” Công chúa.”
Mã Bằng cũng đứng cạnh cửa mà cười, Tuệ Liên vội quay ra hành lễ với Đàm Nhu.
” Tứ công chúa…”
Tuệ Liên vừa quý xuống Đàm Nhu đã xách cổ áo nàng lên.
” Quỳ gì mà quỳ.”
Tuệ Liên hai đôi mắt long lanh ôm chầm lấy Đàm Nhu.
Bỗng chốc Tuệ Liên òa lên, vừa khóc vừa nói.
” Công chúa, cuối cùng người cũng về rồi, nô tì…. nô tì nhớ người lắm.”
Đàm Nhu cũng hai mắt ngấn lệ, Chiêu Phong và Mã Bằng như đang là kẻ thừa liền im bặt đi.
Sau một hồi thì Đàm Nhu đưa Tuệ Liên đi giới thiệu với Chiêu Phong và Mã Bằng.
” Đây, đây là vị sư huynh trên núi Nguyệt của muội tên là Chiêu Phong. “
Tuệ Liên hành lễ một cái.
” Chiêu Phong công tử.”
” Đây là Mã Bằng là cận vệ của Chiêu Phong, cũng là sư huynh của muội đó. “
Tuệ Liên lại hành lễ.
” Mã Bằng huynh.”
Mã Bằng ngại mà chỉ biết gãi gãi đầu.
Ở Nhị Quốc lại vui vẻ như thế thì ở Vong Quốc lại đang náo loạn lên.
Ở phủ tể tướng Tần Vũ, con gái của người đang làm loạn lên.
” Huynh ấy đi lâu như vậy rồi, vẫn chưa chịu về sao?”
Nàng ấy là Tần Nhã, vừa xinh đẹp vừa giỏi, khi còn nhỏ đã giỏi bắn cung có biết chút đàn nghệ, lại có ý với Chiêu Phong.
Chuyện này cả Vong Quốc ai cũng biết, khi Tần Nhã hiểu chuyện đã được cùng cha đi săn với hoàng thượng mà lập được công.
Hoàng thượng khen nàng tài giỏi liền phong nàng làm quận chúa.
Kể từ đó thì Tần Nhã cũng kiêu ngạo, chỉ chăm chăm muốn lấy Chiêu Phong.
Nhưng Chiêu Phong lúc nào cũng né Tần Nhã như né tà, lần này chàng mất hút càng làm cho phủ tể tướng loạn thêm.
Đến Nhị Quốc, Chiêu Phong hoàn toàn bỏ đi sự phòng bị, chàng ngày ngày cùng với Đàm Nhu thả diều.
Ở chỗ công chúa, coi như một hoa viên nhỏ, nàng từ bé đã rất thích trồng hoa.
Từ đó trong vườn của cung công chúa lại có hậu hoa viên nhỏ, nàng mời Chiêu Phong đến chơi, thân phận của Chiêu Phong lại là vị bằng hữu.
Chuyện tứ công chúa trở về thì đã truyền ra khắp cung nhưng còn việc công chúa còn mời thêm hai vị bằng hữu nữa thì lại lan đến tai lục công chúa là Bạch Nguyệt.
Bạch Nguyệt là một công chúa hiền lành, có chút nhút nhát.
Từ khi sinh ra lục công chúa chỉ nghe danh tứ công chúa được cao nhân ở núi Nguyệt nhận nuôi chứ không hề biết mặt.
Bạch Nguyệt kém Đàm Nhu có một tuổi thôi và cũng không có ý định làm khó gì nàng.
Đàm Nhu cũng chỉ nghe qua chứ chưa gặp.
Đàm Nhu cùng với Chiêu Phong cùng nhau ngồi thưởng trà điểm tâm ở giữa hoa viên, Tuệ Liên và Mã Bằng lại cùng nhau thả diều.
Một tì nữ hốt hoảng chạy vào báo.
” Công chúa, có lục công chúa đến, giờ đang chờ ở ngoài.”
Đàm Nhu lại bất ngờ, bản thân nàng còn chưa biết dáng vẻ của nàng ta ra sao nữa, lại là người như thế nào đây?
Chiêu Phong lại trêu.
” Còn có một muội muội nữa nàng cũng không nói với ta.”