Đồ có thể làm cho pháp quyết vô danh vận chuyển, tuy rằng không biết là cái gì. Nhưng mà hắn lại biết thứ này cũng không dễ tìm.
Nếu dễ tìm thì cũng không tới mức cả tàng bảo khố của Kiếm Thần tông cũng chỉ tìm được một khối.
Giám bảo đại hội mười năm một lần này tuy rằng rầm rộ, nhưng mà so với tàn bảo khố của Kiếm Thần tông vẫn chênh lệch quá xa.
Trong đoạn thời gian này, Ngũ trảo Kim long đi trộm một lần, bị Nhiếp Vân tìm được, chỉ là hắn lại phát hiện ra tiểu tử này đang ăn vụng dược liệu của người khác. Tất cả những bảo bối quý trọng đều bị ăn sạch, cuối cùng không có biện pháp, Nhiếp Vân đành lấy ra linh thạch đưa cho đối phương, lúc này đối phương mới đồng ý bỏ qua.
Nhìn thấy tình huống như vậy Nhiếp Vân đã có chút hối hận khi dẫn tiểu tử này tới. Sớm biết như vậy còn không bằng cho nó uống say thì hơn.
– ba ba, dường như chỗ kia chúng ta chưa xem qua, mau đi qua thôi.
Ngay khi Nhiếp Vân tức tối muốn thu thập con rồng tham ăn này thì đã thấy tiểu tử này nhếch miệng cười cười, móng vuốt chỉ về một phía.
Phương hướng kia xem như là nơi hẻo lánh ở đại sảnh này, Nhiếp Vân vốn không tính đi, nhưng nghe nó nói như vậy trong lòng khẽ động, nhịn không được đi qua.
Vừa mới đi vài bước, tới trước một quầy hàng thì hắn dừng lại.
Bởi vì đúng lúc này hắn đột nhiên cảm thấy trong Nạp vật đan điền có một thứ đồ vật mạnh mẽ nhảy lên, tản mát ra chấn động làm cho người ta mê muội.
– là hồn tự kia? Chẳng lẽ nơi này có bảo bối gì sao?
Tinh thần tập trung, vội vàng nhìn qua nạp vật đan điền, vừa nhìn qua Nhiếp Vân đã không nhịn được có chút kỳ quái.
Chỉ thấy thứ phát ra chấn động không phải là gì khác, mà chính là Hồn tự dùng để trấn áp linh hồn thể mà hắn đấu giá được ở Bạch Nham thành.
Linh hồn thể là thứ do Linh hồn triệu hoán sư lưu lại. Khi nghiên cứu hồn tự này còn có chút phiền toái. Về sau bởi vì linh hồn thể tử vong cho nên hắn ném hồn tự và quan tài ở trong nạp vật đan điền, thậm chí đã quên sự tồn tại của nó. Không ngờ tới lúc này thứ này đột nhiên nhảy lên.
– Chẳng lẽ có liên quan tới linh hồn triệu hoán sư hay sao?
Đột nhiên nghĩ tới một khả năng, cơ bắp toàn thân Nhiếp Vân thoáng cái kéo căng.
Đối với Nhiếp Vân mà nói, có ba chuyện tương đối quan trọng. Thứ nhất là tìm được Linh hồn sư, cảm ngộ Linh hồn chi khí, triệu hoán linh hồn đã tiêu tán của đệ đệ trở vè. Thứ hai là tìm kiếm khí tức đặc thù, diễn sinh ra đan điền mới, thứ ba, đi Hóa Vân tông.
Ba chuyện này đối với Nhiếp Vân mà nói, triệu hoán lại linh hồn đã nghiền nát của Nhiếp Đồng mới là quan trọng nhất.
Cho nên đột nhiên nhìn thấy hồn tự chấn động, sắc mặt hắn ngưng trọng, theo phía cảm ứng nhìn lại. Chỉ thấy có một thứ đồ giống như cái lồng sắt hiện lên trước mắt hắn.
Cái lồng này rất là cũ kỹ, cũng không biết được tạo thành từ thứ gì, có vô số vết tích bên trên. Thứ ở bên trong lồng không có chút thu hút nào, nếu không phải hồn tự nhảy lên thì căn bản hắn sẽ không tưởng tượng được đây là một kiện bảo bối.
– Lão bản, cái lồng tre này là gì vậy? Cũ nát như vậy mà ngươi cũng lấy ra bán sao?
Giả vờ như vô tình, Nhiếp Vân tiến tới, thuận miệng hỏi.
– Cũ nát cái gì? Ngươi thì biết cái gì chứ? Đây chính là bảo bối gia truyền tám đời nhà ta đó, là đồ cổ có được đại pháp lực nha.
Chủ quầy là một trung niên, nghe Nhiếp Vân nói vậy hai hàng lông mày trừng lên, vẻ mặt rất là mất hứng.
Giám bảo đại hội kỳ thực cũng không sai biệt lắm với giao dịch hội cỡ lớn, chỉ có điều trong này chẳng những có bảo bối mà cũng còn có rác rươi. Nếu như ngươi không có đôi mắt hỏa nhãn kim tinh có thể phân biệt rõ đá mài là châu báu, như vậy thì cũng chỉ có thể bị thiệt mà thôi.
Bởi vậy rất nhiều vị lão bản vàng thau lẫn lộn, cũng đều đem một ít rác rưởi ra bán, cố ý nói thành bảo bối để bán được giá cao.
Nhìn thấy bộ dáng của hắn Nhiếp Vân đã biết được là hắn khoe khoang, cũng không biết giá trị chính thức của cái lồng này cho nên hắn cười nhạt một tiếng, nói:
– Bảo vật có được đại pháp lực? Nói nghe một chút, nếu có thì ta dùng mười khỏa linh thạch thượng phẩm để mua. Nếu không có, ba khỏa linh thạch hạ phẩm.