“Thật sao? Nhưng em cảm giác rằng em gần như không phải là chính mình nữa…”
“Em cũng khao khát anh, có đúng hay không?”
Cố Gia Huy cười xấu xa nói.
Khao khát….
Hai chữ này giống như là tiếng sấm rền, oanh tạc sâu trong tâm khảm cô, khiến cho cô xấu hổ vô cùng.
Tại sao lại nói thẳng ra vậy, anh không thể nói uyển chuyển một chút được sao?
Cô là một con gái đó, không cần mặt mũi nữa rồi?
“Khát khao cái đầu anh đấy, mau mau tắm rửa ngủ đi!”
Hứa Minh Tâm nổi đóa, giẫm mạnh lên dép lê của anh rồi thở phì phì xoay người kéo cửa bỏ đi.
Cố Gia Huy nhìn thấy dáng vẻ thẹn quá hóa giận kia của cô, không khỏi mỉm cười.
Anh thực sự đã lấy được một người vợ tốt, ngay cả tức giận cũng đều đáng yêu như vậy.
Hứa Minh Tâm chui vào trong chăn, hận không thể tự đào một cái hố để chôn mình.
Cô cũng khao khát Cố Gia Huy sao?
Mặc dù cô xác thực đối với loại chuyện đó có chút mong đợi, nhưng cũng tràn đầy sợ hãi.
Chuyện chưa từng trải qua, đương nhiên vô cùng tò mò. Nhưng mà…anh cũng không thể nói thẳng ra như vậy, làm bản thân giống như là một sắc nữ vậy, chẳng nhẽ còn thèm muốn sắc đẹp của anh sao?
Hình như…cô thực sự thèm muốn, dù sao thì anh lớn lên trông rất đẹp trai, dáng người chuẩn, cao lớn, nhìn cực kỳ có cảm giác an toàn.
Bị sắc đẹp mê hoặc… có lẽ chính là ý nghĩa này.
Kể từ sau khi Hứa Minh Tâm xuất viện, Cố Gia Huy tiếp quản tập đoàn Cổ Linh, liền đem Cố Lâm thả ra.