Bốn mắt nhìn nhau.
Tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai, đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào mái tóc dài mềm mại của cô.
“Mộ Thiện, tạm biệt em. Khi nào trở lại như ngày xưa, tôi sẽ quay về theo đuổi em”.
Chiếc xe Buick thương vụ màu bạc cuối cùng biến mất trong màn đêm đen. Mộ Thiện buông rèm cửa sổ, thu về ánh mắt đờ đẫn.
Đồng thời Mộ Thiện nhắn tin cho Đổng Tuyên Thành, Đinh Hành đi rồi, cô bình an vô sự. Lúc nhìn thấy Đinh Hành ở trong nhà cô, Mộ Thiện lập tức gọi điện thoại cho Đổng Tuyên Thành. May mà Đinh Hành không hề có ác ý.
Việc Đinh Hành có quay về theo đuổi cô hay không đối với Mộ Thiện chẳng quan trọng. Bởi vì cô không muốn dính dáng đến hắc đạo trong phần còn lại của cuộc đời. Trần Bắc Nghiêu cũng thế, mà Đinh Hành cũng vậy, bọn họ đều không thuộc thế giới của cô. Thế giới của cô là thế giới trong sạch, chỉ có những con người nhỏ bé nỗ lực làm việc, sống yên ổn bình lặng.
Tuy mỗi khi nghĩ đến Trần Bắc Nghiêu tim cô đều nhói đau, tuy Đinh Hành có thể khiến bất cứ người phụ nữ nào rung động. Nhưng nếu bị kẹp giữa hai người đàn ông, Mộ Thiện biết rõ, cô chỉ có một con đường chết mà thôi.
Ngày hôm sau Mộ Thiện có một dự án với một doanh nghiệp cỡ trung bình cần thương lượng. Cô dẫn theo trợ lý dự án Giang Na đi gặp gỡ khách hàng, quá trình đàm phán không mấy vui vẻ, đối phương chê bôi đủ điều nhằm mục đích ép giá. Đến cuối cùng chủ doanh nghiệp còn cười híp mắt ám thị có cảm tình với Mộ Thiện. Mộ Thiện cố gắng nhẫn nhịn, đến khi vào thang máy, cô quay sang nói với Giang Na: “Lần sau bọn họ hẹn gặp, em từ chối giúp chị. Dù có chết đói chị cũng không hợp tác với loại người đó”.
Giang Na mới tốt nghiệp đại học một năm, gia nhập công ty vài ngày trước. Cô có thành tích học tập lẫn năng lực xuất sắc, theo sự đánh giá của Mộ Thiện là nhân tài hiếm có. Giang Na còn tỏ ra kích động hơn cả Mộ Thiện: “Giám đốc Mộ, có cần em đưa tin lên mạng, hủy hoại thanh danh của bọn họ không?”
Mộ Thiện mỉm cười lắc đầu.
Bởi vì khu vực xung quanh không có chỗ đỗ xe nên hôm nay Mộ Thiện không lái xe. Đúng lúc giờ tan tầm cao điểm, hai cô gái đứng ở bên ngoài một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng xe taxi. Đúng lúc này một chiếc BMW màu đen lướt tới, phanh kít và dừng ngay trước mặt bọn họ.
Mộ Thiện ngây người khi nhìn biển số xe.
Châu Á Trạch đã kéo cửa xe, khóe miệng anh ta nở nụ cười lười nhác: “Lên xe đi!”
Mộ Thiện đưa mắt nhìn Giang Na đang hết sức kinh ngạc rồi quay sang Châu Á Trạch: “Đồng nghiệp của tôi sống cách nơi này không xa lắm, anh có thể đưa cô ấy về không?”
“Cô coi tôi là tài xế à?” Châu Á Trạch lên tiếng.
Tuy nói vậy nhưng anh ta vẫn mở cửa để hai người lên xe.
Người có thể bảo Châu Á Trạch đích thân đi đón cô, chỉ có Trần Bắc Nghiêu. Kể từ lúc được thả về, Mộ Thiện chưa gặp lại anh.
