——Sau đó hắn bị đá một cái thật mạnh.
Kỳ Nhạc Ngôn bất ngờ đá hắn một cái, khiến hắn rên lên một tiếng suýt chút nữa là ngã xuống giường.
Cũng may Sở Hạ nhanh chóng ổn định lại, nhìn thấy Kỳ Nhạc Ngôn còn muốn đá, Sở Hạ vội vàng nói: “Bé con, là anh, đừng đá.”
“Thở thôi cũng biết là anh!” Kỳ Nhạc Ngôn càng không khách khí.
Đây chính là đang tức giận.
Sở Hạ không biết Kỳ Nhạc Ngôn tức giận vụ gì, nhưng nếu thật sự bị đá xuống, mặt mũi của hắn biết để ở đâu đây. Sở Hạ một bên trốn một bên dỗ dành, thử bán moe mấy lần, thấy bộ dáng của Kỳ Nhạc Ngôn vẫn là thở phì phì tức giận.
Vốn dĩ là tiểu biệt thắng tân hôn, Sở Hạ mấy ngày nay đều nghĩ tới Kỳ Nhạc Ngôn, lúc này nhìn đến bộ dáng của cậu có sức sống như vậy, tâm tư không khỏi rục rịch.
Kỳ Nhạc Ngôn còn chưa phát hiện, trừng hắn: “Anh để em ngủ phòng cho khách đi!”
“Bé con.”
“Đừng có gọi em!”
“Ngủ cùng nhau đi.”
Sở Hạ nhân lúc Kỳ Nhạc Ngôn không kịp phản ứng đè cậu xuống, hôn một cái thật vang lên sườn mặt của cậu, sau đó bắt đầu giải quyết vấn đề: “Sao lại đột nhiên tức giận lớn thế, nói ra anh giúp em xả giận.”
Kỳ Nhạc Ngôn không đẩy được hắn, chua xót nói: “Còn không phải tại anh.”
“Anh?” Sở Hạ không ngờ được.
“Đi công tác có mấy ngày mà tai tiếng không dứt, Sở tổng, anh đúng là uy phong nhỉ!” Kỳ Nhạc Ngôn giọng điệu ghen tuông, “Mấy ngày nay chắc sung sướng lắm.”
“Không có đâu, buổi tối anh đều ngủ một mình.” Sở Hạ vẻ mặt oan uổng, “Buổi tối mỗi ngày đều gọi video cả đêm, em không phải là người rõ ràng nhất anh thành thật bao nhiêu sao. Hửm? Trong mắt anh chỉ có em thôi bé con à.”
“Ruồi bọ không đinh vô phùng trứng.” Sao chỉ hắn là có tai tiếng.
(*苍蝇还不叮无缝的蛋: tương tự ý với không có lửa làm sao có khói.)
Sở Hạ lại kêu oan, nhìn đến bộ dáng đúng lý hợp tình của hắn thì Kỳ Nhạc Ngôn liền bất đắc dĩ, cuối cùng Sở Hạ nói, “Việc này giao cho anh, về sau tuyệt đối chuyện thế này sẽ không xảy ra nữa.”
Kỳ Nhạc Ngôn nửa tin nửa ngờ, “Anh định giải quyết thế nào?”
“Hiện tại không nói đến chuyện này nữa.” Sở Hạ cười với cậu, Kỳ Nhạc Ngôn phản ứng thật nhanh, “Sở Hạ, anh là cầm thú đúng không, lúc này mà còn có thể cứng?”
“Lúc này là thích hợp rồi.” Sở Hạ cúi đầu hôn cậu, tin tức tố từ tuyến thể phát tán ra, thực mau liền tràn ngập toàn bộ phòng. Kỳ Nhạc Ngôn hiện giờ tuy rằng không cần kiểm soát ăn uống, nhưng cậu đối với tin tức tố của Sở Hạ vẫn không có sức chống cự, cơ thể chẳng mấy chốc đã mềm nhũn.
Kỳ Nhạc Ngôn không khỏi tự phỉ nhổ, nhưng không nhịn được mà đáp lại nụ hôn của Sở Hạ.
Chẳng bao lâu, Kỳ Nhạc Ngôn đã không còn dỗi hờn nữa, ôm chặt Sở Hạ vào lòng, nỉ non từng tiếng nói em nhớ anh, Sở Hạ vừa hôn cậu vừa cười, cũng nhỏ giọng nói, anh nhớ em và anh yêu em. Những lời ngọt ngào sến sẩm hắn không tiếc nói ra để cho Kỳ Nhạc Ngôn nghe.
Sau khi kết thúc, Sở Hạ liền suy nghĩ, hắn đời này đều phải như canh giữ mà ở cạnh Kỳ Nhạc Ngôn. Hắn đặc biệt thích Omega của mình, cũng không nghĩ đến người khác, muốn cùng Kỳ Nhạc Ngôn yêu nhau cả đời. Rõ ràng kết hôn đã nhiều năm rồi, nhưng ánh mắt Kỳ Nhạc Ngôn nhìn hắn vẫn luôn mang theo sự mê luyến sâu đậm, đặc biệt mỗi khi giải phóng tin tức tố, cậu đều phá lệ nhiệt tình, cứ như muốn liếm hắn một lần từ đầu đến chân vậy.
Nghĩ đến đây, Sở Hạ lại ngo ngoe rục rịch.
Kỳ Nhạc Ngôn cũng không từ chối, hai người giống như hai chú chó con mà liếm láp cho nhau, đồng thời trong lòng còn suy nghĩ, sao mình lại yêu đối phương đến như vậy. Ngày hôm sau, tin đồn về Sở Hạ tức khắc không cánh mà bay, sau này cũng không xuất hiện nữa.
Đây cũng không phải do Sở Hạ thu mua tài khoản marketing truyền thông, ở thời đại thông tin thế này, hắn cũng không có biện pháp hoàn toàn thu mua tất cả. Sở Hạ chỉ là chi một số tiền, thuê 6 người vệ sĩ đến bảo vệ bên mình. Phàm là có người tới gần, vệ sĩ cao to lập tức liền ra mặt ngăn lại.
Không ai có thể đến gần Sở Hạ theo ý muốn nữa.
Kỳ Nhạc Ngôn cảm thấy Sở Hạ chính là một nhân tài, nhưng cũng kìm không được sự vui sướng, hôm nay rảnh rỗi liền đến thẳng văn phòng Sở Hạ, khen thưởng mà ôm lấy Sở Hạ hôn thật lâu, một chút đều không e lệ.