Lợi ích do hiệu ứng này mang lại rất nhiều nhưng mặt xấu thì chỉ có một.
Cả đời này Cố Thành Trung cũng không thể buông tay Hứa Trúc Linh.
Một khi buông tay thì niềm tin của Cố Linh sẽ sụp đổ.
Anh tin Hứa Trúc Linh, càng tin tưởng bản thân mình hơn, anh sẽ nắm tay cô đi hết cuộc đời.
Lúc Cố Thành Trung đi làm cũng dắt theo Hứa Trúc Linh đến tập đoàn.

“Cô vợ nhỏ của anh trở nên thông minh rồi, anh ngụy trang kĩ thế mà vẫn bị em phát hiện ra”
Cố Thành Trung vui vẻ gõ nhẹ lên đầu cô.
“Thật như vậy sao?”
“Trước đây ông ta là người phản đối nhiều nhất, hễ cứ nhắc đến chuyện của em thì ông ta đều chen miệng vào. Bây giờ em đã đem đến lợi ích lớn như thế cho tập đoàn, xem ông ta còn có thể nói gì nữa. Bây giờ xem như vả vào mặt ông ta, cho ông ta gặp em nhiều hơn để mặt ông ta đau thêm một lúc”
“Nhưng dù sao cũng là người lớn tuổi trong công ty, anh âm thầm làm nhục ông ấy như thế có tốt không?”
“Không thể nói là làm nhục, bản thân ông ấy cũng đang thấy vui trong lòng đấy. Mấy ông già trong ban quản trị này rất cố chấp nhưng tình yêu mà họ dành cho Gố Linh thì lại có thể dễ dàng nhìn thấy, vì vậy họ mới theo bố nhiều năm như vậy. Ngày trước anh cố chấp muốn được ở bên cạnh em, quay lưng lại với ban quản trị nhưng ngoài mặt anh cũng đã làm không ít chuyện giúp Cố Linh phát triển tốt hơn mới có thể bịt được miệng của bọn họ”
“Thứ mà họ cần là Cố Linh càng ngày càng tốt hơn”
“Bây giờ em có thể đem đến lợi ích lớn như thế cho Cố Linh, ông ta còn không kịp mừng, sẽ không nghĩ những điều đó đâu. Chỉ có điều anh vẫn còn tức, lúc đầu ông ta để em phải chịu uất ức, bây giờ anh muốn ông ta phải nhìn thẳng em, thật lòng xem em là vợ tổng giám đốc của Cố Linh, hiểu không hả?”
“Anh… Không phải anh không để ý đến cách nhìn của người khác sao?”
Hứa Trúc Linh thắc mắc hỏi.