Giang Na quan sát Châu Á Trạch từ đằng sau, cô lén huých vào tay Mộ Thiện và mấp máy môi: “Bạn trai chị đấy à?”
Mộ Thiện lắc đầu.
Trong xe rơi vào không khí trầm mặc, Mộ Thiện nhớ tới vụ dự án nên trao đổi với Giang Na vài câu. Khi nói chuyện, hai người vô tình nhắc tới khách hàng khó tính ngày hôm nay, Châu Á Trạch nghe thấy đột ngột lên tiếng: “Để tôi giải quyết cho!”.
Mộ Thiện hiểu ý, nhưng cô làm sao dám kinh động đến vị đại ca này, cô vội nói không cần. Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Mộ Thiện qua gương chiếu hậu, Châu Á Trạch chỉ hừm một tiếng mà không nói gì thêm.
Chiếc xe dừng lại trước nhà hàng Hồ Nam tao nhã tĩnh mịch. Châu Á Trạch đưa Mộ Thiện tới cửa một phòng ăn riêng, còn anh đi vào một phòng khác. Mộ Thiện vào trong, thấy Trần Bắc Nghiêu đang ngồi trước khung cửa sổ bằng gỗ, dáng người anh cao ráo nổi bật, khuôn mặt như tranh vẽ.
Nhìn thấy Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Tôi có quà cho em”.
Mộ Thiện lặng lẽ ngồi xuống. Khi Trần Bắc Nghiêu lấy từ chiếc cặp da mấy túi nylon, cô không thể tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Những thứ này…
“Anh về quê à?” Mộ Thiện lấy một quả cam đường phèn từ túi nylon, lòng cô hỗn loạn vô cùng.
“Ừ, tôi về đó bàn chuyện làm ăn”. Trần Bắc Nghiêu cười cười: “Thấy họ bán nên tiện đường mua về”.
Tất cả đồ trong túi đều là đồ ăn vặt và hoa quả ở quê nhà mà Mộ Thiện thích nhất. Có loại bánh rõ ràng mới làm ra trong ngày hôm nay, vẫn còn hơi nong nóng, rõ ràng không thể “tiện đường” mua về.
Anh vẫn nhớ đến sở thích của cô, vượt ba trăm cây số mang về cho cô.
Giống như trước đây, mỗi khi anh từ thành phố Lâm về huyện, ba lô của anh lúc nào cũng đầy ắp đồ ăn vặt con gái thích, thỉnh thoảng còn có chiếc kẹp tóc rất đẹp. Vậy mà anh luôn nói: “Tiện tay mua về”.
Mộ Thiện cầm tách trà, trà Thiết Quan Âm có mùi thơm nồng nhưng vị lại tương đối đắng.
Trong suốt bữa ăn cả hai đều im lặng, mãi đến khi điện thoại di động của Mộ Thiện reo vang.
Là mẹ cô gọi, giọng nói bà vừa vui mừng vừa sốt ruột.
“Thiện Thiện, con có bạn làm nghề bất động sản phải không?”
Mộ Thiện nhìn Trấc Bắc Nghiêu ở phía đối diện, gương mặt anh thâm sâu như nước.
“Sao vậy mẹ?”
Hóa ra có một công ty bất động sản ở thành phố Lâm về huyện đầu tư xây dựng một con phố buôn bán dành cho người đi bộ. Đây là lần đầu tiên ở huyện xuất hiện sự kiện này nên gây tiếng vang rất lớn.
Mẹ Mộ Thiện có ít tiền tiết kiệm, từ trước đến nay bà luôn muốn mua một cửa hàng thích hợp rồi cho thuê, lấy tiền thuê nhà để dưỡng lão. Nghe tin mở phố bộ hành, bà liền đi hỏi với thái độ thăm dò, nào ngờ sau khi đối phương xem tài liệu đăng ký của bà, nói ông chủ là bạn cũ của Mộ Thiện, đồng ý bán rẻ hai gian hàng cho bà.
