– Ai…
Hắn nhảy vào lần này cũng không có che dấu thân thể, cho nên vừa mới vào sơn cốc đã bị binh sĩ phát hiện ra. Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, nắm tay xiết chặt, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Phịch.
Binh sĩ này còn chưa kịp nói xong thì nội tạng đã biến thành bụi phấn, trực tiếp bị Nhiếp Vân giết chết.
– Đi.
Đánh chết Nhiếp Vân, ngón tay Nhiếp Vân khẽ điểm, tạo thành một cái lỗ lớn trên người binh sĩ này. Lúc này thiên phú Địa hành sư lóe lên, rất nhanh đã chui xuống đất, chạy như điên về phía sơn động có chứa linh thạch.
– Hỏng bét, có người xông vào, nhanh.
Binh sĩ vừa chết lập tức tạo thành kinh động, không tới ba hô hấp đã có mấy đạo lưu quang bắn tới. Đi đầu là thành chủ Bao Đồng.
– Chuyện gì xảy ra?
Vừa mới đáp xuống thì Bao Đồng đã lên tiếng hỏi.
– Thành chủ, người xem.
Một binh sĩ chỉ vào thi thể dưới mặt đất.
– Tuy rằng người này cố ý phá hỏng miệng vết thương, nhưng mà dưới một quyền xương cốt vỡ vụn, ngay cả một lời cũng không phát ra được. Linh hồn cũng trực tiếp bị xóa bỏ… Trừ Phá Thiên kinh tiên quyền của Hóa Vân tông ra không còn chiêu số nào khác.
Liếc mắt nhìn, nắm tay Bao Đồng đột nhiên xiết chặt.
Danh khí của Phá Thiên Kinh tiên quyền Hóa Vân tông vô cùng lớn, Bao Đồng thân là thành chủ chưởng quản một thành thị nhị lưu cũng từng học qua một chút da lông. Liếc mắt hắn đã nhìn ra binh sĩ này bị chiêu số nào đánh chết.
Miệng vết thương trên thi thể cho dù đã bị xử lý, khiến cho người ta không thể xác định. Nhưng mà rất rõ ràng bởi vì thời gian cấp bách cho nên xử lý rất cẩu thả, vẫn để lại chút dấu vết.
– Các ngươi đều tản ra cho ta, chuyện này không ai được phép nói ra.
Nhận ra nguyên nhân cái chết của binh sĩ, sắc mặt thành chủ Bao Đồng đột nhiên biến đổi, vội vàng quay đầu phân phó một câu.
– Vâng.
Mặc dù mọi người không biết tại sao hắn lại phân phó như vậy, nhưng mà vẫn nhịn không được mà giải tán đi.
Thấy mọi người rời đi, lúc này Bao Đồng mới cắn răng, nhanh chóng chạy về phía sơn động kia. Đường đi của hắn khác với đường đi của Hồ Khuê và Tang Hồng Y, xem ra là thông đạo bí mật.
Không nói tới thành chủ Bao Đồng, lúc này Tang Hồng Y và Hồ Khuê đã đi tới gian phòng có chứa linh thạch.
– Quá nhiều linh thạch tuyệ tphẩm, so với trong tưởng tượng của ta còn nhiều hơn, chừng hơn mười vạn khỏa. Ha ha, lần này chúng ta phát tài rồi.
Đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy linh thạch đầy đất, hai mắt hai người sáng ngời, vươn tay ra, đang muốn thu toàn bộ vào trong nạp vật đan điền thì đột nhiên nhìn thấy dưới mặt đất toát lên một cánh tay, ngay lập tức thu lại toàn bộ linh thạch.
Sưu sưu…
Tất cả linh thạch triệt để biến mất không thấy gì nữa.
– Cái gì?
Thấy một màn như vậy hai người đồng thời giật mình, bàn tay này từ đâu tới vậy?
Có người nhanh chân tới trước.
– Hồ Khuê, vật tới tay, chúng ta đi.
Trong lúc hai người đang tức giận, định phá mặt đất tìm kiếm người này thì đột nhiên nghe thấy một đạo thanh âm nhàn nhạt vang vọng từ vách tường.
Nghe thấy thanh âm này Tang Hồng Y chỉ cảm thấy tóc gáy dựng đứng, sởn hết gai ốc.
Thanh âm này không ngờ lại giống hắn như đúc, thậm chi ngay cả khí tức linh hồn tản mát ra cũng giống như đúc, không có gì khác biệt.