Lúc này cậu ấy mới bật cười đẩy sách Sử qua phía này kêu tôi học tiếp đi còn cậu ấy tự đổi vị trí mấy món còn lại.
Vì cuối cấp nên hôm nào chúng tôi cũng học cả ngày. Dù là học thêm, học chính, học nhóm hay học tăng cường cũng rất nghiêm túc nên tôi không nói chuyện riêng.
Buổi tối tôi cố ý đi lẽo đẽo đằng sau, muốn hỏi Tuấn Anh là tại sao lại chuyển chỗ ngồi. Lờ mờ đoán được lý do nhưng vẫn muốn người ta nói ra miệng. Nhưng Tuấn Anh đi cùng cả đám con trai xóm dưới, tôi đợi mãi cũng không có cơ hội nào thích hợp để chạy lên cả. Khi tôi chán nản tụt lại phía sau một đoạn xa thì nghe tiếng Tuấn Anh gọi tên mình.
Buổi tối ở quê không có đèn đường, học sinh ra khỏi lớp rồi là dựa vào ánh trăng hoặc quen cửa quen nẻo mà đi thôi. Tôi đang bước từ từ lên thì Tuấn Anh quay trở lại nắm khuỷu tay tôi hỏi sao không về đi, đói bụng không có sức nhấc chân nữa à, có cần Tuấn Anh phải bế về không… Nói toàn mấy lời chọc ghẹo vớ vẩn.
Tôi giằng tay ra, hỏi cậu ấy chuyện khi sáng. Tuấn Anh đứng dựa vào hàng rào bên cổng trường, hét lên nói tụi bạn về trước. Vì cậu ấy dừng lại nên tôi cũng đứng lại theo.
Tuấn Anh nói không phải tôi thích ngồi gần cửa sổ sao, thích thì cậu ấy cho ngồi, có gì đâu.
Tôi vẫn tiếp tục hỏi tới: “sao Tuấn Anh biết An muốn ngồi cạnh cửa sổ?”
“Nhìn là biết.”
“Vậy mọi năm sao còn chiếm chỗ của An?” Không gian tối hù nên tôi không nhìn được nét mặt của cậu ấy.
“An ngồi bên trong vẫn nhìn được ra ngoài còn gì. Mọi năm bàn không kê sát tường, người ta đi lên đi xuống đụng vào An có chịu nổi không?”
Thì ra cậu ấy còn biết cả vụ tôi không thích ngồi ngoài, không muốn bị ai đụng chạm nữa kia.
Tôi cũng muốn dựa vào bên hàng rào nhưng quên mất bên dưới là đường đất mới đào cống thoát nước. Tuấn Anh chân dài xương dài đương nhiên ngả người không sao còn tôi suýt nữa thì rớt lọt thỏm xuống hố. Hên mà cậu ấy vớt được tôi vào lòng. Cậu ấy cười ha hả rồi ẵm xốc nách tôi ngồi trên bậc hàng rào. May mà không có trăng nên Tuấn Anh sẽ chẳng bao giờ biết là tôi đang đỏ mặt.
Đáng lẽ nói xong phải về nhà, hoặc ít nhất lúc tôi chập mạch muốn tựa thì Tuấn Anh phải khuyên tôi đi về mới đúng. Nhưng không. Cậu ấy bế tôi lên ngồi ngay bên cạnh mình. Hai thằng im lặng mãi, sau đó tôi hỏi khi nào cậu ấy chuyển đi. Hỏi xong lại muốn cắn lưỡi vì buổi sáng Tuấn Anh đã nói trước Tết rồi. Vốn nghĩ câu trả lời là “hết học kì 1” nhưng Tuấn Anh lại hỏi tôi những điều không liên quan.
“An có biết cảm giác thích một người là như thế nào không?”
“…Không.” Tuấn Anh thích ai rồi ư? Tại sao lại hỏi như vậy?
“An chưa từng thích ai à?”
“…Ừm.” Tôi lấy can đảm nhắm mắt hỏi thẳng: “sao Tuấn Anh lại hỏi thế? Tuấn Anh thích ai rồi à?”
Cậu ấy im lặng lâu thật lâu sau đó trả lời là “không.” Giọng nói nhẹ bẫng lẩn quẩn tan biến trong gió thu.
Tôi cũng chẳng biết cảm giác khi đó của mình là gì nữa. Nên vui vì mình tiếp tục có cơ hội yêu đơn phương hay nên buồn vì đối tượng mình thích thầm lại không phải dạng như mình lại càng không thích mình đây?
