Nhưng là hắn thích loại phụ nữ như thế nào đây?
Nhìn thấy Tô Lăng, hắn liền có đáp án. Như thế nào sẽ có người lớn lên hợp khẩu vị của hắn như vậy chứ? Phảng phất như là dựa theo yêu thích của hắn lớn lên vậy.
Quả thực là muốn mệnh.
Hắn nhẹ nhàng khụ một tiếng, giọng nói không tự giác liền nhu hòa xuống: ” Đứng lên a, ngồi xổm làm cái gì?”
Tô Lăng đem khăn tắm quấn chặt, không trả lời hắn. Cô thật sự không biết ứng phó với người đàn ông này như thế nào hết.
Nhưng mà Tần Kiêu không phải Quách Minh Nham, đầu óc hắn nhanh nhạy, nhìn bộ dáng giữ chặt khăn tắm kia của cô liền đoán được: ” Quần áo bị người ta cầm đi?”
Như thế nào ngốc như vậy? Khó trách bị người khác khi dễ.
Tần Kiêu không biết cái gì gọi là bạo lực học đường, lúc hắn đi học, đều dùng nắm đấm bạo lực người khác, không ai dám chọc hắn. Hắn nhớ lại tiểu mỹ nhân này không quan tâm đến hắn, vì thế liền nói: ” Tô Lăng, muốn quần áo sao?”
Tô Lăng tự nhiên là muốn, nhưng cô biết Tần Kiêu người này là thương nhân, hắn sẽ không làm ăn lỗ vốn. Hắn khẳng định có điều kiện.
” Kêu tên của tôi.” Hắn kề sát vào cô, cười thật lưu manh: ” Lần này không kêu cái gì mà Triệu Cấu, biết tôi không? Tôi tên Tần Kiêu, kêu Tần Kiêu.”
Như thế nào có người có đam mê nghe người khác gọi tên? Còn chấp nhất như vậy.
Nhưng cô không muốn lại ở chỗ này cùng hắn lãng phí thời gian, Tần Kiêu có ưu điểm là lời hắn nói ra thì sẽ làm được.
Vì thế cô kêu: ” Tần Kiêu.”
Thật ngoan.
Tần Kiêu không dám nhìn dáng vẻ này của cô, hắn quen giả bộ bình tĩnh. Vì thế đứng lên lấy điện thoại ra gọi: ” Hạ Thấm, mua một bộ quần áo dành cho phụ nữ tới đại học Z, nhanh một chút.” Bên kia hỏi số đo.
Tần Kiêu liếc mắt nhìn Tô Lăng một cái, cô đang tận sức đem chính mình biến thành nấm.
Nếu hắn mà hỏi số đo, cô phỏng chừng xấu hổ chết.
Tần Kiêu nói: ” To rộng một chút.”
Tô Lăng hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên nhìn hắn: ” Tần Kiêu…”
Thanh âm Tần Kiêu đang gọi điện thoại dừng lại, cúi đầu. A thì ra cô cũng sẽ chủ động gọi người. Khi hắn nhìn vào đôi mắt cô, hắn sinh ra loại ảo giác sẽ phá sản.
Có khả năng người phụ nữ này muốn thứ gì, trong lúc xúc động hắn đều đáp ứng. Nhưng mà cô chỉ đỏ bừng vành tai nói: ” Anh có thể giúp tôi mua một đôi giày vải bạt được không? Tôi sẽ trả lại tiền cho anh.”
Nguyên lai là không có mang giày.
Nhưng cô che kín chân giống như đề phòng cướp, hắn cái gì cũng không nhìn thấy.
” Size giày bao nhiêu?”
” Size 35.” Cô lo sợ bất an.
35 a…. Tần Kiêu nói lại cho người bên kia biết. Sau đó hắn không khống chế được suy nghĩ size 35 là bao lớn đây…… Chân đàn ông lớn, chính hắn bàn chân vừa dài vừa lớn, mang giày cũng tận size 44.
35, còn không lớn bằng bàn tay hắn đâu, hắn dựa vào tường bên cạnh cô, cong cong khóe môi.
Dì dọn vệ sinh cầm chổi cẩn thận quét, cũng mặc kệ hai người bọn họ.
Tần Kiêu nhìn Tô Lăng, nhịn không được đi trêu chọc cô: ” Những người học hệ biểu diễn như em không phải đều biết hát rồi khiêu vũ hay sao, trong thời gian chờ quần áo, tới hát một bài nghe được không?”
Tô Lăng lắc đầu: ” Tôi không biết.”
