó, nàng lấy đà nhảy lên lộn một vòng dùng chân đạp vào nền đất bên trên, bên mép cửa hố toàn là đất, một cái lỗ nhỏ bằng với dấu chân nàng xuất hiện từng cục đất nhỏ rơi xuống, ánh sáng như vỡ bờ tràn vào, Đàm Nhu nhảy xuống rồi nhìn vào đó mà cười, người nàng toàn là bụi đất dính lên, trên đầu nàng mái tóc trắng bẩn bụi, nàng tiếp tục làm như thế cho đến khi cái lỗ đó ra vừa bằng miệng giếng.
Bùi Anh và Đình Nguyên Xuyên cảm thán.
Giỏi vậy sao.
Đúng là dám nói dám làm, thoát ra khỏi đây thật sự không khó đối với nàng ta.
Đàm Nhu lại nhảy lên nắm chặt lấy miệng hố, dùng hết sức để bật lên trên.
Bóng đen che lấp ánh sáng chói lóa vừa rồi đã không thấy, Đàm Nhu đã lên khỏi mặt đất, có lẽ giờ này mặt trời đã lên cao rồi, Đàm Nhu liền bò ra ngoài phủi bụi y phục, nàng cất roi đi, điềm tĩnh chờ họ lên.
Hai nam nhân ở dưới đó vẫn loay hoay.
” Ngươi có lên được không?”
Đình Nguyên Xuyên cười khẩy.
” Nghĩ gì vậy? ta như này mà lên được sao? kéo ta lên đi.”
Bùi Anh thở dài, hắn đi lên trước, vứt kiếm để lại cho Đình Nguyên Xuyên, hắn hoảng hốt nhìn Bùi Anh nhảy lên bám chặt lấy miệng hố.
” Này, bỏ ta lại sao?”
Bùi Anh trèo lên, nhìn ngó xung quanh thấy Đàm Nhu vẫn ngồi ở đó chờ.
Đàm Nhu vừa thấy Bùi Anh đã cười hỏi.
” Đình Nguyên Xuyên đâu? ngươi bỏ hắn lại rồi à.”
Bùi Anh cũng mỉm cười đi về phía nàng, hắn đưa tay ra nói.
” Cho ta mượn dây roi của ngươi đi.”
Đàm Nhu mặt lạnh lấy ra từ trong túi áo đưa cho hắn.
Bùi Anh đi về phía miệng hố thả dây xuống, Đình Nguyên Xuyên nhìn thấy mà vui vẻ, hắn chỉ cần nhảy nhẹ lên một chút là nắm chặt được dây, Bùi Anh dùng hết sức kéo hắn lên đến miệng hố, hắn cố gắng trèo lên nhìn đã hết sức.
Đình Nguyên Xuyên vừa lên được đã để ý, bên trong nền đất mà nàng vừa đạp lại còn có cả gạch ngói xây xếp lại với nhau ở trong đó, vậy mà không có viên nào rơi xuống dưới, nghĩ lại thì Đàm Nhu lại giỏi đến vậy, hắn liền có chút lo sợ.
Mạnh thế sao? nàng ta còn gì không làm được không?
Đàm Nhu bước đến đòi lại dây roi của mình, Bùi Anh liền đưa, Đàm Nhu cầm lấy vừa đứng tập chung một hồi, Đàm Nhu móc từ sau thắt lưng sau người mình phi ra mấy kim tiêu vào mấy bụi cây.
Từ mấy bụi cây đó liền ngã ra mấy người, trên miệng nhỏ máu ra, Đàm Nhu bước đến nắm đầu từng người hỏi.
” Ngươi có đồ ăn không?”
Người đó chỉ bị thương nhẹ nhưng lại không cử động được, Đàm Nhu hỏi thì chỉ có nhìn nàng, Bùi Anh liền bước đến vung kiếm tiễn họ đi trước.
Đàm Nhu ngơ người ra, nàng vốn chỉ muốn hỏi chuyện chứ không hề muốn giết cho nên mới chỉ dùng kim phi tiêu, ai ngờ tên Bùi Anh này lại ra tay nặng hơn nàng, hắn không chút do dự tiễn hết những người này về hầu trời.
Đình Nguyên Xuyên vui vẻ đi tới, Đàm Nhu không muốn nhìn họ nữa liền quay người đi.
Đình Nguyên Xuyên bỗng gọi nàng lại.
” Cô nói muốn đồ ăn sao? chắc hẳn là đói rồi, chỉ cần chúng ta diệt được binh lính ở đây thì chắc chắn sẽ có đồ ăn.”
Đàm Nhu chỉ khinh miệt hắn.
Gì vậy? lừa trẻ con à, muốn ta giết người vì đồ ăn à?
Đàm Nhu mặt lạnh quay ra.
” Câu này nói với trẻ con thì sẽ rất hợp.”