Không ngờ Vũ Huỳnh vừa đi ra sau nhà đóng cổng, thì Lệ Hằng cũng liền theo sau. Cô chủ động tiến lại gần rồi khẽ lên tiếng hỏi nhỏ:
– Dạ.. anh cho em hỏi chút chuyện với ạ? Nếu em nhận không lầm thì anh chính là nhà báo Vũ Huỳnh có đúng không ạ?
Vũ Huỳnh thoáng có chút giật mình.. Quái lạ thật đấy!.. Mình đã tới tận chốn thâm sơn cùng cốc thế này mà vẫn có người nhận biết ra được, mà lại là lúc vợ chồng anh còn đang trốn chạy nữa chứ. Thế nhưng lập tức Vũ Huỳnh tươi cười rồi đáp lại ngay:
– Ui!.. em có nhận nhầm người không? Anh có phải là nhà báo nhà biết gì đâu. Thôi nào.. thôi đi vào nhà nghỉ sớm đi em ạ.
– Anh à.. em cũng không biết vì lý do gì khiến anh không dám thừa nhận rằng mình là nhà báo, nhưng chắc chắn là em không thể nhầm được đâu ạ. Danh tiếng của anh tại tòa soạn cũng như ngoài đời thực cũng đã lan xa lắm, vẫn được mệnh danh là “Thiết Bút Kim Long”, chuyên bảo vệ công lý lẽ phải cho bà con cơ mà.
– Em là Lệ Hằng, là nhân viên marketing làm việc bên tập đoàn Phú Thái. Từ đêm hôm qua khi gặp được anh chị trong rừng, em đã ngờ ngợ nhận ra rồi. Cho tới tối nay khi đã để ý thật kỹ thì em mới càng khẳng định chắc chắn đúng là anh.
– Anh ạ.. Có một chuyện em muốn nhờ vả uỷ thác nơi anh đấy ạ. Vì rằng bọn em là phận hèn đàn bà con gái, lại chân yếu tay mềm thân cô thế cô. Nói dại chứ, lỡ mà em có xảy đến mệnh hệ nào thì cũng không còn phải ân hận gì nữa. Khi ấy anh hãy giúp em, chuyển bức thư cùng toàn bộ tài sản bên trong tài khoản này cho bố mẹ già ở quê của em với ạ.
Nghe tới đây bỗng Vũ Huỳnh bằng kinh nghiệm nhạy bén liền nhận thấy rằng, những tình tiết cô gái trẻ này vừa nói ra không hề đơn giản. Sợ rằng lỡ có ai nghe được thì bất lợi, bứt dây động rừng có khi nguy đến tính mạng. Thế là liền đưa tay lên miệng làm dấu, khẽ ra hiệu bảo Lệ Hằng không nên nói thêm gì nữa, lại tiếp tục vẫy tay ra hiệu bảo cô nhanh chóng theo mình.
Hai người đi bộ mất một lúc, băng qua lối vườn sau cách xa hẳn dãy nhà chính đến một đoạn. Ở đây Vũ Huỳnh ngó qua ngó lại một lượt để xác định đã không còn ai theo bám hay có thể nghe được cuộc nói chuyện của hai người nữa, lúc này anh mới hỏi nhỏ:
– Được rồi.. trước khi chúng ta tiếp tục cuộc nói chuyện, anh muốn hỏi rõ một vài thông tin để xác nhận cái đã.
Thứ nhất: Là tại sao em nhận biết ra thân phận của anh, người với người cũng giống nhau mà.
Thứ hai: Có thế lực nào lại khiến một cô gái trẻ xinh đẹp như em phải sợ hãi đến vậy?
– Dạ.. có khó gì đâu ạ. Ở tòa soạn anh quá nổi tiếng rồi còn gì, trên báo chí cũng như truyền hình đã nhiều lần anh có mặt. Với lại trong buổi hội thảo cuối năm về vụ cưỡng chế tranh chấp đất sản xuất thâm canh nông nghiệp trồng Cam của hội nông dân huyện Xuân Điền, em cũng có may mắn được tham gia vào đúng dịp về quê ăn tết. Do vậy mà em càng nhớ như in.