“Thiện Thiện, người bạn của con là ai? Có phải là đàn ông không?” Ngữ khí của mẹ cô có vẻ mong chờ: “Con không còn nhỏ nữa, nếu là đàn ông, điều kiện không tồi, con có thể cân nhắc xem sao”.
“Mẹ, con đang bận việc, về nhà con gọi cho mẹ sau”. Nếu mẹ cô biết người đó là Trần Bắc Nghiêu, không biết mẹ cô sẽ phản ứng như thế nào?
“Lần nào nói với con chuyện này, con cũng toàn đánh trống lảng”. Bà Mộ có vẻ không vui: “Nghe nói công ty đầu tư đó lợi hại lắm, họ còn mua cả quả đồi ở phía sau trường học của con. Đất ở đó không phải là rẻ, nghe nói họ dùng để xây công viên…”.
Mộ Thiện sững sờ.
Sau khi cúp điện thoại, cô ngẩng đầu nhìn Trần Bắc Nghiêu: “Anh mua mảnh đất sau trường học?”
Trần Bắc Nghiêu trầm mặc trong giây lát rồi gật đầu.
Cô không thể tin được: “Công viên Bắc Thiện?”
Anh không lên tiếng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt kiên định. Thần sắc Mộ Thiện lạnh hẳn.
Câu chuyện về mảnh đất đó rõ ràng chỉ là một lời nói đùa.
Đằng sau trường học của Mộ Thiện có một khu đất rất đẹp. Lúc đó Trần Bắc Nghiêu thường dẫn cô đi hồ nước câu cá, dẫn cô đi hái hạt dẻ hoặc cùng cô trốn học lên triền đồi nằm phơi nắng.
Nghe nói mảnh đất sẽ bị đem bán, Mộ Thiện nói với Trần Bắc Nghiêu bằng một giọng đầy tiếc nuối: “Cảnh ở đây đẹp như vậy, xây nhà thì lãng phí quá. Nơi này nên xây một công viên để tất cả mọi người được vui chơi miễn phí”.
Lúc đó Trần Bắc Nghiêu chê cô không có đầu óc kinh tế.
Mộ Thiện tức giận lao vào người anh, đè anh nằm xuống bãi cỏ. Anh cười tươi và ôm cô vào lòng: “Được rồi, công viên thì công viên. Đợi khi nào anh kiếm được tiền, anh sẽ mua tặng em”.
Mộ Thiện ngẫm nghĩ một lúc rồi hưng phấn viết bốn chữ “Công viên Bắc Thiện” lên mặt cỏ. Sau đó cô túm cổ áo anh: “Anh nhớ để lại một khoảng đất trong công viên để em xây nhà, trước cửa nhà có ao nhỏ, đằng sau trồng một hàng cây liễu…”
Thế mà bây giờ…người không có đầu óc kinh tế là ai?
Trong cảnh đẹp xa vời đó, có phải anh để lại một khoảng đất xây nhà, đào sẵn ao nước, trồng sẵn cây xanh? Liệu anh đã từng đứng trên mảnh đất đó, phóng tầm mắt về phía xa xa và nhớ đến lời hứa ấu trĩ của thời niên thiếu?
“Bắc Nghiêu, anh muốn gì?” Ngữ khí của Mộ Thiện có phần cứng rắn.
Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ nhìn Mộ Thiện. Vài giây sau, gương mặt anh hơi đỏ ửng.
“Mộ Thiện!” Anh cất giọng trầm thấp nhưng mạnh mẽ: “…Tôi muốn theo đuổi em một lần nữa”.
Đầu óc Mộ Thiện nổ tung, nhưng lời tỏ tình của anh không khiến cô hoảng loạn, ngược lại cô tỉnh táo chất vấn: “Anh không hận tôi sao? Lúc chúng ta chia tay, anh từng nói không muốn gặp lại tôi nữa”.
“Tôi đã từng trách em”. Trần Bắc Nghiêu nói rất chậm: “Trách em tại sao không kiên trì thêm một thời gian”.
Tim Mộ Thiện nhói đau.
“Vì vậy…”. Ánh mắt anh khóa chặt trên người cô: “Tôi đành phải tự mình kiên trì lâu hơn”.