Tốc độ của anh ta cực nhanh, tựa hồ chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Tiêu Lam, nắm đấm nhanh như chớp hạ thẳng vào đầu Tiêu Lam.
Tiêu Lam cũng không phải loại người ăn chay, cậu thường đi lang thang đánh nhau với mấy gã bợm rượu, đôi lúc khi tan tầm vào buổi tối còn đối phó với mấy tên cướp bóc. Lúc này, cơ thể cậu nghiêng sang một bên tránh khỏi công kích của Lâm Nghiêm.
Lâm Nghiêm thấy cú đầu tiên không trúng, liền tiếp tục bồi thêm cú thứ hai, lần này nhắm đến ngực của Tiêu Lam.
[Tiên sinh, tốc độ của hắn đại khái nhanh gấp 2.75 lần so với người bình thường]Nhìn thấy tin tức Lạc cung cấp, Tiêu Lam trong lòng hiểu rõ, cậu giơ tay ngăn cản nắm đấm của Lâm Nghiêm, lợi dụng cơ hội ngay lúc đó liền nhấc chân lên đạp thẳng vào bụng hắn, trực tiếp đá hắn văng vào kệ chứa đồ bên cạnh.
Giờ phút này cả hai bên đều có chút kinh ngạc.
Lâm Nghiêm kinh ngạc vì Tiêu Lam có thể theo kịp tốc độ của anh ta, cùng với một cước kia xuất ra, hiện tại anh ta cảm thấy nội tạng mình đều đau nhức.
Tiêu Lam thì kinh ngạc vì bụng của Lâm Nghiêm vậy mà trông còn rắn chắc hơn Thời Không Chi Nhãn, cậu có thể một quyền trực tiếp giải quyết con quái vật đó, vậy mà Lâm Nghiêm chỉ đơn giản là nôn ra máu.
Chẳng lẽ do da mặt tên này quá dày?
Người chơi lâu năm đúng là không thể khinh thường được, trong lòng Tiêu Lam càng thêm thận trọng.
Hai người đang giằng co với nhau thì sau lưng bỗng phát ra tiếng như thứ gì đó bị đá.
Tiêu Lam thầm nghĩ không ổn, nhìn xung quanh, cậu nhận ra trong lúc đánh nhau với Lâm Nghiêm đã vô tình rời xa khu vực rượu bia thuốc lá, còn vừa vặn có một kệ hàng chắn ngang tầm mắt của cậu về phía đó.
Tiêu Lam một bên cảnh giác Lâm Nghiêm, một bên tìm cách lùi về phía sau, Lâm Nghiêm vẫn đứng yên đấy, không hề có ý định tiến lên.
Chỉ thấy tên lưu manh xăm tay đang cầm thuốc lá Shandi nhét vào trong túi quần, thấy Tiêu Lam đi tới, gã nhướng mày dừng động tác lại.
Tiêu Lam: “Mày cùng anh ta liên thủ?”
Lưu manh xăm tay cố gắng bình tĩnh: “Mới.. mới gần đây thôi.”
Tiêu Lam không biết nên khen gã gan dạ hay mắng gã ngu xuẩn đây: “Mày cũng thấy những người đi theo anh ta có kết cục như thế nào rồi.”
Tên lưu manh xăm tay cố chấp nói: “Hắn ta nói chỉ muốn chỉnh mày mà thôi, hắn đã sớm chọn đồ xong rồi, cái này là để cho tao. Mày có trách thì trách chính mình vận khí không tốt đi, chọc ai không chọc lại chọc trúng thằng đó.”
Dường như đã tìm được lý do để chèo chống, gã trực tiếp nhét thuốc lá vào túi quần: “Vật trong tay tao thì chính là của tao.”
Tiêu Lam thật muốn đem đầu của tên ngu này nhấn vào trong bồn cầu, phải có cấu tạo não đơn giản thế nào mới có thể tin được ba cái loại chuyện vớ vẩn này.
Lâm Nghiêm cũng đã đi tới, nhìn Tiêu Lam đắc ý cười: “Kết cục khi đối nghịch với tôi như thế nào?”
Nói xong anh ta cùng tên lưu manh ra thế gọng kìm đối phó với Tiêu Lam.
Lâm Nghiêm nói: “Đem vật cậu nhận được ở nhiệm vụ ẩn giao ra đây!”
Tiêu Lam thấy bản thân bị hai người vây quanh, một mình tên Lâm Nghiêm đã rất khó đánh rồi, giờ còn thêm tên lưu manh xăm tay, trừ khi cậu sử dụng kỹ năng, nếu không rất khó mà toàn thây đi ra.
Nhưng mà kỹ năng của cậu chỉ kéo dài được năm phút thôi à!