– Còn vấn đề thứ hai anh hỏi em ấy ạ. Vâng.. kể từ lúc em nhận được email về tệp hồ sơ tài liệu tuyệt mật của tập đoàn Hải Phong, thì cũng từ khi ấy em đã phải chịu đựng sự giày vò rồi sự uy hiếp đáng sợ lắm anh ạ.
– Sao.. em bảo sao cơ? Lại là Hải Phong à. Được rồi.. em nói tiếp đi..
– Vâng.. bữa nay theo đám bạn đi phượt cũng mong được khuây khỏa đôi chút, thế nhưng càng lúc lại càng như nút thắt thêm chặt, không làm cách nào tháo gỡ ra được nữa.
Biết anh là một nhà báo chính trực, nên em mới quyết định uỷ thác nhờ anh xử lý vụ việc này, em đã cẩn thận đổi lại mật khẩu tài khoản, cài đặt thêm khóa bảo gia cố, cũng như mã hóa chia ra làm hai phần số tài liệu ấy. Phần còn lại em lưu giữ trong chiếc USB cất giấu bên trên tấm thạch cao nơi phòng trọ.
Mấy ngày hôm nay em luôn có một dự cảm chẳng lành, lại hay nảy sinh ảo giác, thường xuyên mơ thấy cậu ấy hiện về. Em sợ nếu có mệnh hệ gì, thì thật không có mặt mũi nào gặp lại cậu bạn thân nơi chín suối.
– Bạn thân của em có đúng là trung uý Đỗ Hà Vinh không?
Vừa nghe thấy nhà báo Vũ Huỳnh hỏi thế, mà còn chuẩn xác không sai lệch một ly một lai, do đó nên Lệ Hằng liền sửng sốt hỏi lại:
– Úi trời đất ơi!.. Vâng ạ.. sao anh biết được chuyện này ạ?
– Được rồi.. vụ việc lần này bằng mọi giá chúng ta cũng phải đưa ra ánh sáng, tà làm sao có thể thắng chính được cơ chứ. Anh cũng như em thôi.. anh cũng được cậu ấy trước lúc chết đi đã uỷ thác đưa cho một nửa số bằng chứng tố giác tập đoàn Hải Phong em ạ. Hiện tại thì anh cũng nguy hiểm chẳng kém gì em đâu, con trai còn bị bắt cóc không rõ sống chết nữa. Thôi cứ yên tâm em ạ, cứ lạc quan vui vẻ lên, ngày mai cứ vui chơi với bạn bè cho thỏa đi. Những ngày sắp tới chắc chắn anh em mình sẽ phải đương đầu với hiểm nguy lắm đấy. Anh xin hứa, xin lấy tính mạng bản thân mình ra đảm bảo. Nếu ngày nào anh còn hiện hữu trên thế gian này, tuyệt sẽ không bao giờ đầu hàng khoan nhượng, quyết bênh vực bảo vệ lẽ phải cho bằng được.
– Anh ạ!.. Nhưng mà em sợ lắm.. em có linh cảm rằng có người luôn theo bám rình rập chúng ta, lên tới đây rồi mà vẫn có cảm giác như vậy anh ạ.
– Thế à? Có chính xác không? Trong đoàn em có nghi ngờ người nào không?
– Em cũng không rõ nữa, không thể xác định được, cũng không dám xét đoán mà nghi ngờ cho ai.
Lúc này cả nhà đã tắt đèn đi ngủ hết, Vinh Thông đang nằm thiu thiu bên cạnh Cẩm Tú. Bỗng điện thoại hắn vừa báo một tin, thì ra là lão Ưng thuộc hạ của cha hắn vừa gửi mật lệnh, yêu cầu phải ra ngoài gặp mặt. Thật là phiền phức, giờ này còn lôi thôi quá cơ, khéo mà lộ hết bí mật. Lập tức hắn quay qua Cẩm Tú rồi thì thầm giả vờ nói, trơn còn hơn óc chó:
– Úi chà!.. chả hiểu ăn phải cái thứ gì buồn quá đi mất. Em à.. đưa cho anh xin ít giấy vệ sinh đi nào, không nhanh có khi bĩnh ra đây thì chỉ có mà mất mặt..
– Anh ơi.. nhà vệ sinh ở đây đi xa lắm, tít tận góc vườn cơ đấy. Thế anh có cần em đi cùng không?
– Thôi được rồi.. em cứ ngủ tiếp đi, anh đi giải quyết ù cái là về ngay ấy mà.
