Quán xá vắng lặng như tờ, trống không.
Cuộc đời mình, có hai thứ khiến mình tự hào, tình yêu với người đàn ông, hoàn hảo như soái ca ngôn tình, và cái quán này!
Giờ người đàn ông đi rồi, mình chỉ còn quán thôi.
Mình đi lên đi xuống, tầng một, tầng hai, tầng ba, khóc, rồi lại cười.
Mình không biết ngày mai sẽ ra sao nữa?
Sẽ làm gì đây?
Cửa sổ mở, gió thổi, gió thu gì mà lạnh éo chịu được thế?
Một giây một khắc tỉnh táo, mình đã tự động viên, phải cứng rắn lên chứ, phải kiên cường, hôm nay đuổi khách vậy, doanh thu giảm, tiếc quá.
Giờ mình phải ngủ, sáng mai dậy sớm, kiểm tra xem bột nhập có chất lượng không, lá gói bánh đủ sạch không, thịt thà như thế nào…rồi mình còn phải đích thân pha bột chứ?
Còn bao nhiêu là việc, phải đi ngủ mau.
Bây giờ về nhà hay ngủ ở đây?
Mấy năm tích cóp, mình mua được cái chung cư ở Royal, cho gần quán, nhưng bận không về đó mấy, thôi, hôm nay cứ ở đây đi.
Mình mò lên gác xép tầng ba, trằn trọc, quay hết bên này bên kia, khó chịu.
Rồi lại lật đật xuống, làm cốc rượu. Trước giờ thấy cái thứ này chẳng có gì hay ho cả, bây giờ lại thấy thật có ích, uống vào, người cứ lâng lâng phê phê, cảm giác rất tốt.
Mở tivi, tiếng hát da diết, xa xăm…
Và em biết anh sẽ quên hết
Nhưng bài tình ca viết riêng tặng em
Và em biết trái tim anh có
Hình bóng ai kia chẳng riêng mình em
….
Biết cái gì mà biết? Hát mới chả hò, hết bài rồi à?
Ai biết?
Mình đâu có biết đâu?
Cái con ca sĩ kia, nó biết mà nó không nói ình, láo thật, bực bội, mình phang luôn chiếc ly đang cầm trên tay vào màn hình.
Ly vỡ…
Từng mảnh, từng mảnh, tan nát, vỡ vụn…như lòng mình vậy.
Thế mà con ca sĩ kia, nó vẫn không chịu im mồm.
Và em sẽ không trách anh nữa, chẳng trách anh đâu…
Đờ, trách nó cũng không nghe mày con ạ, ở đó mà hát.
Nó tưởng mình nó là biết hát đấy, mình cũng biết hát, ngày xưa mình cũng ở trong đội văn nghệ nhá, để bà hát à nghe.
Nghĩ thế, mình hứng khởi cất giọng.
-“Và em sẽ không trách anh nữa, VÌ EM HẬN ANH, thằng chó chết kia, la la la la…”
Lúc đầu, là vô tình làm rơi một cái bát trên bàn ăn của khách, nhưng cái âm thanh, nghe rất vui.
Mình tự cầm cái thứ hai, ném, ôi, thật sướng.
Cái thứ ba, thứ tư, bát cứ rơi, đĩa cứ vỡ, mình thấy vui lắm, cười rất hả dạ.
Cái thứ năm, lần này không nghe thấy tiếng CHOANG ngay lập tức, mà nhìn thấy bóng một người đàn ông, đứng tựa cửa ngoài ban công, bị đĩa lia trúng, trán rớm máu, và sau đó, chiếc đĩa mới rơi xuống, vỡ vụn.
Ai?
Có phải là anh không?
Cái dáng này, trong tiềm thức, mình thấy nó quen thuộc…
Vậy rốt cuộc, có phải anh?
Hình như là anh…mình như mất trí luôn, chạy tới ôm lấy, khóc lóc thút thít.