Các anh trai cùng cha các mẹ của cô ấy nói rằng ‘mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi’…”
Giọng ca của cậu ta đột ngột cất lên khiến tôi không kịp phản ứng.
Chà…
“Aaa!!”
“Không phải ta đã nói rằng không được đi loanh quanh một mình rồi sao?”
“A, đợi chút, aaaa!!!”
Tôi mở to đôi mắt vì cảnh tượng trước mặt mình. Ngài Ivan từ đâu lao ra như một con thiêu thân thấy nguồn sáng, ghì đầu Lorenzo vào giữa cánh tay chắc nịch và tay còn lại kéo tai Lorenzo một cách không thương tiếc. Ôi, lại là Quý ngài “Cái nết đánh chết cái đẹp” này.
“Một là xin lỗi ngay lập tức, hai là ta sẽ xé nát cái mồm chết tiệt của cậu!”
“Aa, nhưng…”
“Ta sẽ mang cậu đến trước mặt ngài Izek-đáng-kính của cậu để xem ngài ấy sẽ phản ứng như nào nhé? Nếu ngài ấy biết được cái trò chó chết này, Izek sẽ xé toạc cái miệng xấu xí của cậu vì những câu hãm c*t cậu vừa thốt lên đấy rồi bắt cậu phải xin lỗi Phu nhân bằng cái miệng thối tha của mình nghe chưa?”
Tôi không nghĩ là chồng tôi sẽ xé toạc miệng của em trai Flaya chỉ vì cậu ta hát cho tôi nghe bài ca vừa rồi đâu. Lorenzo thì thầm câu gì đó trong miệng trong khi đầu vẫn bị kẹp chặt trong tay Ivan. Có lẽ vì sợ Ivan, hoặc vì bị siết đau đến mức không thể chịu nổi nữa nên cậu ấy mới nói xin lỗi, mặc dù chẳng có chút thành ý nào ở trong những lời nói đó.
“Đừng có lí nhí như thế! Sủa to lên!”
“Trời ơi, tôi ổn mà, ngài thả cậu ấy ra đi.”
Tôi chẳng muốn nhận được lời xin lỗi cho lắm, vì ngay từ đầu tôi còn chẳng thèm tức giận.
Ngài Ivan mỉm cười với tôi rồi buông Lorenzo ra. Nhanh như cắt, cậu thiếu niên ấy chạy vụt đi như một bóng ma vô hình. Ivan tặc lưỡi, lẩm bẩm một câu chửi tục trong khi vẫn giữ nụ cười tuyệt đẹp trên môi.
Ngài ấy lại nhìn thẳng vào tôi.
“Xin thứ lỗi cho ta vì đã khiến Phu nhân vướng vào sự lộn xộn ban nãy.”
“Ngài đừng lo, tôi không sao.”
“Xin nàng đừng hiểu lầm. Cái tên kỳ lạ đó luôn có những ảo tưởng điên rồ nên mới hành xử một cách bất kính như vậy. Chẳng hiệp sĩ nào lại đi ngân nga cái bài hát ngớ ngẩn như thế…”
“Ngài Ivan, ngài đừng lo lắng quá. Đay cũng không phải là lần đầu tôi nghe những tin đồn như thế.”
Không gian lại lặng ngắt như tờ.
Cái đập nước trong mắt tôi lại bắt đầu được mở cửa. Ngài Ivan nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.
Sụt sịt.
“Phu-Phu nhân?”
“Xin lỗi ngài, chỉ là… Tôi chợt nghĩ rằng liệu chồng tôi có tin vào những lời bàn tán đó không…”
“Suy nghĩ đó hơi quá rồi. Ngài ấy chẳng bao giờ thèm để tâm tới mấy lời phán xét vớ vẩn như thế đâu.”
“Hức! Thật chứ ạ?”
“Đương nhiên là thật rồi. Với lại nếu người làm ngài ấy khó chịu, thì chẳng bao giờ ngài ấy lại để yên cho qua đâu. Thú thật thì chuyện lúc trước ta cũng khá là ngạc nhiên. Điều đó chứng tỏ nàng không phải là một người phiền phức đối với ngài ấy.”
Chà, có nên coi đây là vinh dự của mình không nhỉ?
“Ngài ấy… Ngày ấy không ghét tôi đúng chứ?”
“Không hề! Trên đời này có người chồng nào lại ghét vợ của mình đâu chứ? Chỉ là ngài ấy đang muốn tất cả đi đúng với quỹ đạo mà ngài ấy thiết lập ra, nhưng đây là lần đầu tiên ngài ấy được trải nghiệm tất cả đang đi chệch ra khỏi quy luật của ngoài ấy. Ngài Izek chỉ là đang hoang mang thôi.”