Chỉ đợi có vậy hắn liền mở cửa rồi nhanh chân chuồn thẳng, chỉ cần tắt ngang hướng mé tả hông nhà liền đã qua ngay con suối cạn. Quả nhiên tại đây một bóng đen đã đứng đó lù lù chờ sẵn tự lúc nào. Vừa tiến lại gần chỗ bóng đen ấy, Vinh Thông đã nhậm nhàu cáu gắt nhặng lên:
– Lão Ưng! Lão có bị điên không đấy? Đêm hôm khuya khoắt muộn thế rồi, trong nhà lại có bao nhiêu người tai vách mạch rừng vô cùng phức tạp. Có phải lão định làm bại lộ thân phận của tôi đúng không?
– Cậu Thông.. cậu đừng có quá lời cuồng ngôn như thế. Đáng nhẽ câu này phải để tôi hỏi lại cậu mới đúng đấy.. Cậu lên đây là để làm nhiệm vụ do chủ tịch giao phó hay là nhởn nhơ du lịch đấy?
– Lão câm đi.. tôi không thích đôi co lằng nhằng gì thêm với lão đâu nhé. Nói tóm lại lão gọi tôi ra đây là có việc gì?
– Được rồi.. nếu cậu đã không thích đôi co lằng nhằng với tôi như vậy..
Hừ.. vậy thì để tôi sẽ vào việc luôn đây..
Thứ nhất: Chủ tịch đang hối thúc công việc rất gắt, hỏi cậu là đã khai thác manh mối phần hồ sơ chỗ con nhỏ Lệ Hằng kia thế nào rồi?
Thứ hai: Tôi được giao nhiệm vụ hỗ trợ cho cậu một tay.. thế mà dường như cậu không hề muốn hợp tác cùng tôi thì phải?
Đúng ra mọi thông tin về lịch trình của đoàn thì cậu đều phải cập nhật và thông báo nhanh nhất cho tôi mới phải. Thế này nhé.. Nếu cậu thực sự không thể làm được thì để tôi báo cáo lại cho chủ tịch biết rõ việc này vậy.
– Khốn nạn thật đấy.. Lão Ưng! Lão định dọa tôi đấy phải không? Tôi nói cho lão biết nhé, tôi lên đây không phải để chơi đâu. Mà lão là cái thá gì cơ chứ.. lão có khác chi con chó của ông già tôi đâu. Sau này một khi ông già tôi có khuất núi, tiếp quản lại cơ nghiệp ấy tôi cũng sẽ không trưng dụng lão đâu nhé.
– Cậu Thông.. thôi cứ đợi đến khi ấy hãy hay cậu ạ. Còn hôm nay tôi không thích nghe lời biện hộ dư thừa từ cậu đâu, chủ tịch cũng đang trên đường lên đây rồi đấy. Cậu cứ khéo mà lo liệu các công việc được giao đi cái đã, để lỡ mất kế hoạch chủ tịch trù liệu từ trước thì cứ xác định nhận mức hình phạt không nhẹ đâu.
– Lão bảo cái gì? Ông già tôi lên đây à, ông ấy lên đây làm cái gì? Sao không ở nhà mà nghỉ cho khoẻ?
– Hừ.. cậu quên mất là quê của cậu cũng là nơi này à? Hầy à.. Thế hệ bọn trẻ các cậu chóng quên thật đấy. Thôi được rồi.. cậu chủ động mà làm việc đi, đừng để đến lúc chủ tịch hỏi đến thì ê mặt. Mà cậu còn chưa trả lời cho tôi biết hai việc khi nãy tôi có hỏi cậu đấy.
– Được rồi.. tôi báo cáo cho lão đầy đủ là được chứ gì. Lộ trình ngày mai của cả đoàn, điểm cuối chính là chinh phục động quỷ trong núi mắt thần. Còn số bằng chứng chỗ con bé Lệ Hằng thì tôi chưa thể dò hỏi được, nó vẫn kín tiếng lắm. Mà lão cũng yên tâm rồi báo lại cho ông già của tôi được biết, chỉ là một con bé nhân viên văn phòng, liễu yếu đào tơ sức trói gà không chặt, xử lý lúc nào chả được. Chắc giờ này cả bọn cũng đã ngấm thuốc rồi, đợi thêm lúc nữa tôi sẽ ra tay xử lý gọn ghẽ mọi chuyện.
