Tô Khởi cũng không đỏ mặt, ra dáng cực kỳ mặt dày, chớp mắt, không tức giận, đương nhiên cũng không lượn đi. Cô cố chấp nói: “Vậy đánh xong một trận này thì về nha.”
Lương Thuỷ đương nhiên không nghe cô. Đánh xong một trận thì vẫn còn trận thứ hai.
Tô Khởi nói: “Thôi được, cho cậu chơi thêm một trận nữa. Đánh xong trận này thì thật sự đi về nha?”
Lương Thuỷ xem cô như không khí.
Cô là một luồng không khí nhải tới nhải lui.
Đối với Lương Thuỷ thì cái luồng không khí này không có bất kỳ khả năng cản trở.
Nhưng cô lại là một luồng không khí cố chấp, ngày nào cũng đến nhìn chằm chằm Lương Thuỷ.
Ban đầu Lương Thuỷ bị nhìn tới nỗi thấy rất phiền, nói: “Cậu có thể lăn đi không?”
Tô Khởi liền nói: “Tớ lại không phải lốp xe, lăn thế nào đây?”
Lớn lên với nhau từ nhỏ, Lương Thuỷ biết rõ cô có khả năng dính chặt năn nỉ ỉ ôi y hệt kẹo mè xửng, biết biện pháp tốt nhất để đối phó Tô Khởi chính là không để ý đến cô.
Sau đó, đến cả đuổi Tô Khởi đi cậu cũng lười.
Tô Khởi vẫn cố chấp dính lấy cậu, cô cũng tình nguyện dính lấy cậu. Nhìn thấy Lương Thuỷ chỉ là buông thả chơi đùa mà không phải cùng người ta đánh nhau gì đó nên cô cảm thấy rất yên tâm.
Cậu không thật sự trở nên hư hỏng. Cô muốn trông chừng kỹ cậu, không thể để cậu thật sự biến thành người xấu.
Hôm này cậu không đến quán net, cô cũng biết phải đi đâu tìm cậu.
Ra quán net, đi qua một hẻm nhỏ là đến tiệm bida.
Cách hẻm vài bước là một xe bán đồ ăn vặt. Đã tan học được một lúc rồi nên trước xe không có người, chỉ có vài học sinh ở lại vì không muốn về nhà quá sớm.
Tô Khởi đi ngang qua chỗ bán bánh hoa mai, mua hai cái. Đó là bánh nướng hình hoa minh có nhân đậu đỏ. Lương Thuỷ thích ăn lắm.
Cô đi đến tiệm bida, đẩy cửa đi vào. Ánh đèn tối tăm, không khí ngột ngạt.
Phía trên mỗi bàn bida đều có treo một bóng đèn, giống như một hòn đảo biệt lập trong đêm đen. Xung quanh mỗi hòn đảo đều có một đám linh hồn nổi loạn.
Tô Khởi cầm bánh hoa mai, đứng trong ánh đèn tối tăm tìm kiếm một hồi, chợt thấy được Lương Thuỷ.
Cậu mặc một chiếc áo thun trắng dài tay, áo đồng phục thì buộc ở eo, một tay cầm cây cơ bida dài nghiêng người dựa vào bàn, tay kia cầm điếu thuốc. Cậu nhìn bàn bida, cười như không cười, bỗng nhiên hé miệng, phả ra một ngụm khói màu xanh lơ. Phía sau làn khói là gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Tóc cậu nhuộm một chút màu tím, làm khuôn mặt cậu càng thêm phần u tối.
Tim Tô Khởi bỗng nhói lên.
Không biết vì sao, Lương Thuỷ trong khoảnh khắc đó làm cô cảm thấy rất xa lạ.
Đúng lúc đó, Lương Thuỷ nhìn sang phía bên này, ánh mắt nhẹ tênh, đối diện với tầm mắt của cô. Ánh mắt cậu lạnh nhạt, thờ ơ vụt qua, cứ như cô là người xa lạ.
Cái gai trong lòng Tô Khởi lại đâm sâu thêm một xăng-ti-mét.
Đến lượt cậu.
Cậu bỏ điếu thuốc vào miệng, hai cánh môi mỏng ngậm điếu thuốc, lười biếng cầm cơ bida đến bên cạnh bàn, cúi người, một tay cầm cơ một tay đẩy cơ, hai mắt nheo lại, nhắm vào bóng bida
Một tiếng “bụp” vang lên.
Bóng rơi vào lỗ.
Cậu nhếch khoé môi, đứng dậy, lồng ngực hít vào, lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, lại thở ra thêm một ngụm khói nữa.
Tô Khởi đi về phía cậu.
“Thuỷ Tạp ~~~” Mấy nam sinh kéo dài tiếng, cười cười bắt chước Tô Khởi.
Có người cười: “Lương Thuỷ, cô dâu nhỏ của cậu đến nữa kìa.”
Lương Thuỷ giống như không nghe thấy, lấy phấn lơ bôi lên đầu cơ bida. Cậu rũ mắt, ánh đèn rọi trên lông mi dài, che đi cảm xúc.
Vừa rồi bóng vào lỗ, lượt tiếp theo vẫn là của cậu.
Cậu khom người, lại nhắm chuẩn, nhưng lần này đánh trật.
Đến lượt người khác.
Lương Thuỷ chống gậy bida đứng một bên, dụi đầu thuốc.
Tô Khởi đến bên cạnh cậu, cậu không nhìn cô.
