– Chuyện này để thông qua cuộc họp đã, việc làm hiện giờ của chúng ta là rời khỏi căn cứ, mau đi dọn đồ đi.
Sau khi dọn xong căn cứ mọi người liền niêm phong nó lại rồi chạy xe đi luôn trong đêm. Lúc đến căn cứ mới mọi người liền nhanh chóng đi vào. Sắp xếp qua phòng ở rồi bộ phận nào đi làm nhiệm vụ của bộ phận ấy.
Vũ đứng trong căn phòng bằng kính nhìn ra bên ngoài. Mặt trăng đã lên cao, người phía sau đột nhiên lên tiếng.
– Cậu nhóc mà cậu nhìn thấy ảnh Hắc Hỏa tra ra thế nào rồi.
Vũ quay đầu lại đối diện với người đàn ông trung niên.
– Tra không ra, đó không phải là học sinh trường tôi.
Câu chuyện lại chìm vào tĩnh lặng. Người đàn ông vạm vỡ thở dài. Anh đặt tay lên vai Vũ;
– Đừng tự trách.
Vũ định nói gì đó thì điện thoại vang lên. Vũ không bắt máy ngay, Lợi thấy cậu do dự liền nói:
– Cậu chứ về trước đi, chuyện trường học cậu cũng phải cẩn thận, nếu có gì bất ổn thì nói cho tôi.
– Cảm ơn đại tá, tôi đi đây.
Vũ nói xong liền quay người rời đi. Điện thoại vẫn không ngừng rung giống như nếu cậu không bắt máy sẽ gọi đến cháy máy vậy. Bước lên xe Vũ mới ấn nghe.
– Alo, sao tự dưng cậu chạy đi đâu vậy? Nghỉ học mà không xin phép như vậy dễ bị giáo viên ghim lắm. Cậu đang ở đâu?
Vũ trèo lên xe rồi bảo tài xế chở về nhà, lúc này cậu mới trả lời lại Doanh.
– Tôi đang về rồi. Có việc gấp, tôi xin giáo viên rồi.
Doanh không biết nên trả lời thế nào. Cậu đứng ở cổng nhìn lên nhà Vũ, căn nhà tối om không một chút ánh sáng khiến Doanh cảm thấy trong lòng khó chịu. Cảm giác như bản thân không biết một tí gì, không hiểu một tí gì về Vũ vậy. Không hiểu sao cậu luôn nghĩ mối quan hệ của hai người không nên như thế.
– Cậu về nhanh đi, tôi đang đợi cậu ở cổng nhà cậu.
Vũ ngạc nhiên khi nghe Doanh nói vậy cậu nói “Được”, từ chỗ Vũ về nhà chắc cũng mất 40 phút, cậu nói với Doanh rồi tắt máy. Lúc này tài xế ngồi đằng trước lên tiếng.
– Thiếu úy, cháu có cảm thấy áp lực giữa công việc và học tập không?
– Không sao đâu ạ.
Vũ biết bác Vĩ đang quan tâm cậu. Bác là người đã chăm sóc bọn họ từ lúc được đưa ra khỏi phòng thí nghiệm, bọn họ đều coi bác như ba của mình vậy. Vũ biết việc cậu ôm đồm nhiều thứ như vậy sẽ rất dễ dẫn đến sai sót. Đối với bọn họ mà nói sai một li liền đi một dặm. Vũ biết, nhưng cậu không thể ngăn bản thân mình tìm lại quá khứ, cậu muốn tìm lại người bạn lúc ấy, một người mà cậu muốn bảo vệ.
– Cháu chỉ dung túng cho mình nửa năm thôi, chỉ tham lam ở bên cậu ấy nửa năm thôi.
Bác Vĩ vừa lái xe vừa thở dài. Bọn họ đều là quân nhân, tình cảm là thứ chí mạng, nhất là trong hoàn cảnh của bọn Vũ, không chỉ hại bản thân mà còn hại cả người họ muốn bảo vệ. Vũ tất nhiên hiểu được suy nghĩ của bác Vĩ, nhưng đối với Vũ Doanh chính là chấp niệm. Cậu không sợ chết, cậu chỉ sợ chết mà hối hận về những điều mình chưa kịp làm thôi. Nếu có thể làm bạn bên Doanh nửa năm này thì cậu chết cũng không có hối hận.
Bác Vĩ đưa Vũ về đến công. Cậu cảm ơn bác rồi đi vào. Ngó xung quanh không thấy ai.
– Không lẽ đợi lâu quá nên về rồi?
Vũ đang tự hỏi thì đăng sau vang lên giọng nói:
– Đúng là đợi lâu nhưng chưa về.
Vũ quay người lại liền thấy Doanh, trên tay cậu cầm một hộp cơm, chắc là mới mua. Vũ cười tươi, cậu mở cửa rồi dẫn Doanh vào nhà.
– Ăn cơm đi, chắc chắn cậu chưa ăn gì.
Vũ gật đầu, cậu mở hộp cơm ra, bên trong toàn những món ăn ở nhà hàng cao cấp nào đó mà Vũ không biết. Cậu đưa thử lên miệng ăn thì ahi mắt sáng lên. Vũ tăng tốc độ ăn lên khiến Doanh mỉm cười, cậu xoa xoa đầu Vũ khiến cả người Vũ cứng lại một chút. Doanh làm như không nhận ra mà nói:
– Ăn chậm thôi kẻo nghẹn, ai tranh của cậu đâu.