Giống như bản dùng thử, mỗi ngày đều được năm phút đầu ra trận cực xung cực soái, còn lại 23 giờ 55 phút sau tất cả đều phải làm đệ đệ ôm đùi người ta. (khúc này không hiểu lắm nên hơi chém một chút)
Trong lúc nguy cấp, chữ của Lạc nhanh chóng xuất hiện, thậm chí bởi vì quá nhanh mà có chút nguệch ngoạc:
[Tiên sinh, xin hãy dựa theo chỉ dẫn của tôi] [Tôi có thể vì ngài mà giữ chân họ ba giây] [Chạy!]Lập tức trên mặt đất xuất hiện mũi tên, Tiêu Lam sử dụng toàn lực chạy trốn theo hướng mũi tên chỉ.
Lâm Nghiên cùng tên lưu manh xăm tay thấy thế lập tức đuổi theo, nhưng không ngờ lại có một bóng đen không biết từ khi nào đã lẫn vào bóng của bọn họ, khiến bọn họ như dính trên mặt đất, bị giam cầm ngay tại chỗ.
Hai người họ phát hiện bản thân không thể nhúc nhích, nhất thời hoảng loạng, bọn họ điên cuồng giãy giụa hòng muốn thoát khỏi sự khống chế không biết tên này.
Tốc độ của Tiêu Lam cực kì nhanh, theo dấu mũi tên chỉ dẫn của Lạc vượt qua mấy kệ chứa đồ, chui qua quầy hàng, đi bằng đường tắt nhanh chóng ra khỏi khu vực siêu thị, trên đường còn thuận tay kéo ngã mấy kệ chứa đồ để tạo thành chướng ngại vật. Âm thanh hệ thống nhắc nhở phá hư đạo cụ cũng không quản được nữa, nếu như hai người đó thoát ra được, chắc chắn cậu sẽ tốn thời gian rất nhiều.
Sau đó từ cửa sổ nhảy ra hành lang, nhờ sự chỉ dẫn của Lạc mà tìm được một chỗ để đồ linh tinh ngay cầu thang. Tiêu Lam lách mình đi vào, cẩn thận đóng cửa lại từ bên trong.
Không lâu sau, Lâm Nghiêm và tên lưu manh đã chạy tới hành lang, Lâm Nghiêm: “Trong thời gian ngắn như vậy chắc chắn cậu ta không thể chạy đâu xa được, từng gian phòng đều phải cẩn thận lục soát.”
Bọn họ bắt đầu tìm kiếm cẩn thận trong hành lang.
Trong phòng tiện ích bên kia hành lang, Tiêu Lam thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng nói: “Lạc, cám ơn.”
Chữ viết của Lạc nhạt hơn trước rất nhiều:
[Nguyện vì sự an toàn của ngài]Tiêu Lam lập tức phát hiện ra tình trạng của Lạc: “Anh làm sao vậy?”
[Cảm ơn ngài vì đã quan tâm, chỉ là do tiêu hao năng lượng quá mức mà thôi]Tiêu Lam có chút lo lắng: “Cái này có ảnh hưởng lớn đến anh không?”
[Thật xin lỗi, có lẽ trong thời gian kế tiếp tôi không thể giúp ích cho ngài được]“Đây không phải là trọng điểm.” ngữ khí Tiêu Lam trở nên nghiêm túc, “Quan trọng là.. phải làm sao thì anh mới có thể hồi phục được đây.”
Chữ viết của Lạc tạm dừng một chút, sau đó lại tiếp tục nhẹ nhàng hiện ra:
[Được ngài quan tâm tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ, tiên sinh] [Ngài chỉ cần đem theo tôi qua cửa thì tôi có thể hồi phục ngay lập tức, thậm chí có thể hấp thụ thêm sức mạnh để ngưng tụ thực thể để đi cùng ngài]Điều này khiến Tiêu Lam kinh ngạc, ban đầu cậu tưởng rằng Lạc là một thứ phi nhân loại tiến hóa thành bóng đen — đen thui thùi lùi không thể miêu tả.
[Hình dáng nhân loại có thể tiện cung cấp trợ giúp cho ngài hơn] [Tôi sẽ đợi, đợi đến ngày có thể đứng bên cạnh sánh vai cùng ngài]Tiêu Lam trịnh trọng nói: “Tôi nhất định sẽ đưa anh vượt qua trò chơi này, tôi đảm bảo.”
Cho nên anh không cần phải dùng cách tiêu hao năng lượng như vậy để chứng minh giá trị của bản thân.
*
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Tiêu Lam: Chẳng lẽ tôi đang dần tiến hóa thành One-Punch Man sao?
Lạc: Tóc của tiên sinh vẫn còn giữ được à?
Tiêu Lam:.. Cút