Bà đưa Dụ Nhiên vào phòng nghỉ, bảo cậu ngồi xuống rồi lấy vài đĩa đồ ngọt đẹp mắt ra, cười nói: “Ăn một chút trước đi, chắc cháu đói rồi.”
Dụ Nhiên ngủ hết buổi trưa để khôi phục sức mạnh tinh thần, quả thật chưa ăn gì, bụng cũng hơi đói. Cậu không câu nệ, cầm dao dĩa lên, bắt đầu ăn đồ ngọt trên bàn.
Nhìn dáng vẻ cúi đầu ăn rất ngoan của thiếu niên, đáy mắt bà Joseph xuất hiện nét hiền từ, dịu dàng: “Ăn nhiều chút, đừng để bị đói. Nếu chưa no thì vẫn còn trong tủ lạnh.”
Dụ Nhiên cảm thấy bà đang chăm bẵm mình như đứa trẻ, cảm giác ấm áp hiếm hoi bất chợt dâng lên trong lòng.Dụ Nhiên ngủ hết buổi trưa để khôi phục sức mạnh tinh thần, quả thật chưa ăn gì, bụng cũng hơi đói. Cậu không câu nệ, cầm dao dĩa lên, bắt đầu ăn đồ ngọt trên bàn.
Bà ấy vẫn cưng những Dẫn đường nhỏ tuổi hệt như hồi trước.
Dụ Nhiên nhanh chóng ăn hết đồ ăn trên đĩa.
Đúng lúc này, bên tai bỗng vang lên âm thanh được máy móc: “Đã tới trạm vũ trụ số hiệu B-73, mời tất cả các phi thuyền đáp xuống sân bay để kiểm tra an ninh.”
Dụ Nhiên tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ. Trạm vũ trụ là nơi tất cả phi thuyền phải đi qua. Các phi thuyền sẽ được kiểm tra an ninh tại đây thông qua hệ thống tra xét tự động. Các phi thuyền quân sự chấp hành nhiệm vụ khẩn cấp giống như của Đội đặc chiến Liệp Ưng thì có thể bay thẳng qua. Hiệp hội Dẫn đường là một tổ chức dân sự, đương nhiên không có quyền vượt qua công tác kiểm tra an ninh của trạm vũ trụ.
Phía trước chếch về bên trái gần đó có một chiếc phi thuyền chở khách liên hành tinh với sức chứa khoảng một nghìn người đang đỗ lại.
Phi thuyền kia thường không quá đông khách nhưng hôm nay lại tấp nập hơn hẳn, người chờ soát vé xếp thành hẳn một hàng dài. Hiển nhiên, căn cứ bị thú vũ trụ biến chủng tấn công, những người khá giả chút đều muốn rời khỏi nơi thiếu an toàn này, vậy nên nét mặt ai trông cũng căng thẳng, sợ hãi.
Hai người đàn ông cao lớn mặc Âu phục, kéo vali đi sang lối VIP, xung quanh còn có không ít Lính gác đi theo bảo vệ.
Trông thấy bọn họ, vẻ tàn nhẫn chợt xẹt qua đáy mắt Dụ Nhiên.
Lúc này, bà Joseph cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trùng hợp quá, không ngờ phi thuyền chở khách cũng cất cánh vào giờ này, đông đúc ghê nhỉ?”
Dụ Nhiên giải thích: “Chỗ chúng cháu vắng người lắm, mỗi tháng chỉ có một chuyến phi thuyền liên hành tinh tới Thủ đô thôi. Hôm nay đông người vậy có lẽ là do thú biến chủng tập kích căn cứ, mọi người cảm thấy nơi này không còn an toàn nữa, muốn tới nơi khác lánh nạn.”
Bà Joseph thở dài: “Cũng phải, ở đây quả thật không an toàn. Đừng sợ, cháu theo tôi đến hành tinh Thủ đô là ổn rồi.”
Dụ Nhiên bất chợt kích động như thấy được người quen giữa đám đông, cậu chỉ về phía đối phương, nói: “Kevin cũng đang ở đằng kia, cháu có thể qua đó tạm biệt cậu ấy không?”
Thấy nét mặt ngờ vực của bà Joseph, Dụ Nhiên vội giải thích: “Kevin là bạn thân nhất từ bé của cháu ạ.”
Viện Thánh quản lý theo hình thức khép kín, Dụ Nhiên tới đó học tập thì sẽ không thể gặp mặt người thân, bạn bè.
Nếu gặp được bạn thân nhất ngay trạm vũ trụ, chào hỏi nhau một tiếng cũng là chuyện bình thường. Bà Joseph dặn dò cẩn thận: “Được rồi. Dù sao cũng mất một lúc nữa mới được thông quan trạm vũ trụ, cháu đi tạm biệt bạn đi, mười phút đủ rồi chứ?”
Dụ Nhiên vui vẻ đứng dậy: “Cảm ơn bà, vậy là đủ rồi!”
Bà Joseph nhìn về phía hai Lính gác đằng sau: “Hai cậu bảo vệ Nhiên Nhiên cẩn thận.”
“Vâng thưa phu nhân.”
Dụ Nhiên xuống khỏi phi thuyền, đi nhanh về phía đám đông, vẫy tay gọi một thiếu niên đứng trong đó: “Kevin!”
Sau khi trông thấy cậu, dường như thiếu niên tóc xoăn hơi giật mình, tiếp đó mới kích động chạy sang chỗ cậu: “Dụ Nhiên? Sao cậu lại ở đây?”
