Cởi áo khoác, Lục Văn giơ tay giũ giũ chiếc áo hoodie: “Chả phải anh bảo nếu em giải thích thì thầy Cù sẽ không so đo nữa hay sao.”
Tâm tình Tôn Tiểu Kiếm trải qua tai họa ngập đầu, hữu kinh vô hiểm, thấp tha thấp thỏm, lo bò trắng răng, giờ biến thành gắng gượng thay đổi.
Hắn đáp: “Không so đo thôi là đủ à? Mục tiêu ban đầu là khiến biên kịch Cù tán dương cậu.”
Lục Văn nói: “Sao phải đặt mục tiêu vĩ đại quá làm gì.”
Tôn Tiểu Kiếm sầu khổ: “Tuy rằng khởi đầu xui rủi nhưng mọi thứ mới vừa bắt đầu thôi mà. Nếu cậu quay phim nghiêm túc, không đâm đầu vào chỗ chết nữa thì chắc sẽ cứu vãn được chút ấn tượng của biên kịch Cù về cậu.”
“Em biết rồi.” Lục Văn bắt đầu cởi quần.
Tôn Tiểu Kiếm nói: “Cậu biết cái khỉ gì. Ngoài ra, nhìn thấy biên kịch Cù cậu nhất định phải tỏ thái độ tôn kính, mỉm cười dễ mến, xum xoe nịnh nọt nhiều vào. Lúc nào cũng phải nhớ, cậu là tuyến 18 cần ôm đùi, đừng có giở cái điệu bộ cậu ấm cô chiêu chết bầm ra.”
Lục Văn đáp: “Em mà mặc cái quần thể thao rách này vào thì kiêu căng tự mãn gì cũng bay sạch.”
Sợ Tôn Tiểu Kiếm lải nhải không chịu yên, Lục Văn chạy vọt đi như chân bôi dầu. Thần kinh hắn thô, tự cảm thấy mọi chuyện tối qua là một bước ngoặt hoàn mỹ, tuy rằng lúc ấy Cù Yến Đình đóng rầm cửa kết thúc cuộc nói chuyện.
Ra khỏi phòng 201, Lục Văn cắm tay trong túi quần bước xuống tầng, hai khuỷu tay ép sát vào sườn, chỉ sợ mặt tường loang lổ và tay vịn cầu thang bụi bặm cọ vào người mình.
Bước tới bậc thang cuối cùng, hắn dừng lại, trông thấy một tấm biển mới dán trước cửa phòng 101 – phòng nghỉ của biên kịch.
Lục Văn dạo bước tới trước cửa, cành cạch, cửa bỗng mở ra.
Cù Yến Đình cầm băng dính và một tờ giấy, bên trên viết “Không phận sự miễn vào”. Anh không ngờ ngay ngoài cửa có một người lù lù đứng đấy, giật mình mất vài giây, thấy rõ là ai rồi lại sửng sốt tiếp vài giây nữa.
Lục Văn đổi dáng lông mày, tự nhiên nhưng không thanh tú.
Mắt trang điểm nhạt tới mức gần như không thấy, nhưng thực ra đôi mắt đã được chải chuốt để nhìn trẻ con hơn. Tóc ngắn bù xù, gương mặt dịu hiền hơn, trên gò má trái chấm một nốt ruồi màu nâu nhạt. Hắn thọc tay túi quần đứng đó, dây giầy không buộc chặt, cả người thoạt nhìn như một học sinh trung học cá biệt.
Lúc casting, Nhâm Thụ nói trông hắn không hề giống một người hai bảy hai tám tuổi mà rất có hơi thở thiếu niên.
Một người đứng trong một người đứng ngoài nhìn nhau một lúc, Lục Văn mở miệng trước: “Chào thầy Cù ạ.”
Cù Yến Đình không đáp lại hắn, chỉ mải loay hoay băng dính trong tay.
Lục Văn nhớ lời dặn của Tôn Tiểu Kiếm bèn chủ động bước tới gần, nói: “Thầy Cù, để em dán cho.”
Hắn nhận lấy giấy, chữ trên giấy là chữ viết tay, mạnh mẽ xinh đẹp. Đặt giấy lên cửa, hắn hỏi han ân cần: “Thầy Cù tối qua ngủ có ngon không?”
