Một ngày của một tuần sau, tôi tăng ca đến 11 giờ, đang dự tính trong nhà vẫn còn một túi mì ăn liền, đợi chút nữa nấu ăn xong rồi đi ngủ luôn.
Nhà của Khương Thanh là loại nhà cũ kĩ, đèn hành lang đã hỏng từ lâu rồi, tôi mò mẫm bước lên tầng trong đêm tối, lại nhìn thấy cửa nhà có một ánh đèn điện thoại đang sáng, phản ứng đầu tiên là Khương Thanh đã về nhưng không mang chìa khóa.
Không nhịn được nói trêu chọc, “Chị Khương, em đã ở nhà chị nửa tháng nay rồi, đây mới là lần đầu tiên chị quên mang chìa khóa, em cũng rất bất ngờ.”
Lời vừa dứt, tôi mới nhận ra, thân hình này hình như không phải.
Còn chưa nhìn kỹ, người đó liền cầm điện thoại nhét vào trong túi áo, mở lời, “Tống Duyên Khanh, con tiện nhân này, cô rốt cuộc đã nói gì với Hào Kiệt!”
Lúc này tôi mới phản ứng lại kịp, sao lại có thể là Tống Duyên Minh chứ.
“Nói gì?” Tôi đói đến cồn cào, nhất thời cũng không nhớ ra nổi bản thân đã nói cái gì.
“Có phải cô nói cuộc sống đời tư của tôi không chừng mực ý tứ? Có người nói với tôi, anh ấy đang điều tra chuyện trước đây của tôi!” Chị ta vừa nói vừa bước xuống tầng, bước về phía tôi.
Nhờ có lời nhắc nhở này, tôi mới nhớ ra bản thân ngày hôm đó đã uống say, mang những chuyện mà tôi biết, chuyện tồi tệ của Tống Duyên Minh cho Lý Hào Kiệt.
Hóa ra, trước mặt Lý Hào Kiệt không tin tưởng lời của tôi, thế nhưng sau lưng lại thật sự đang điều tra chị ta.
Biết được chuyện này, tâm trạng của tôi ngược lại trở nên tốt hơn một chút, “Chuyện này thì liên quan gì đến tôi chứ, suy cho cùng thì nhà họ Lý là một gia tộc lớn, gia sản đồ sộ, điều tra một chút về vợ của người thừa kế, điều này có vấn đề gì đâu chứ?”
Hành lang rất tối, tôi không nhìn rõ được vẻ mặt của Tống Duyên Minh, chị ta đã im lặng rất lâu.
Tôi tưởng rằng chị ta đã từ bỏ, mới nói, “Không có gì thì tôi đi đây.”
Thế nhưng, vào lúc tôi chuẩn bị nghiêng người lướt qua, chị ta liền nắm lấy cánh tay tôi, nở một nụ cười kỳ dị, nói: “Tống Duyên Khanh, cô tưởng tôi như vậy, cô liền có thể thế vị sao, tôi chỉ muốn nói với cô, nằm mơ!”
Sau đó, đột nhiên buông cánh tay tôi ra, lùi về phía sau hai bước, hét to, “Đừng, đừng, a! Cứu mạng!”
Ngay sau đó ở hành lang tối đen, truyền đến một tiếng vang rất lớn, đó là âm thanh có người ngã lăn xuống cầu thang!
Sau đó, là một khoảng tĩnh lặng.
Tôi ngây người ra, không ngờ Tống Duyên Minh có thể ra tay tàn nhẫn với bản thân chị ta như vậy.
Chị ta lăn đến tầng 3, bởi vì âm thanh quá lớn, người đàn ông chủ của căn nhà ở tầng 3 liền mở cửa ra, người phụ nữ chủ nhà thì nấp ở phía sau.
Ánh đèn ở trong phòng hắt ra, có thể nhìn thấy Tống Duyên Minh nằm sấp trên đất, bất động.
“A! Đây là người chết mà!” Người phụ nữ chủ nhà nhìn thấy, hét to lên.
Tôi mặc dù rất tức giận, thế nhưng cũng không dám trì hoãn, liền gọi cho 120.