” Người khác đều biết, vì cái gì em không biết?”
Cô nhỏ giọng nói: ” Tôi ngốc.”
Mẹ nó….. Manh thảm.
Tần Kiêu quay mặt đi, không cho cô nhìn thấy chính mình đang cười. Từ lúc hắn quen biết cô đến nay, số lần hắn cười so với số lần cười trong một năm trước đây còn nhiều hơn rất nhiều.
Tô Lăng nói dối, khuôn mặt hơi hồng hồng, tất cả các chuyên ngành cô đều xếp hạng nhất. Giọng nói của cô ngọt ngào, hát tình ca mọi người ai cũng không chịu nổi. Khiêu vũ cũng đẹp, rốt cuộc dáng người cô cũng rất tốt.
Người học nghệ thuật phần lớn đều đa tài đa nghệ, tuy rằng nhà cô nghèo, nhưng bà nội đối với việc bồi dưỡng cô cũng không có lơ là. Nhưng cô không muốn nói thật cho hắn biết, Tần Kiêu đối với cô càng chán ghét càng tốt. Tốt nhất là đã gặp các loại tài nữ như Đường Vi Vi, Trịnh Tiểu Nhã thì càng chướng mắt loại người ngu ngốc như cô đi.
Người của Tần Kiêu làm việc mau lẹ, mới gần mười phút mà Hạ Thấm đã mang quần áo đến.
Tô Lăng ngồi xổm lâu nên tê chân, nhưng cô không dám đứng lên, cô nghĩ nghĩ, vươn cánh tay ra nhận túi đồ.
Ánh mắt Tần Kiêu trước sau đều dừng ở trên người cô, một cánh tay vươn ra, trắng nõn mềm mại, yếu ớt lại tinh xảo. Hắn cơ hồ không bị không chế, hướng càng sâu bên trong nhìn.
Tô Lăng quấn thành một bọc, hắn cái gì cũng chưa nhìn được.
“………”
Hạ Thấm nghiêng đầu nhìn Tần Kiêu, Tần Kiêu nói: ” Cậu đi lái xe lại đây.” Hạ Thấm đáp ứng một tiếng, xoay người rời đi.
Tô Lăng còn ngồi tại chỗ không nhúc nhích, cô muốn giày lại sợ hắn nhìn thấy chân mình, hắn còn ở nơi này cô căn bản không có cách nào mang giày.
Tô Lăng: ” Dì ơi! Dì ơi!”
Dì kia hừ hừ hát, không nghe thấy. Tần Kiêu nghe được, nhưng mà hắn câu môi, cúi đầu nhìn cô, cũng không hỗ trợ.
Hắn nghe thấy Tô Lăng lại mềm mại mà kêu dì ơi, lúc này giọng to hơn rất nhiều, dì dọn vệ sinh quay đầu lại: ” Sao mà?”
” Có thể giúp cháu mở cửa phòng thay đò một chút được không?” Chìa khóa ở trong túi áo của dì ấy.
Dì dọn vệ sinh nhìn Tần Kiêu. Bà biết người này chính là kim chủ, ánh mắt kia cũng quá rõ ràng, mở hay không chàng trai?
Tô Lăng: “……” Cô xấu hổ và giận dữ muốn chết đi được.
Tần Kiêu ở chỗ nào, mọi người đều phải nhìn sắc mặt hắn, giống như đã thành qui tắc.
Nhưng mà người đàn ông này không phải cái thứ đồ tốt gì, ” Tô Lăng, tôi là lưu manh, hửm?” Hắn còn nhớ rõ cô hầm hừ mắng chửi người.
Cô đỏ bừng mặt: ” Anh không phải.”
Lúc này nhưng thật ra ngoan đến muốn mệnh, hắn cười nhẹ một tiếng, hướng dì kia gật gật đầu. Dì ấy mở cửa phòng.
Cô nhìn hắn, trong mắt không có nước mắt, nhưng hắn nhìn thấy chính là ướt dầm dề, một cái chớp mắt này làm lòng Tần Kiêu mềm mại trong vô thức, hắn xoay người không nhìn cô nữa: ” Đi vào thôi.”
Tô Lăng lúc này mới đứng dậy đi vào.
Cô khó có được hưng phấn mà nghĩ đến trong sạch được bảo vệ.
Tần Kiêu dựa vào cửa chờ cô, nghe âm thanh sàn sạt bên trong, cảm thấy chính mình bị ma nhập.
Hắn thế nhưng bắt đầu lăn qua lộn lại mà nghĩ, cô rốt cuộc vì cái gì mà chán ghét hắn như vậy?