Lúc này tôi rất muốn tụt xuống chạy về nhà nhưng lại không tự mình xuống được. Còn Tuấn Anh cứ im lặng mãi, định đứng đây hoài tới đêm luôn sao? Bầu không khí xấu hổ cứ vờn quanh tôi mãi tận đến khi Tuấn Anh cười rộ lên cúi xuống búng trán tôi, dặn tôi không được yêu sớm phải lo học hành cho tốt vào không Tuấn Anh đánh đó. Tôi cũng vui vẻ đáp ứng. Chỉ cần tình cảm này mãi mãi giấu đi thì cậu ấy không bao giờ biết được mình yêu sớm.
Sau đó Tuấn Anh hỏi tôi dự định thi vào ban tự nhiên hay xã hội. Tôi trả lời thẳng, nếu có Tuấn Anh thì tôi mới học tự nhiên, cậu ấy chuyển đi rồi tôi sẽ thi vào xã hội. Cậu ấy gật đầu, nói tôi phải ăn nhiều, không được bỏ bữa sáng, phải học hành cho tốt, không được yêu sớm… Tuấn Anh đã bắt đầu vỡ giọng, trong đêm tối cứ khàn khàn trầm trầm cất lên từng tiếng dặn dò như thể ngay ngày mai phải chia ly vậy. Tôi không kìm được nước mắt nữa. Tuấn Anh nhìn tôi khóc nhiều cũng quen rồi. Cậu ấy kéo đầu tôi tựa lên vai cậu ấy, không nói tôi nín đi mà chỉ lau nước mắt cho tôi.
Chúng tôi chẳng ai nhắc đến lời hứa hẹn sau này sẽ gặp lại nhau hay liên lạc bằng cách nào cả. Nếu Tuấn Anh nói tôi sau khi học xong cấp 3 có thể về Hà Nội học đại học được không, chỉ cần là cậu ấy mở lời thôi thì nhất định tôi sẽ đồng ý, bất cứ giá nào cũng đi tìm cậu ấy. Nhưng Tuấn Anh không hề nói vậy. Đúng rồi. Chỉ là thằng bạn chơi chung hồi nhỏ thôi mà, cậu ấy việc gì phải thề hẹn như người thân người yêu? Tôi lấy tư cách gì mà đòi hỏi? Như là định trước ly biệt rồi sẽ chẳng còn cơ hội tái ngộ nữa. Trong đêm hôm ấy chỉ toàn là những lời nhắc nhở tôi sau này phải sống cho tốt cuộc đời mà không còn có cậu ấy bên cạnh.
Đợi tôi khóc đủ rồi Tuấn Anh mới đặt vào lòng bàn tay tôi một thứ. Đó là móc chìa khoá hình gấu bông nhỏ. Cậu ấy nói dự định cuối tuần mới đưa nhưng nhìn tôi khóc nhè xấu quá nên phải lấy ra dỗ. Tuấn Anh nói từ giờ đến khi cậu ấy đi mỗi cuối tuần sẽ tặng cho tôi một thú bông nhỏ. Hỏi ý tôi ngày chia tay có thể tặng cậu ấy một ít ngôi sao được không? Tôi đáp ứng. Mỗi tối rảnh rỗi đều gấp cho cậu ấy rất nhiều sao, trong mỗi tờ giấy nhỏ đó đều ghi lại lời chúc phúc bình an.
Tôi đau lòng muốn về nhà trùm mền nằm, cũng không muốn cậu ấy nhìn mãi bộ dạng chật vật của mình nên bắt cậu ấy đỡ xuống. Nhưng Tuấn Anh đứng thẳng người dậy, xoay lại đối diện với tôi rồi cười cười gian xảo, cậu ấy nói phải gọi là “anh” thì mới cho xuống. Nghe cậu ấy nói vậy thôi mà mặt tôi đã thẹn nóng bừng bừng. Bị uy hiếp sống còn tôi mới gọi chứ giờ ngu gì mà gọi. Tôi không chịu rồi đứng dậy nắm chắc mấy thanh sắt, định bụng đứng ôm lùi từ từ nhảy qua đường cũng được. Nhưng vừa chu mông chưa tụt xuống được bao nhiêu thì Tuấn Anh đã ôm lấy eo tôi ẵm qua rồi. Tôi xấu hổ, tim đập bang bang, liền giãy ra chạy một mạch về tới nhà như bị chó đuổi vậy.
Người ta nói cảm giác trái tim chớm nở biết nhớ nhung, bồi hồi, xót xa của tuổi ô mai lần đầu biết rung động luôn nồng cháy rực lửa quả thật không sai chút nào. Tuấn Anh mãi là nốt chu sa trong lòng mà không một ai có thể thay thế được…