– Hừ.. Đấy là tôi cứ cảnh tỉnh cho cậu như vậy, cậu cứ liệu chuyện mà lo việc cho tốt đi.
Lời vừa dứt lão già đã lục ra từ trong túi một viên thuốc tròn tròn có màu đỏ chót, liền ném lại cho Vinh Thông rồi thốt:
– Đây nhé.. Cậu cầm lấy và uống xuống viên thuốc này đi, nó sẽ giúp ức chế chống lại tất cả các loại virus mà chủ tịch cho thả ra trên đường vào núi cấm. Chủ tịch muốn đảm bảo rằng kế hoạch định ra sẽ không xảy đến bất kỳ sai sót gì, những kẻ không biết trời cao đất dày còn dám xâm nhập núi cấm chắc chắn sẽ phải trả giá cực đắt.
Cậu Thông.. nếu cậu khuyên can được đám trẻ ấy nghe lời mà không tiến vào núi cấm thì lại càng tốt, vì như vậy sẽ không cần phải có thêm nhiều kẻ nữa phải chết oan. Cậu hãy nhớ kỹ nhé! Nếu các cậu vào được trong núi, chỗ thác nước ấy.. cậu nhớ là không được uống thứ nước suối đâu đấy. Trong nước có độc tố dạng nhẹ chỉ gây hoa mắt nhức đầu buồn nôn rồi đi tháo bụng tháo dạ tí thôi, dùng để cảnh cáo những kẻ xâm nhập bất hợp pháp khu vực cấm địa. Còn những kẻ nào to gan lớn mật mà tiếp tục vượt qua động Quỷ, băng qua sạn đạo vào thung lũng tiên thì chắc chắn phải chết.
– Cái gì? Lão bảo cái gì? Kể cả con trai của mình mà ông ấy cũng không ngoại lệ à? Lỡ mà thuốc mất tác dụng thì tôi toi đời luôn đúng không?
– Cậu cứ yên tâm đi.. chủ tịch là một thiên tài chuyên gia ngành sinh hóa thì làm sao có thể sai sót được cơ chứ.
– Được rồi.. đấy là miệng lão khẳng định là thế, nhưng tôi vẫn chưa thể yên tâm được đâu, lão cứ đưa thêm cho tôi một viên giải dược nữa đi.
– Hừ.. Cậu xin thêm định là để cứu mạng con nhỏ vẫn đeo bám cậu đấy hả, vẫn còn thương hoa tiếc ngọc ghê nhỉ?
– Lão câm ngay! Cái miệng thối của lão lại ngứa và không mọc được da non rồi đúng không? Thứ con người cả đời cô độc như lão thì có biết gì đến tình cảm yêu đương cơ chứ..
Thôi được rồi.. Thế vợ chồng thằng nhà báo trong kia, bố tôi có chỉ thị phải làm thế nào không?
– Chuyện này thì cậu khỏi lo, thằng nhà báo này không hề đơn giản nên chủ tịch đã có kế sách mới áp dụng cho cả gia đình nhà nó rồi.
– À.. mà này lão Ưng. Còn một tình tiết nữa tôi quên chưa nói cho lão biết đấy.. Trưa nay sau khi lão rời đi liền có hai mẹ con bà lão mù ở đâu xuất hiện, bà ta còn điên điên khùng khùng đòi đuổi bọn tôi rời đi ngay tức khắc đấy. Tồi tệ hơn nữa là thằng điên quái vật con bà ta ấy, nó đã thẳng thừng ra tay hành hung bọn tôi, suýt chút nữa có khi xảy đến án mạng.
Mà còn có chuyện này kỳ lạ hơn nữa, cái bà lão mẹ vợ thằng nhà báo ấy, còn tự nhận mình có quen biết từng là bạn thân của bà lão mù kia. Bà ta gọi cái tên gì khó nghe lắm.. cái gì tên Nơ Leng Nơ Lon gì ấy?
– Hả? Cậu bảo cái gì cơ? Nơ Leng ư? Bà mù ấy tên gọi Nơ Leng thật ư?