Tô Khởi nói: “Thuỷ Tạp, cậu đói bụng không? Ăn bánh hoa mai nha?”
Lương Thuỷ cũng không thèm nhìn, giơ tay hất, bánh hoa mai rớt xuống đất.
Tô Khởi nói: “Không sao, tớ mua hai cái lận. Nè.”
Lương Thuỷ rũ mắt, nhìn bánh hoa mai mau trắng, bỗng nhiên lấy đầu thuốc dụi vào trên mặt bánh, dùng sức ấn vài cái.
Đám con trai đều nhìn sang.
“Wow——” Họ ồn ào xem náo nhiệt.
Tô Khởi mặt đỏ một chút. Cô thấy hơi giận, giận cậu lãng phí thức ăn.
Cô ngẩng đầu nói: “Hai cái bánh hoa mai hai tệ. Cậu đền tiền cho tớ.”
Lương Thuỷ mò mò trong túi quần, lấy ra năm tệ, nhét vào tay cô, nói: “Không cần thối. Cậu đi được chưa?”
Tô Khởi nhếch miệng cười, nói: “Thuỷ Tạp, cậu đánh bida giỏi thế, tớ ở đây xem cậu chơi, cổ vũ cậu!”
Lương Thuỷ: “……”
Cậu hít một hơi, mấy câu chửi sắp phát ra cứ thế mà nghẹn lại, lại không để ý đến cô.
Tô Khởi cũng không để ý, lấy cái ghế cao nhỏ ngồi ở đó cười tủm tỉm.
Trần Sa Lâm cũng có mặt, đi qua hỏi Tô Khởi: “Cậu thích Lương Thuỷ?”
Tô Khởi lắc đầu: “Không thích.” Cô nói, “Thật ra bây giờ tôi rất muốn đánh cậu ấy.”
Nhưng cô đánh không lại. Cô bỗng thấy buồn bã —— nếu giống hồi nhỏ thì tốt rồi, Lương Thuỷ chọc cô, cô có thể đẩy ngã cậu xuống đất rồi đánh một trận. Đánh xong là xong chuyện.
Nhưng bây giờ đừng nói đánh cậu, đến đẩy cậu cô cũng không đẩy được.
Trần Sa Lâm nói: “Vậy sao cậu cứ tìm cậu ấy hoài vậy?”
“Tôi là bạn cậu ấy. Tôi phải bảo vệ cậu ấy, không để cậu ấy biến thành người xấu.”
“Thế nào là người xấu?” Trần Sa Lâm có chút xem thường, “Ra quán net, đánh bida chính là người xấu?”
“Không phải. Như thế không phải người xấu.” Tô Khởi quay đầu nhìn Trần Sa Lâm, “Cái loại bắt nạt uy hiếp người khác, đánh người khác như cậu mới là người xấu. Nếu Thuỷ Tạp trở thành như các cậu thì tôi sẽ đánh chết cậu ấy. Tuy cậu ấy chơi với các người, nhưng cậu ấy không cùng một loại với các người.””
Tô Khởi rất khẳng định: “Cậu ấy cùng một loại với tôi.”
Sắc mặt Trần Sa Lâm thay đổi, nói: “Cậu đúng là thiếu đòn, sớm muộn gì cũng bị tẩn một trận.”
Tô Khởi nói: “Liên quan khỉ gì đến cậu!”
Lương Thuỷ đứng ở bàn cách đây nửa mét, lấy phấn lơ bôi lên đầu gậy, bôi rồi lại bôi.
Hoàng Nguyên, người đứng đầu nhóm này, thọc cậu: “Này, đến cậu đó. Nghĩ gì thế?”
…….
Hôm đó Lương Thuỷ chơi đến tận 8 giờ tối mới về nhà. Tô Khởi giống cái đuôi nhỏ của cậu, một tấc cũng không rời.
Tô Khởi đi theo Lương Thuỷ về trường, vào nhà xe trống rỗng lấy xe đạp, lại cùng cậu đạp xe vòng qua đường núi, lao xuống dốc, băng qua ngã tư đường, chạy lên dốc thoải, chạy xe bên bờ sông trong mua đông gió thét gào.
Lương Thuỷ đạp nhanh như bay, Tô Khởi dùng hết sức đuổi theo.
Ban đêm, gió lạnh, đèn đuốc sáng rực trong thành phố không liên quan đến họ. Bóng tối đổ dài trên đê, chỉ có tiếng họ hít thở trong gió và tiếng đạp xe.
Tô Khởi không biết trái tim Lương Thuỷ có hoang vu như đêm đông trong giờ phút này hay không. Nhưng cô quyết định làm một tia sáng mờ nhạt nơi cửa sổ trong bóng tối, kéo cậu ra, tuyệt đối không cho phép cậu bị bóng đêm nuốt chửng.
Họ đạp đến đê, lao xuống sườn dốc thoải, lao vào hẻm.
Lương Thuỷ bóp phanh, ngừng xe, khoá xe ở cửa, không quay đầu lại, vào cửa nhà mình.
Tô Khởi nhìn bóng dáng cậu rồi khoá xe lại, cũng trở về nhà.
Lương Thuỷ đạp xe nhanh quá, cô đuổi theo cả đường đến nỗi kiệt sức, vừa vào cửa là nằm thẳng ra ghế thở hổn hển.
Trình Anh Anh nói: “Trễ thế này mới về, con đi đâu đó?”
Tô Khởi uể oải đáp: “Cứu vớt thiếu niên lầm đường.”