Cù Yến Đình ngẩng đầu bắn cho Lục Văn một cái liếc mắt, nhờ phúc thằng ngốc nào đó mà đêm qua anh nằm mơ thấy người bố đã qua đời nhiều năm, tỉnh dậy khỏi giấc mơ thì mất ngủ luôn, bây giờ hai vành mắt đen sì đây này.
Lục Văn nhanh miệng đổi đề tài: “Anh đã ăn sáng chưa, chưa thì để em gọi người đại diện đi mua cho.”
Cù Yến Đình cất tiếng: “Khỏi cần vồn vã như thế.”
Lời ngon tiếng ngọt bị lật tẩy, Lục Văn xấu hổ lắm, mạnh miệng đáp: “Em chỉ hơi nhiệt tình thôi mà.”
Hắn nhìn Cù Yến Đình, tâm trạng vô vàn phức tạp. Sau khi biết thân phận thật của Cù Yến Đình, tự cảm thấy không thể chọc vào nên giờ khách sáo hơn nhiều, nhưng ấn tượng ban đầu quá sâu đậm nên cứ hở ra cái là quên mất thân phận Cù Yến Đình, định làm theo ý mình.
Lục Văn tiếp tục cố gắng ôm đùi, hỏi: “Thầy Cù, trong kịch bản có vài chỗ em không hiểu, anh có thể chỉ bảo em chút không?”
Dán xong xuôi, Cù Yến Đình nâng tay gõ gõ lên tờ giấy, trả lời bằng năm chữ “Không phận sự miễn vào.”
Nghe đồn Cù Yến Đình không thích tiếp xúc riêng với diễn viên, quả nhiên là thật.
Lục Văn chỉ cần vỏn vẹn 5 giây để từ bỏ, không ôm đùi được thì thôi kệ đi, hắn nói: “Em đi quay phim đây, có duyên gặp lại thầy sau!”
Bộ phận quay chụp chia làm hai tổ AB, có khi chia theo diễn viên chính – phụ, có khi chia theo nội – ngoại cảnh.
Hôm nay Lục Văn đi theo tổ A, buổi sáng quay chụp một vài cảnh sinh hoạt đời thường vặt vãnh, địa điểm giới hạn trong mấy cửa hàng bên khu phố đối diện.
Ngã tư đường đã chật sẵn rồi nay còn vây kín người, ngoại trừ nhân viên đoàn phim và quần chúng vây xem thì còn lòi ra cả đống em gái. Lục Văn đi tới đi lui mà chả có ai gọi hắn cả, hiển nhiên mấy em gái không phải fan của hắn.
Có một cảnh diễn ở quán ăn vặt, Diệp Tiểu Vũ ăn mì Trùng Khánh với mấy tên bạn đểu. Để giữ gìn cổ họng nên Lục Văn quanh năm không hút thuốc không ăn cay, nhưng Diệp Tiểu Vũ sống ở Trùng Khánh, không cay không vui.
Lần đầu, Lục Văn cay quá không chịu nổi, nhẹ răng trợn mắt bị đạo diễn hô dừng; lần hai, nét mặt vững vàng thì lại cay tới mức run bắn lưỡi không nói rõ lời kịch; lần ba, hắn ổn rồi thì hai diễn viên phụ lại bị lệch nhịp.
Quay 4 lần mới qua, Lục Văn bị cay tới mức mướt mồ hôi, phải chỉnh trang lại.
Nghỉ ngơi giữa giờ 20 phút, hắn định bụng quay về trang điểm thay quần áo, vừa bước ra cửa quán thì được Tôn Tiểu Kiếm đưa cho một bình sữa bò nguyên chất to bự.
Lục Văn cầm sữa bò băng qua đường cái, mới vừa đi đến cửa khu chung cư đã nghe thấy tiếng rít chói tai đầy hưng phấn của đám em gái đứng bên ngoài.
Hắn ngu người nhìn thử và thấy nam số 2 trong đám đông – Nguyễn Phong.