Dụ Nhiên trả lời: “Mình cũng sắp đến hành tinh Thủ đô. Phải rồi, sau khi tốt nghiệp cậu làm gì vậy? Lâu lắm không gặp luôn.”
“Mình đi bán hàng cùng cha mẹ ấy mà…”
Đám đông khiến trạm vũ trụ vốn không quá rộng trông khá nhốn nháo, xung quanh cũng rất ồn ào.
Vì đi lối VIP, hai người đàn ông mặc Âu phục đã chuẩn bị lên phi thuyền liên hành tinh đầu tiên.
Không ai phát hiện ra hai sợi tua ý thức mảnh như sợi tơ đang len lỏi dưới chân đám đông bằng tốc độ nhanh như chớp. Chẳng mấy chốc, chúng đã bắt kịp hai kẻ kia, linh hoạt quấn lấy mắt cá chân bọn họ, sau đó bò lên cổ dọc theo thân người.
Phần nối giữa cổ và ót giật lên cảm giác đau nhói như bị kim châm. Bọn họ như nghe thấy một tiếng nổ trong đầu mình, còn suýt nữa ngã sấp xuống vì trượt chân.
Nhưng cảm giác đó chỉ chợt xuất hiện đúng một giây, bọn họ cũng không nghĩ nhiều, cứ thế kéo vali, vội vã lên phi thuyền, vào căn phòng riêng sang trọng của vé hạng nhất.
Giữa đám đông ở trạm vũ trụ, Dụ Nhiên bịn rịn ôm Kevin một cái, nói: “Tự chăm sóc bản thân tốt nhé, có dịp mình sẽ về thăm cậu.”
Kevin vẫy tay chào: “Ừ, tạm biệt Dụ Nhiên!”
Sau khi tạm biệt cậu bạn thân, Dụ Nhiên cùng hai Lính gác trở về phi thuyền. —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Thấy nét mặt buồn thiu của cậu, bà Joseph mỉm cười an ủi: “Yên tâm, sau khi tốt nghiệp Viện Thánh là cháu lại có thể gặp người thân, bạn bè như thường thôi. Viện Thánh đào tạo theo hình thức khép kín cũng là vì bảo vệ các cháu. Nói chung, Dẫn đường mới thức tỉnh thường không biết cách khống chế sức mạnh, thế giới tinh thần cũng rất dễ bị tổn thương.”
Dụ Nhiên gật đầu: “Cháu hiểu ạ.”
Bà Joseph nói: “Vậy chúng ta xuất phát thôi, trạm vũ trụ đã kiểm tra xong rồi.”
Phi thuyền của Hiệp hội Dẫn đường có giấy thông hành liên hành tinh, sau khi được trạm vũ trụ thông qua, phi thuyền bay vút lên cao, rời khỏi hành tinh B-73.
Tuy phi thuyền này có kích thước khá nhỏ nhưng công nghệ chế tạo lại vô cùng tiên tiến, được trang bị kỹ thuật chuyển tiếp không gian nhanh nhất. Hành tinh số hiệu B-73 nằm ở chòm sao Củ Xích, không quá xa hành tinh Thủ đô, chỉ di chuyển nửa giờ, mọi người đã tới trạm vũ trụ đích.
Mà lúc này, phi thuyền chở khách liên hành tinh khổng lồ giờ mới cất cánh, rời khỏi trạm vũ trụ B-73.
Trong căn phòng VIP sang trọng, người đàn ông đeo kính và người đàn ông mặc sơ mi trắng khui một chai rượu vang chúc mừng cả hai đã đào tẩu thuận lợi. Nhưng trong não bọn họ bất thình lình như có sợi tơ siết chặt lấy từng tế bào.
Cả hai hoảng loạn ôm đầu, muốn gọi người tới cứu nhưng lại phát hiện dây thanh quản mình như đã bị cắt đứt, không tài nào phát ra âm thanh.
Trong thế giới tinh thần, một con cáo chín đuôi khổng lồ xuất hiện.
Chín cái đuôi của nó vổng lên cao như đám lửa hừng hực cháy, đôi mắt màu đỏ lạnh lùng nhìn tòa lâu đài dưới chân.
Tòa lâu đài kia là thế giới tinh thần của Lính gác cấp B. Rõ ràng là một lâu đài khổng lồ nhưng lại trông thật nhỏ bé khi so sánh với cáo chín đuôi. Nó nhìn tòa lâu đài như nhìn một món đồ chơi của trẻ con.
Ngọn lửa đỏ rực bắt đầu điên cuồng lan ra. Trong nháy mắt, ngọn lửa kỳ quái ấy nuốt trọn tòa lâu đài như cơn lũ.Không ai phát hiện ra hai sợi tua ý thức mảnh như sợi tơ đang len lỏi dưới chân đám đông bằng tốc độ nhanh như chớp. Chẳng mấy chốc, chúng đã bắt kịp hai kẻ kia, linh hoạt quấn lấy mắt cá chân bọn họ, sau đó bò lên cổ dọc theo thân người.
Từng sợi dây thần kinh trong đầu cũng như bị lửa thiêu cháy.
Đau đớn khiến người ta chỉ muốn chết đi.
“Á á á —— á á ——” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Tiếng thét chói tai nổ cổ không ngừng vang lên trong đầu tên đàn ông nhưng căn phòng vẫn lặng ngắt như tờ, không có bất kỳ âm thanh nào.
Đó là tiếng hét đau đớn từ trong thế giới tinh thần. Ngoại trừ chính bọn họ, không một ai khác nghe thấy.