“Được.” Chris gật đầu, Lâm Dật Phi không ngờ anh lại nhận lời nhanh như vậy.
“Ái da! Chris cậu đến nhà tớ bằng gì thế?”
“Xe đạp.”
“Xe đạp? Xe đạp của cậu đâu rồi?”
“Dưới lầu nhà cậu.”
“Đồ đầu heo! Xe đạp thì phải dắt vào nhà chứ! Bị người khác trộm thì làm sao!” Lâm Dật Phi phóng nhanh xuống lầu, trông thấy chiếc xe đạp chưa khóa dựa vào cửa nhà mình. Có lẽ trị an ở Mỹ tốt hơn Trung Quốc, nhưng không thể để như vậy được…
Dắt xe đạp vào nhà, hai người ngồi trong phòng khách chật hẹp xem ti vi. Không lâu sau, ba của Lâm Dật Phi về, khi thấy Chris thì vô cùng nhiệt tình ra ngoài mua một chai nước ngọt, còn mở tủ lấy một cái gối để Chris nằm ngủ buổi tối.
Đến chín giờ, ba Lâm vội đẩy hai đứa nhóc vào phòng tắm, Lâm Dật Phi chọn ra một bộ đồ ngủ sạch sẽ, kéo Chris vào tắm chung.
Đợi đến khi Lâm Dật Phi lột sạch rồi mới phát hiện Chris vẫn đứng đó. Lâm Dật Phi ngượng ngùng, lúc này mới nhớ tuy trẻ con Mỹ cởi mở nhưng vẫn rất chú trọng quyền riêng tư cá nhân.
“À… nếu cậu ngại thì… đợi tớ tắm xong rồi đến cậu?”
Nào ngờ Chris cũng bắt đầu cởi đồ, “Không sao.”
Lâm Dật Phi nhón chân, lấy vòi sen, “Hình như người Mỹ các cậu thích dùng bồn tắm, nhưng như vậy rất phí nước.”
Vừa nói Lâm Dật Phi vừa giúp Chris làm ướt người. Lưng Chris thật gầy, thoạt nhìn không tài nào tưởng tượng được thân hình mạnh mẽ tràn đầy sức mạnh vào mười năm sau của anh.
Hai người tắm rửa xong, trời hơi nóng, Lâm Dật Phi mở quạt đứng phía trước thổi điên cuồng. Bị Chris nhắc nhở, “Sẽ cảm lạnh.”
“Được rồi được rồi!” Lâm Dật Phi than thở, sau đó lấy bộ dụng cụ đấu kiếm của mình ra khoe với Chris, “Cậu xem này, tớ cũng có một bộ, chúng ta có thể đấu với nhau rồi.”
Tối đến hai người nằm trên giường, Lâm Dật Phi rất hưng phấn, thao thao bất tuyệt về những chuyện trước đây của mình, cả hai đều nằm nghiêng, mặt đối mặt. Dù có hơi nóng nhưng Lâm Dật Phi lại không cảm thấy nóng chút nào.
Dần dà, mệt mỏi kéo tới, Lâm Dật Phi bất giác thiếp đi, cậu không biết rằng từ nãy đến giờ Chris vẫn luôn nhìn cậu.
Thật lâu sau, cho đến khi hô hấp của Lâm Dật Phi chậm rãi và kéo dài, Chris mới vươn tay, chạm nhẹ lên chóp mũi trẻ con nho nhỏ của Lâm Dật Phi, tựa như đang xác định người đối diện có thật sự tồn tại hay không.
Lông mi Lâm Dật Phi run run, cậu chép miệng mơ giấc mộng ngọt ngào. Chris khựng người lại, hai ba giây sau, như bị thứ gì đó hấp dẫn, ngón tay lại nhẹ nhàng chạm vào mi mắt Lâm Dật Phi, cảm giác mềm mịn này khiến anh quyến luyến không muốn rút tay về.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Chris rời giường, Lâm Dật Phi cũng mơ mơ màng màng dậy theo.
