Phu xe người cao ngựa lớn, chẳng thèm liếc mắt nhìn Thượng Vân Thiên một cái, chỉ nhíu mi kiểm tra con ngựa đang co giật, tức giận dậm chân phun nước bọt xuống đất. Đi tới trước xe ngựa hạ thấp giọng nói với người trên xe: “Khởi bẩm vương gia, xem ra con ngựa kia không ổn rồi, trong miệng có vị chua, giống như do bị hạ độc… Mạt tướng thất trách không phát hiện, xin vương gia trách phạt!”
Trong xe ngựa yên tĩnh không có tiếng động, một thị vệ đầu lĩnh từ phía sau chạy tới, vẻ mặt tự trách ảo não, chạy đến nỗi trán chảy mồ hôi, nghe được mấy lời này liền thấp giọng nói: “Xem ra có người không muốn vương gia vào kinh, hạ thuốc vào ngựa, thủ đoạn bỉ ổi như vậy!”
Thượng Vân Thiên nhận ra thị vệ đầu lĩnh này, không phải là tên hào nô mua sạch điểm tâm hoa điểu hai ngày trước sao? Ngày đó hắn không nói một lời đã rút đao đả thương người, hôm nay thì hay rồi, đụng thương người ta xong lại làm như không thấy. Ban ngày ban mặt, dưới chân thiên tử mà còn không có vương pháp như vậy?
Thư sinh tính khí nóng nảy, Thượng Vân Thiên đổi cách nói, vẻ mặt nghiêm nghị tiến lên chất vấn, không nói được liền muốn kéo người đi gặp quan.
Đầu lĩnh đó tên Thường Tiến, ngày thường là người nói sao làm vậy, lúc này đang buồn phiền trong lòng, thấy thư sinh ồn ào liền nhấc chân lên đá Thượng Vân Thiên.
Tuy Thượng Vân Thiên cao lớn nhưng cũng không chịu nổi một cước của võ tướng nơi sa trường, lập tức lùi lại, ngã lên người Quỳnh Nương vừa mới đứng lên.
Quỳnh Nương nhìn thương thế của ca ca, thấy hắn bình thường lại, hơi thở ổn định có thể nói chuyện, lại không thấy nội thương, nàng bèn nhẹ nhàng thở ra, đang định gọi người giúp đưa ca ca về nhà rời xa nơi thị phi này.
Vật tổ trên xe ngựa đó, nàng sớm đã nhìn thấy. Nói đạo lí với Giang Đông Lang Vương? Còn không bằng đọc một quyển Đạo Đức Kinh cho hổ sói. Tốn thời gian tranh cãi vô ích, sớm về nhà mời tiên sinh nắn lại xương cho ca ca mới là đạo lí.
Nhưng không ngờ vừa mới đứng thẳng dậy đã bị Thượng Vân Thiên đè xuống mặt đất, không khỏi “ai da” kêu đau một tiếng.
Thường Tiến nhìn qua, cũng “a” lên: “ Đây không phải tiểu nương vẽ điểm tâm sao?”
Lời của hắn khiến người trong xe ngựa có chút hiếu kì, ngón tay thon dài nâng nửa màn che lên, một con mắt tối tăm hẹp dài theo rèm vải liếc ra ngoài.
Một cái liếc mắt này thu hết vẻ nhếch nhác của Quỳnh Nương khi bị áp đảo trên mặt đất vào đáy mắt.
Bởi vì vải không buộc chặt, lỏng lẻo tản ra, tóc đen như nhung trượt xuống để lộ gương mặt trắng nõn gầy gò. Lại thêm đang sốt ruột đến độ má phấn ửng đỏ, giống hải đường ráng hồng áp trên hoa lê tuyết trắng, khiến người ta không kìm được sinh thương tiếc.
Tuy Thượng Vân Thiên không phải cố ý nhưng đã mạo phạm người ta, hoảng hốt đứng dậy muốn đỡ Quỳnh Nương nhưng lại bị nàng lạnh lùng trừng mắt, tay chân cứng lại.
Mành bị thả xuống, Thường Tiến nhíu mi trừng mắt bị gọi đến trước xe ngựa, tai nghe một hồi da mặt nới lỏng, đẩy Thượng Vân Thiên ra, bước đến cạnh Quỳnh Nương, nói: “Mấy ngày nay chủ tử nhà ta không muốn ăn uống, hôm trước ăn điểm tâm của ngươi cảm thấy hương vị rất tốt, nay muốn mời ngươi vào phủ làm, sẽ thưởng thêm bạc cho ngươi.”