Thế nhưng rất nhanh lão Ưng đã kịp phản ứng rồi lấy lại bình tĩnh, lão vội thốt lời chữa cháy:
– Ừ.. đúng rồi cậu Thông ạ.. tên người dân thuộc các sắc tộc miền ngược thường rất khó nghe khó gọi. Thôi được rồi.. cậu trở về nghỉ ngơi đi, nếu có chuyện gì tôi sẽ liên lạc với cậu.
Vinh Thông đi rồi, chỉ còn lại một mình lão ưng đứng đó, lão vẫn tần ngần trầm mặc mà suy tư miên man mãi:
– Có lẽ nào chính là bà ấy.. chẳng có nhẽ “giàng” thương đã che chở cho bà ấy và đứa nhỏ bớt xanh thoát nạn..
Mà cũng quái lạ thật!.. năm đó chính mắt mình thấy rõ bà ấy cùng đứa nhỏ đã rơi xuống vực từ độ cao vạn trượng.. như thế thì làm sao có thể sống nổi cơ chứ?
Một lúc sau bỗng từ nơi cuối đường liền xuất hiện lão già đầu bạc đang chậm rãi bước tới, người này không ai khác chính là lão già Tào Thái Hoa, nguyên chủ tịch sáng lập tập đoàn công nghệ cao Hải Phong danh tiếng lẫy lừng. Vừa bước đến nơi lão già đã liền lên tiếng:
– Lão Ưng này.. Lão đừng trách bọn trẻ con còn chưa hiểu chuyện đấy nhé..
Lão già từ đầu tới giờ luôn được xưng là lão Ưng.. ngay lúc này lại được nghe những lời động viên ân cần từ ông chủ thì ngay lập tức khom mình cung kính thốt:
– Ấy chết! Chủ tịch à.. anh đã quá lời rồi. Tôi theo anh mấy chục năm nay, được anh coi trọng giống như anh em ruột thịt trong nhà vậy, anh có bảo tôi chết ngay bây giờ thì tôi cũng chịu. Cậu chủ trẻ người non dạ, có sấc sược đôi chút thì tôi cũng không để bụng đâu.
– Ừ, thôi được rồi.. lão nói ra như vậy là tôi cũng yên tâm. Giờ thì lão theo tôi, chúng ta đến gặp một người quen cũ cái đã.
Sau đấy quãng thời gian chỉ chừng uống chưa hết chén trà, hai bóng đen ấy đã có mặt đứng trước một ngôi nhà sàn mái lá rách nát vô cùng cũ kỹ. Họ đứng đó quan sát khá lâu, bỗng lão Ưng khẽ lên tiếng hỏi nhỏ phá tan bầu không khí trầm lặng:
– Chủ tịch! Đã mấy mươi năm rồi mà anh vẫn chưa thể quên được bà ấy đúng không? Chắc là bà ấy ngủ rồi..
Từ nãy tới giờ lão già đầu bạc vẫn đứng xoay lưng lại với lão Ưng, vừa nghe lão nhắc chuyện cũ, còn nhắc tới người đàn bà nọ khiến trong lòng cảm xúc tự lúc nào dâng cao, mắt đã ứa lệ. Nhưng lão ta vẫn tự dối lòng, miệng quát lớn bào chữa:
– Lão Ưng!.. Lão nói liên thiên cái gì thế, chuyện cũ trôi qua mấy chục năm rồi.
Hai lão già vẫn đứng im quan sát, rất lâu sau đó chỉ khẽ chép miệng một cái như đang hối tiếc điều gì. Cuối cùng thì cũng định quay gót đi thẳng, chẳng ngờ từ bên trong ngôi nhà lá tăm tối giọng một người đàn bà bỗng cất lên. Giọng nói tuy nhỏ nhưng trong đêm trường tĩnh lặng vẫn khiến cho người bên ngoài phải giật mình đứng sững lại:
– Sao thế? Sao hai ông đến thăm tôi mà lại vội vã bỏ đi mau vậy? Lệ Ngốc.. mau ra mở cửa mời khách vào nhà đi con..
Lời vừa dứt, bỗng từ bên trong ngôi nhà lá liền lao ra một thân ảnh cao lớn lực lưỡng động tác hết sức nhanh nhẹn, chỉ cần hai ba cái nhón chân đã có thể nhảy vọt qua cây cầu tre phía dưới. Tên này nhìn thì khờ khạo ngờ nghệch là vậy nhưng mọi động tác lại cực kỳ mau lẹ, khả năng đã được đào tạo khá bài bản từ nhỏ. Tiếp đến chỉ cần một thao tác rất nhỏ, liền lập tức mở ra cánh cổng chính ăn thông xuống khu nhà lá lụp xụp, lại nghiêng mình đứng chếch sang một bên ra hiệu mời hai lão khách vào nhà.
