Vương Điền nhíu mày: “Còn nửa canh giờ nữa là vào triều rồi. Có cả đống việc đang chờ lo liệu, không lề mề được thêm đâu.”
Lương Diệp ngáp một cái, nhắm mắt lại, cười khẩy: “Có phải trẫm vào triều đâu.”
Vương Điền nhìn hắn chăm chú từ trên cao hồi lâu, sau đó chợt ngồi xổm xuống trước mặt hắn.
Lương Diệp nhắm mắt bất động. Bỗng, cảm giác ướt át xuất hiện nơi khóe môi hắn. Mùi máu nhạt khiến hắn nâng mi mắt và đối diện với cặp mắt giống hắn y sì đúc của Vương Điền.
Vương Điền đặt ngón tay bị cắn rách của mình bên môi hắn, trong giọng nói trầm lắng chứa đựng ý dỗ dành: “Nếm thử nhé?”
Ánh mắt Lương Diệp khóa chặt Vương Điền như muốn ăn tươi nuốt sống anh. Vương Điền căng não ấn ngón tay lên môi hắn, nói: “Há miệng ra.”
Hàm răng nhay nghiến trên da thịt đem đến cảm giác vừa quái dị vừa kích thích. Vương Điền chua xót phát hiện mình đã lưu lạc đến bước đường phải nghiền ngẫm về tâm lý của một tên điên vì mạng sống, chua xót hơn nữa chính là anh còn đoán đúng.
Lương Diệp mãn nguyện, cuối cùng cũng quăng anh về lại Ngự Thư Phòng trước bình minh.
Lúc tắm rửa, Vương Điền nhìn dấu răng trên ngón tay mà sởn gai ốc, vết thương trên cổ dính nước cũng đau lâm râm, càng miễn bàn đến những vết bầm do va đập khắp người và cảm giác mệt lả sau khi sâu độc hành hạ.
Rốt cuộc anh đã gây ra tội nghiệt gì mà mới phải xuyên không đến cái chỗ quái quỷ này chịu khổ vậy?
“Thưa Bệ hạ, đến giờ tảo triều rồi ạ.” Vân Phúc nói khẽ ở ngoài bình phong.
“Được.” Vương Điền đáp, xốc mạnh tinh thần lên triều.
Vì anh sắp xếp nhiều chuyện nên dạo này các đại thần mệt quá sức, cãi nhau cũng bớt hùng hồn dõng dạc hơn trước. Trái lại, đã có mấy tấu chương thực sự hữu ích, thậm chí còn cả quan viên nhỏ kém tiếng đề xuất mong muốn cải cách chế độ thuế má.
Vương Điền nghe thì cười khổ. Với tình hình hiện nay, đừng nói cải cách, ngay cả quốc khố mình còn chưa nắm được, vừa lên đã muốn anh nhảy từ tầng hầm tới tầng khí quyển, đúng là quá đáng quá mà.
Có điều dám nêu ra ý kiến là chuyện tốt. Vương Điền khen hắn hai câu, người này lập tức mát cả ruột gan, lớn tiếng “Bệ hạ anh minh”.
Suốt buổi thiết triều, Vương Điền luôn hơi lơ đễnh, lòng bàn tay giấu trong ống tay áo thỉnh thoảng lại nhói đau cứ nhắc anh nhớ đến Lương Diệp cùng ánh mắt say mê điên cuồng, chứa đựng cả chút hung tàn ác liệt của đối phương khi cắn ngón tay anh.
Ban đầu, anh cho rằng Lương Diệp điên thật, nhưng xem vẻ Lương Diệp đã nghe lọt tai, dẫn anh đến nội triều. Chẳng qua một loạt hành động sau đó của người này dường như lại xác nhận rành rành rằng hắn chính là một tên thần kinh thường hay nổi điên.
Vương Điền nhéo lòng bàn tay đau nhói. Biện pháp an toàn nhất là diệt gọn cho sảng khoái, song không thể nóng vội.
Tan triều, Văn Tông được giữ lại.
Vương Điền dẫn ông cụ vào thư phòng, ngồi đối diện với ông cụ ở hai mạn bàn: “Thái phó, mấy ngày gần đây, trẫm có một chuyện không rõ.”
Văn Tông chắp tay thưa: “Lão thần nhất định sẽ dốc hết sức lực san sẻ ưu phiền vì Bệ hạ.”
“Ngụy Vạn Lâm thống lĩnh một trăm nghìn quân Bắc Cương đã ở lại Đại đô nửa năm có thừa, ngày ngày kêu đòi phí nuôi quân.” Vương Điền ngừng lời một lát: “Theo cách nhìn của Thái phó, hắn không đòi được bạc là vì không muốn đòi bạc… hay không thể đòi được bạc?”
Cặp mắt hơi vẩn đục của Văn Tông khẽ chớp: “Bệ hạ nghĩ sao ạ?”
“Lâu Phiền là đối thủ khá khó chơi, hiện giờ mọi người điềm tĩnh như vậy, ắt do đã có người canh chừng.” Vương Điền từ từ trải bản đồ ra bàn.
“Hiện nay thống soái Bắc Cương là cháu trai Thái Hoàng Thái Hậu người, Thôi Tướng quân – Thôi Cẩm.” Văn Tông chắp tay áo, nói một cách chậm rãi: “Mới thay thế Ngụy Vạn Lâm vào năm ngoái.”