Hắn vừa mở miệng, Quỳnh Nương thật sự muốn chửi mẹ nó. Xe ngựa của vị Lang Vương này đụng phải người, không nhắc đến bồi thường, ngược lại muốn khổ chủ là nàng đi làm điểm tâm cho hắn? Đúng là loại người không nói đạo lý, sao kiếp trước thánh thượng anh minh không lập tức chém thằng nhãi này đi?
Thật ra tuy Quỳnh Nương và vị trong xe ngựa này gặp mặt không nhiều nhưng cũng có chút chuyện sâu xa. Bởi Lang Vương từng cho người đem lời đến Liễu phủ nói rằng muốn cầu hôn Liễu Tương Quỳnh.
Cẩn thận nhớ lại, hình như cũng là tiết Khất Xảo năm nay, ở trong cung, lần đầu tiên nàng gặp Lang Vương.
Chỉ là lúc đó toàn bộ tâm tư của nàng đặt hết lên người công chúa và hoàng hậu, không chú ý đến vị vương khác họ ngoài biên cương này lắm. Vị vương gia này nhìn mỹ nữ đã quen, không biết vì sao lại nhìn trúng nàng trong một đám quý nữ kiều diễm ướt át?
Mà xưa nay Thái Tử không hợp với vị vương khác họ này, ngay cả hoàng hậu cũng không thích, lại thêm danh tiếng phủ trạch của vị vương gia này không tốt, vì vậy dưỡng phụ Liễu Mộng Đường dứt khoát cự tuyệt.
Về phần sau này, khi chuyện bế nhầm con của hai nhà Thôi Liễu bị tiết lộ, phu thê Liễu gia càng không thể gả nàng vào nhà cao cửa rộng, đương nhiên, những chuyện đó nói sau.
Nhưng người vốn không nên xuất hiện vào lúc này, không ngờ lại gặp ở đây.
Quỳnh Nương chỉ hé miệng thấp giọng nói: “Quý nhân nhận nhầm người rồi, ta không phải người làm điểm tâm có tay nghề.”
Đáng tiếc mắt Thường Tiến đâu có tật, huống hồ lại là bậc mỹ nhân quốc sắc thiên hương này? Thấy vương gia có hảo cảm với điểm tâm nàng làm, nhóm thủ hạ đều thu liễm ngạo khí. Lập tức có hai người nhấc cáng, nâng Thôi Truyền Bảo nằm lên đưa đi trị liệu. Quỳnh Nương không thể từ chối khéo được, cũng bị “mời” lên nhuyễn kiệu đi theo.
Còn Thượng Vân Thiên, sau khi hỏi rõ Quỳnh Nương không nhận ra hắn, hắn liền bị Thường Tiến đẩy sang một bên, thấy Quỳnh Nương bị đưa đi, hắn sốt ruột đến độ dậm chân.
Liễu Bình Xuyên cũng chưa đi quá xa, chọn một trà lâu đối diện đường lớn, ngồi ở lầu hai xem tình hình bên dưới, tuy không nghe rõ bọn họ đang nói gì nhưng lúc nhìn thấy Quỳnh Nương bị đưa đi, niềm vui hiện lên khoé mắt, thư giãn thở ra một hơi dài.
Quỳnh Nương dung mạo quốc sắc, đã bị Lang Vương bắt đi thì nào có đạo lý trong sạch trở về.
Kiếp trước ả ta là thị thiếp hầu hạ bên cạnh Lang Vương, dĩ nhiên hiểu sự vô tình của Lang Vương. Còn cái đẹp, trong mắt Lang Vương cũng chỉ mới mẻ được vài ngày, nếu tranh sủng chọc vị Lang Vương này phiền lòng, quản gia vương phủ sẽ dùng đủ cách để trừng trị.
Quỳnh Nương tư sắc như vậy nhất định sẽ dùng đến chán thì thôi, vương gia chơi chán rồi chắc là sẽ ban thưởng cho bọn thủ hạ thô lỗ tàn bạo.
Nghĩ vậy, sự sợ hãi khi nhìn thấy Lang Vương dần dần bị áp xuống, ả ta nhìn thân ảnh gấp gáp của Thượng Vân Thiên ở dưới lầu, tự tin cười lạnh…C