Lão già đầu bạc thấy thế thì chỉ khẽ gật đầu rồi nói nhỏ với lão Ưng vẫn đang đứng hầu cận cạnh đó:
– Lão Ưng.. lão cứ đứng đợi tôi ở đây là được. Lệ Ngốc.. mau dẫn đường cho ta đi nào..
Lão già được tên ngốc dẫn xuống nhà, vừa bước chân đến cửa thì bỗng từ trong bà lão mù đã liền lên tiếng:
– A Hoa!.. ông còn dám vác mặt về đây hay sao? À mà tôi quên mất.. giờ ông đã có một cái tên khác rất oách, lại còn lịch lãm đặc mùi phố thị.. là ông chủ tịch Tào Thái Hoa rồi nhỉ? Mẹ con tôi nghèo hèn.. chỉ có túp lều lá rách nát này làm chỗ trú chân, còn không có lấy chiếc ghế lành cho chủ tịch ngài ngồi nữa, mong ngài hết sức thông cảm lượng thứ cho ạ.
– Nơ Leng!.. Đã bao nhiêu năm rồi mà bà hãy còn căm hận tôi đến thế sao, vẫn không thể tha thứ cho những lỗi lầm mà tôi đã gây ra cho mẹ con bà..
– Hừ!.. Tôi là gì mà có quyền giận dỗi ông.. giờ ông đã là chủ tịch một tập đoàn cao quý danh vọng rồi.. nhưng những thứ ấy có đánh đổi gột rửa được lương tâm trong con người của ông hay không?
Tôi luôn công nhận ông là người tài giỏi, nhưng những thứ tài giỏi ấy đâu có giúp ích gì cho đời, mà có khi còn hại đời hại dân hại nước. Ông đừng tưởng một bà lão mù lòa, quanh năm ăn mắm mút dòi sống lay lắt nơi xó rừng lạnh này lại không biết được ông đang làm cái gì nhé. Có phải là ông đã xây dựng một đại bản doanh, một căn cứ bí mật bên trong núi cấm để nghiên cứu vũ khí và buôn bán thuốc phiện đúng không? Chính là loại virus ấy đấy, thứ vũ khí sinh học ông luôn tâm đắc nhất đời..
– Mà cũng đúng thôi.. ông cũng giống như tổ tiên mười tám đời trước, là vị phù thuỷ ác ma Tào Miêu Trạch ấy, một đường nhập vào ma đạo mất rồi.
– Bà câm ngay!.. thật đúng là nông cạn hết sức.. Đàn bà thấp cổ bé họng, đái còn không qua ngọn cỏ thì biết gì mà nói..
– Phải rồi.. tôi là đàn bà thấp cổ bé họng, nhưng tôi cũng là con người mà. Cho dù hôm nay ông có thả ra virus giết chết mẹ con chúng tôi một lần nữa, tôi cũng phải nói.
– A Hoa!.. Ông trở thành ác quỷ mất rồi.. dừng lại đi hãy còn kịp, đừng tiếp tay cho quỷ dữ nữa.. Cho dù ông có cố giấu được cả thiên hạ, cố trốn chạy thực tại mà náu mình bên trong lớp vỏ bọc xa hoa nhung lụa ngất trời ông đang có. Nhưng tôi chắc chắn rằng cả đời này liệu ông có thể chuộc lại lỗi lầm ngày đó đã gây ra hay chăng?
Như cụ tổ nhà ông cả đời làm ác, gian dâm hiếu sát lừa thầy phản bạn, giọt máu của chính mình cũng nhẫn tâm mang ra luyện thuật, cuối cùng thì tự rước họa vào thân. Còn ông thì sao.. ông cũng tự mình trầm luân ma đạo, con mình rứt ruột đẻ ra cũng đang tâm hiến dâng cho quỷ. Cái gì mà là khoa học lý tưởng với cả vĩ đại cơ chứ, tôi không cần những thứ ấy.. Ông.. ông đúng thực không phải là người nữa rồi.. ông đúng là quỷ. Ông hãy mau mau trả lại Lệ Huỳnh, Lệ Đông nguyên vẹn cho tôi..