Vương Điền cũng chắp tay áo, cúi đầu đứng lặng nhìn bản đồ.
“Thưa Bệ hạ, lão thần vẫn nhớ năm ấy ngài từng nói – Côn Bằng không nên bị gò bó bởi bức tường cung đình, lẽ ra phải tự do tự tại giữa đất trời.” Chất giọng già nua của Văn Tông vang lên bên tai anh: “Côn Bằng không muốn làm Thương Long.”
“Bây giờ, dù là bên nào cũng đều đang bị xiềng xích trói buộc không thể cựa quậy.” Vương Điền rủ mi mắt: “Cần có thanh kiếm chém đứt xiềng xích này.”
Giọng Văn Tông hơi run lên: “Bệ hạ…”
“Rồng kẹt nơi nước cạn, sói dữ rình xung quanh.” Vương Điền đứng dậy, trịnh trọng làm một nghi lễ học sinh với Văn Tông: “Kính mong thầy hãy dạy ta.”
Văn Tông gian nan chống bàn đứng dậy, đôi tay run rẩy đỡ lấy cánh tay Vương Điền, ánh lệ lấp lánh trong mắt: “Lão thần… muôn lần chết không chối từ!”
Văn Tông đi rồi, Vân Phúc tiến lên, nhẹ giọng nói: “Bẩm Bệ hạ, Thượng Thư Bộ Lại – Tăng Giới – Tăng đại nhân xin gặp ạ.”
Vương Điền uống ngụm trà nâng cao tinh thần: “Cho ông ấy vào.”
Tăng Giới mang đến danh sách quan viên đã sửa soạn lại hôm qua. Vương Điền đọc nhanh như gió, sau đó đối chiếu một lượt với phần danh sách mình xem ở Chính Sự Đường nội triều tối qua. Có mười mấy cái tên trùng lặp.
Hôm qua, Tăng Giới về nhà suy nghĩ cả đêm, cuối cùng cũng hiểu ý của Hoàng đế ra sao, quỳ dưới đất nói: “Tâu Bệ hạ, hiện giờ chức quan ở Bộ Hộ và Bộ Binh còn thiếu người đảm nhiệm, sắp đến dịp yết bảng Tân Khoa, phải chăng nên…”
“Đến lúc đó rồi nói tiếp.” Xem xong danh sách, Vương Điền đặt lại nó lên bàn: “Tuy nhiên chỗ trẫm đang còn một việc cho ngươi đi làm.”
Tăng Giới ngẩng đầu: “Xin Bệ hạ cứ sắp xếp.”
“Nghĩ cách điều Ngụy Vạn Lâm đến lục suất Đông Cung cho trẫm.” Vương Điền nói.
Tăng Giới kinh ngạc: “Thưa Bệ hạ, lục suất Đông Cung đã bị bỏ hoang nhiều năm, bên trong chỉ còn những tàn binh già yếu. Ngụy tướng quân chính là thống lĩnh tiền nhiệm của quân Bắc Cương, để ngài ấy tới lục suất Đông Cung sợ rằng không ổn.”
“Thỏa đáng là trẫm hạ chỉ luôn, khỏi phiền đến ngươi.” Vương Điền nói: “Không quan tâm ngươi dùng cách nào, đưa người qua đó đi.”
Tăng Giới ngập ngừng nhìn anh nhưng vô ích, cuối cùng đành thầm tiếc thay cho Ngụy tướng quân, ngại ngùng lui ra.
Giữa trưa, Vương Điền chẳng ăn được mấy miếng đã mệt díu cả mắt. Vân Phúc đánh bạo dìu anh đến nội điện. Vương Điền vẫy lui người ở cửa, một mình tiến vào.
Trước khi đi ngủ, anh còn đề phòng Lương Diệp thình lình xông ra nổi điên, song cơn buồn ngủ lũ lượt ập tới khiến anh chưa cảnh giác đủ thời gian nửa nén hương đã nặng nề thiếp đi.
Chẳng qua, nằm mơ rồi cũng không yên. Anh đang họp với dàn cấp dưới. Lúc thì tay ôm laptop tay bưng tách cà phê; lúc thì thân vận trường bào, tay cầm hốt bản*(笏板). Chốc chốc là thu mua công ty, chốc chốc là đê Vân Thủy vỡ. Cả Giám đốc Tài chính lẫn Ngự sử Đại phu đều cứ nói nheo nhéo với nhau cách một cái bàn. Đứng trước màn hình, đầu anh đau sắp nứt ra. Bỗng nhiên, màn hình biến thành gương, anh mặc âu phục đứng bên ngoài, bản thân trong gương lại vận trường bào màu đen, nở nụ cười âm u tàn độc với anh.
Trái tim Vương Điền giật thót. Anh quay đi muốn chạy, Lương Diệp tóc tai bù xù lại lao từ trong gương ra, xô anh lên chiếc bàn hội nghị, há miệng để lộ răng nanh, hung tợn cắn vào cổ họng anh. Trong phút chốc, hoa máu văng khắp nơi.
“ĐM!” Vương Điền mở bừng mắt, mồ hôi lạnh đầy trán.
Dưới ánh mặt trời thấp thoáng, tiếng Vân Phúc vọng vào từ ngoài: “Thưa Bệ hạ, đến giờ tảo triều rồi ạ.”