Đó là một thanh trường kiếm với hai bên lưỡi màu đen cực kỳ sắc bén, thân kiếm ở giữa lại trắng đến cực điểm, kiếm ý vô cùng dày, khi đến gần sẽ có cảm giác lạnh sống lưng.
Đây chắc chắn là một thanh kiếm sắc bén được chế tạo bởi một bậc thầy với sự khéo léo phi thường.
“Sư huynh, bọn ta giúp huynh!”
Thịnh Siêu và Mai Phượng Yến vứt bỏ đoạn kiếm gãy trên tay, bắt đầu triển khai tư thế.
“Cút sang một bên đi, hai đồ vô dụng, còn ngại chưa đủ mắt mặt hay sao?” Huyết Trường Phong quát khẽ.
Vẻ mặt của hai người kia hơi thay đổi, nhưng cũng không dám hé răng nói một lời.
“Đứng sang một bên mà nhìn đi, Huyết Trường Phong ta đây đối phó với anh ta mà còn cần người khác giúp đỡ sao?” Huyết Trường Phong hừ lạnh một cái.
DO g “Lâm Thiên Kiêu, anh sử dụng loại vũ khí nào?” Huyết Trường Phong hỏi.
“Tôi bình thường không sử dụng vũ khí, nếu như thực sự phải kể ra, vậy thì ngân châm hẳn cũng là một loại vũ khí nhỉ?”
“Vậy nên anh muốn dùng máy chiếc kim thêu nho nhỏ để đấu với tôi sao?”
“Là ngân châm, không phải kim thêu! Trên ngân châm này không có lỗ kim.
”
“Nam tử hán đại trượng phu không dùng đao kiếm mà lại đi dùng kim châm, quả thực là quá nực cười.
Thôi, mặc kệ anh dùng cái gì, tôi cứ đánh bại anh trước rồi nói sau đi!”
Huyết Trường Phong thản nhiên nói, sau đó ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, giậm thật mạnh xuống đất một cái.
Bùm!
Mặt đất nứt ra.
Huyết Trường Phong lao đi như một quả đại bác được bắn ra, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lâm Dương, thanh trường kiếm khủng bồ kia dường như nặng tựa ngàn cân, nhắm thẳng vào đầu Lâm Dương.
Thiên Kiêu đúng là Thiên Kiêu, vừa ra tay một phát đã đại sát tứ phương!
Ánh mát của tất cả mọi người đều tập trung về phía hai người, hai mắt trừng lớn, còn không dám chớp lấy một cái!
Thiên Kiêu giao chiến! Cuối cùng cũng đã bắt đầu rồi sao?
Tốc độ của Lâm Dương cũng không hề chậm, anh lật tay lấy ra một chiếc ngân châm rồi giữ trên đầu ngón tay, sau đó dùng cây ngân châm nhỏ bé đỡ lại thế kiếm kinh người của Huyết Trường Phong.
Am!
Kiếm và châm va chạm với nhau.