– Thôi đi.. Bà đúng thật ấu trĩ hết mức.. con người đều có số mệnh an bài hết cả, cho dù bà muốn quay ngược tình thế liệu rằng có được hay chăng? Chỉ cần một mạng mà xoay chuyển được cả thế giới thì sự hy sinh ấy đúng là đáng thật, tại sao bao năm rồi mà bà còn không hiểu chuyện.. Tôi khuyên bà nên an phận đi, từ nay tôi sẽ chu cấp chăm lo đầy đủ cho bà. Bằng không.. đừng trách tôi ân đoạn nghĩa tuyệt, tiễn bà cùng con quái vật ngốc nghếch kia lên đường luôn đấy..
Lời còn chưa dứt lão đã chuyển thân quay gót bước nhanh ra con lộ chính, thoáng cái liền khuất dạng trong màn sương đêm, chỉ còn vẳng lại từng tiếng sai bảo thục hạ tâm phúc hành sử:
– Lão Ưng.. lão nán lại nơi đây lo chu cấp những thứ tốt nhất cho bọn họ, nhớ cất lại cho mẹ con bà ấy một ngôi nhà thật tốt.
– Cút.. các người hãy cút hết đi.. những thứ phù phiếm ấy chúng tôi không cần đâu.. hãy cứ để cho chúng tôi được an nhiên mà sống tiếp. Liệu rằng những thứ no đủ ấy có lấy lại được những gì ông đang tâm phá nát đi không?
Bà lão mù sau một hồi khóc lóc đã thấm mệt, cũng phó mặc sự đời ngồi bệt ăn vạ ngay bên cạnh bếp lửa nóng. Ngoài bậc thềm thằng ngốc Lệ Đông đang đứng đó, nó cứ tần ngần ngây ngây ngô ngô ngắm trời ngắm đất mãi mà chưa biết nên phải làm gì. Cả đời nó quen nghe theo hiệu lệnh của người khác, giờ chưa có người sai bảo khiến nó như trở nên dư thừa. Duy chỉ có lão Ưng là đã có chủ đích, để có được quyết định này lão đã phải dằn vặt lương tâm bản thân mình dữ lắm, thôi thì ngày hôm nay lão cũng nên nói ra toàn bộ sự tình, làm được vậy lão mới nhẹ lòng.
– Nơ Leng này.. thực sự xin bà hãy tha thứ lỗi lầm cho tôi với nhé.. Năm ấy vì sự yếu đuối của bản thân, tôi đã không thể cứu giúp mấy mẹ con bà thoát nạn, cuối cùng để bà ấy với thằng nhỏ phải chết thảm.. khiến bao năm nay bà chịu đủ khổ sở đọa đầy..
– Thôi đi.. ông làm gì có lỗi chứ.. kẻ có lỗi có tội lớn nhất chính là lão ác ma ấy. Vì sự tham lam tư lợi cùng tâm ông ấy đã nhập vào ma đạo, thành ra gây hại cho biết bao người. Nơ Lan cũng bởi cứu giúp mẹ con tôi mà phải chết thảm, những kẻ vô tội chỉ vì ham vui cũng phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Vậy thì cứ thử hỏi rằng.. có đúng là lão ấy đã hóa quỷ rồi không?
– Nơ Leng này.. bà có tin bà ấy cùng thằng nhỏ liệu rằng còn sống? Tôi vừa có tin báo về điều ấy, nhưng không chắc là thực. Việc này tôi sẽ điều tra lại cho rõ cái đã, như nào tôi sẽ báo ngay cho bà.
– Hả.. lão Ưng? Ông bảo cái gì cơ? Ông có thông tin về bà ấy cùng con trai của tôi à? Họ vẫn còn sống.. thế họ đang ở đâu? Lão Ưng.. ông mau nói ra cho tôi biết được không?
– Nơ Leng.. bà hãy cứ bình tĩnh cái đã.. thông tin vẫn chưa được xác thực mà lại..
– Lão Ưng!.. chuyện động trời là thế.. ông bảo tôi bình tĩnh thế nào được cơ chứ. Ông.. ông mau mau đi điều tra tìm ngay bọn họ về đây cho tôi..