“Chris… cậu đi giao báo à…”
“Ừm.”
Lâm Dật Phi nhắm mắt đứng lên, “Tớ đi cùng cậu.”
“Không cần, quá sớm.”
“Không sao.” Lâm Dật Phi vươn vai đi vào bếp, mẹ đang chuẩn bị bữa sáng, thấy con mình dậy sớm như thế thì ngạc nhiên hết sức.
“Mẹ, con và Chris đi giao báo, lát nữa sẽ về ăn sáng.”
“Ui cha, cậu bé kia dậy sớm như thế đi giao báo sao? Con xem người ta còn nhỏ mà đã biết làm việc rồi kìa!”
Lâm Dật Phi cười ngu ngơ, đánh răng rửa mặt xong bèn dắt xe đạp của Chris xuống lầu.
“Hì hì, cậu không cảm thấy nặng khi tớ ngồi phía sau chứ?”
“Không, nếu mệt thì cậu cứ dựa vào lưng tớ mà ngủ.” Chris đạp xe. Bọn họ đi lấy báo, sau đó phát dọc theo con phố.
Lâm Dật Phi cảm thấy rất thú vị, Chris phụ trách đạp xe đến trước cửa từng nhà, Lâm Dật Phi sẽ đặt báo xuống đó, sau đó anh lại tiếp tục đạp.
Cho đến khi đạp đến nhà Chris, anh mới để Lâm Dật Phi trông xe, còn mình lên lầu mang cặp xuống. Lâm Dật Phi vừa ngẩng đầu thì thấy dì Lynn đứng trước cửa sổ mỉm cười nhìn mình.
Trở lại Lâm gia, bữa sáng đã được chuẩn bị xong, trên bàn còn đặt hai hộp cơm.
“Tiểu Phi, không biết bạn con có ăn được thức ăn Trung Quốc không, mẹ có chuẩn bị chút cơm để bạn con mang đi học đó.”
Lâm Dật Phi vừa húp cháo vừa đưa bánh bao cho Chris, mắt cậu như muốn nói món này rất ngon, miệng thì nói gì đó không rõ, “Ảm ơn mẹ!”
Mẹ Lâm quay đầu thở dài, “Tiểu Phi à, con đừng ăn như quỷ chết đói đầu thai chứ, con nhìn bạn con này, dáng vẻ khi ăn rất nhã nhặn lịch sự.”
“Hì hì…” Lâm Dật Phi nhìn Chris cười gượng.
Sau đó Chris chở Lâm Dật Phi đến trường.
KK rất kinh ngạc, lấy bút máy chọt lưng Lâm Dật Phi, “Tớ nói này, cậu làm hòa với cậu ấy rồi à?”
“Đúng thế.” Lâm Dật Phi cố ý nâng tay che miệng nói nhỏ với KK, “Tớ phát hiện mẹ cậu ấy là một giáo viên dạy nhạc đó nha, đêm qua tớ thấy mẹ cậu ấy dạy đứa trẻ ở gần nhà tớ đàn dương cầm đó, đàn nghe hay lắm.”
“Thật sao?” KK trợn mắt không dám tin nhìn về phía Chris.
“Đúng vậy.”
Thông thường, Lâm Dật Phi và Chris sẽ cùng đến con mương kia. Lâm Dật Phi dạy Chris cách bước chân.
“Khi bướt cậu chú ý phải đâm kiếm ra đúng lúc.” Lâm Dật Phi nâng tay trái, tay phải làm ra tư thế đánh, sau đó bước một bước lớn, đẹp đến nỗi khiến người khác không muốn chớp mắt.
Lúc đầu Chris không nắm bắt được thời cơ, nhưng sau vài lần sửa sai của Lâm Dật Phi, Chris tiến bộ thần tốc.
Cuối tuần, hai người họ mặc dụng cụ bảo hộ rồi cầm kiếm đấu với nhau, nhưng Lâm Dật Phi lại sợ nóng, mới hai ba phút đã đòi cởi trang phục.