“Vậy ngài ấy cũng sẽ không ghét tôi dù trái tim tôi một lòng hưỡng về ngài ấy, đúng chứ?”
“Đúng thế. Đó còn là một vinh dự to lớn với ngài ấy nữa.”
Ngài Ivan, người đang gật đầu như bổ củi và liên tục cổ vũ tôi thay vì những lời lăng mạ, bắt đầu lúng túng vờ ho khan và trưng ra bộ mặt xám xịt.
Tôi hiểu mà.
“Ta sẽ hộ tống nàng về lại bữa tiệc nhé.”
“À không, Tôi đang muốn ra ngoài để hít thở không khí trong lành ấy mà.”
“Nếu nàng muốn ở một mình thì ta không làm phiền thêm nữa. Trong trường hợp thằng nhõi đó lại xuất hiện, hãy báo cho ta ngay nhé.”
Ngài ấy lo láng vì cậu trai trẻ đó tiếp tục bám theo và làm tôi khóc sao?
Tuy mồm mép ngài ấy thật tệ hại, nhưng tinh thần hiệp sĩ của ngài ấy thì vô cùng hừng hực.
Tôi như bị hớp hồn bởi khung cảnh lung linh của đêm nay. Cả không gian được chiếu sáng như ban ngày, rọi ngay vào khoảng sân đẹp mắt với những bậc cầu thang uốn lợn tinh tế đặt bên ngoài ban công.
Những bước tượng điêu khắc tỉ mỉ đến tường chi tiết đặt xung quanh một hồ nước sáng rực. Tôi bước xuống từng bậc thang để đi dạo xung quanh.
Khi đang đi tới cạnh bức tượng đôi thiên nga chụm đầu thành trái tim lãng mạn, tôi thấy một mái đầu nâu đỏ nổi bật đang nhanh nhẹn chuyển động.
“Công chúa Ari…”
Ari nấp sau đuôi thiên nga giật mình ló mặt ra.
Trên tay cô bé cầm một khóm hoa màu vàng của mùa hè. Cô bé này đang chơi ở đây một mình sao? Nhũ mẫu của bé đi đâu rồi?
“Xin đừng nói với mẫu thân…”
Ồ, cô bé đã lẻn ra ngoài. Qủa là một bé gái hiếu động. Tôi gật đầu cười.
“Tôi sẽ không nói đâu. Vậy công chúa đang làm gì vậy?
Công chúa trả lời tôi bằng ánh mắt ngập ngừng. Có vẻ tôi không đáng tin cho lắm đối với cô bé.
Tôi liền quay đầu lại và đi về phí hồ nước, tránh làm phiền công chúa nhỏ.
Giữa hồ nước rộng là một cây cầu duyên dáng nối hai bên bờ với nhau.
“… Chị không thể đi trên đó một mình đâu ạ .”
“Dạ?”
“Nếu muốn đi trên cây cầu đó, chị phải sánh bước cùng chồng mình. Như thế tình yêu của hai người mới trở thành hiện thực.”
Cô bé ló mặt ra từ phía sau bức tượng.
[Tình yêu sẽ trở thành hiện thực].Không thể tin được lại có một hồ nước như thế này trong cung điện. Nhà vua thật là lãng mạn mà.
“Liệu tình yêu có thực sự trở thành hiện thực không ta?”
“Em cũng không biết nữa… Em nghe Nhũ mẫu nói là có một nàng tiên tình yêu sống trong hồ nước này đó.’
Tôi cúi xuống và cười vui vẻ với Ari.
Cô công chúa nhỏ ấy chăm chú nhìn vào mái tóc tôi một lúc lâu. Có phải là vì cô bé ấy thấy tôi có mái tóc kỳ lạ giống như mình không nhỉ?
“Đó là một bó hoa đúng không ạ?”
“… Chị thấy có đẹp không?”
“Vâng, thực sự rất là đẹp. Công chúa định tặng ai vậy?”
Công chúa chớp chớp đôi mắt tròn xoe, do dự một lúc rồi thỏ thẻ với giọng nói không rõ ràng, “Em sẽ tặng chị.”
“Vâng?”
“Nếu chị cho phép em chạm vào mái tóc của mình, em sẽ tặng cho Phu nhân.”
Hả?
Tôi mỉm cười, vén tóc sang một bên.
“Công chúa muốn chạm vào bây giờ sao?”
“Không phải bây giờ, sau này cơ.”
Thì ra cô bé muốn nghịch mái tóc của tôi như chơi với búp bê vậy.
Mặc dù tôi đã là một người trưởng thành, nhưng đối với cô công chúa nhỏ này, có vẻ tôi giống như một con búp bê khổng lồ tới từ phương Nam.