Nguyễn Phong cao hơn mét 8, nước da trắng nõn, tóc nhuộm nâu nhạt. Hắn rất đẹp trai, cái kiểu đẹp trai khiến mấy em gái phải thét chói tai của lưu lượng tiểu sinh. Nhìn qua thì thấy tràn trề sức sống trẻ trung, nhìn kĩ hơn sẽ phát hiện ra trên người hắn có cả khí chất tuấn tú cổ điển, do là hồi nhỏ từng học hí khúc.
Đám đông hỗn loạn, dưới vòng vây của bảo vệ và trợ lý, Nguyễn Phong – người cũng như tên – lướt đi nhẹ nhàng như một cơn gió.
Hắn bước tới gần, nhìn thấy Lục Văn thì chậm bước chân.
Hai người đứng trước cửa khu chung cư, cho nhau cái nhìn ba bốn giây.
Nguyễn Phong vươn tay trước: “Chào, tôi là Nguyễn Phong.”
Lục Văn nắm lấy: “Tôi là Lục Văn.”
Nguyễn Phong nhếch môi: “Nhìn cậu ngoài đời đẹp trai thật đấy, mới quay đầu cái đã nhìn thấy cậu ngay rồi.”
Lục Văn nói: “Tôi cũng vừa nhìn đã thấy cậu ngay.”
Mấy người đạo diễn ở ngay bên con phố đối diện mà Nguyễn Phong lại không nhìn, đi thẳng vào trong khu chung cư nhìn quanh quất. Hắn lễ phép lên tiếng: “Nghe nói biên kịch Cù vào đoàn, tôi đi chào hỏi thầy Cù trước đã, chúng ta nói chuyện sau nhé.”
Lục Văn nhớ tới thái độ sang chảnh lạnh lùng của Cù Yến Đình, nhủ lòng có đi hay không đây.
Trong lúc ấy, Nguyễn Phong đã chạy vào khu chung cư như thể không chờ nổi nữa.
Lục Văn phải về phòng 201 thay quần áo, nối gót theo sau, vừa đi vừa mở bình sữa.
Nhân viên tập trung ở trên đường nên khu chung cư vào lúc này có vẻ quạnh quẽ. Lục Văn chậm rì đi tới trước cửa đơn nguyên 1, nhìn thấy Nguyễn Phong chạy lên ba bậc, vẻ mặt gấp gã dừng trước cửa phòng 101.
Hắn tạm dừng chân và bước sang bên cạnh, tránh phải chứng kiến cảnh tượng Nguyễn Phong bị sập cửa vào mặt khiến đối phương xấu hổ.
Cốc cốc cốc, Nguyễn Phong đập cửa rền vang.
Chời mọe, hổ báo thế. Lục Văn mướt mồ hôi thay đối phương.
Không bao lâu sau cửa mở ra, Cù Yến Đình xuất hiện bên trong cánh cửa.
Hai người đối mặt, Nguyễn Phong đưa lưng ra ngoài nên không thấy nét mặt, nhưng dáng vẻ của Cù Yến Đình thì lộ ra. Anh nở nụ cười, nét cười ấy đầu tiên là ngạc nhiên và mừng rỡ, sau đó là thân thiết không chút đề phòng, dễ gần hơn nhiều so với những lộ diện trước đây.
Nguyễn Phong cao hơn, vươn tay đặt lên vai Cù Yến Đình, nhưng chưa hết, còn dính cả người ôm trọn Cù Yến Đình. Động tác của hắn vô cùng tự nhiên, ôm chặt Cù Yến Đình chui vào trong phòng, vội vã sập cửa như sợ bị người ta bắt gặp.
Trên cửa vẫn dán mấy chữ “Không phận sự miễn vào” chói lọi.
Trước cửa đơn nguyên, Lục Văn trợn mắt há hốc mồm, uống một hớp đầy sữa bò nguyên chất.Chúi: Thực ra nếu để ý thì sẽ thấy ẻm Lục đang đi tìm chết đúng như những gì giới thiệu tóm tắt =))))))))) Đầu tiên là gây mích lòng một cách ngu dại. Bây giờ sang tới cảnh 2: #Biên kịch 3 chữ dâm dê đê tiện quy tắc ngầm tiểu thịt tươi, nhỡ ổng để mắt tới tui thì sao, tui nên làm gì giờ#