Mà sau kim quang thì có có một đạo quang mang màu đỏ như máu đuổi theo không bỏ, đúng là Luyện Huyết Công Tử. . .
Hai người càng đuổi càng xa, rất nhanh liền biến mất ở thiên không trên cái kính đồng thau, quang mang trong đồng thau cổ kính rất nhanh ảm đạm xuống. Mọi hình ảnh đều biến mất không thấy gì nữa, một lần nữa hóa thành một tấm gương cũ nát loang lổ vết rỉ sét.
Sắc mặt Huyền Thiên lo lắng, Hướng Thiên Tiếu lại gặp được Luyện Huyết Công Tử, nói rõ hắn đã ly khai ma vụ chi hải, nhưng mà tình huống còn nguy hiểm ở ma vụ chi hải.
Từ hình ảnh vừa rồi, Huyền Thiên nhìn ra, tu vi Hướng Thiên Tiếu đã đột phá Thiên giai cảnh tứ trọng nhưng mà tựa hồ vừa đột phá Thiên giai cảnh tứ trọng không lâu, cũng chưa vững chắc.
Mà Luyện Huyết Công Tử, tu vi thì đạt đến Thiên cảnh ngũ trọng, hơn nữa đã củng cố đến Thiên cảnh ngũ trọng hậu kỳ.
Hai năm qua, Luyện Huyết Công Tử không biết tu luyện công pháp gì, thực lực tựa hồ so với dĩ vãng mạnh lớn hơn rất nhiều, khí thế càng thêm đáng sợ, tu vi Hướng Thiên Tiếu thấp hơn Luyện Huyết Công Tử một cái cảnh giới, cùng là tuyệt thế thiên tài yêu nghiệt công tử nhưng kém hơn một cái cảnh giới, chiến lực cách xa nhau rất lớn.
Thần Cơ tiên sinh đã đem đồng thau cổ kính thu nhập trong tay áo, hắn thở ra một hơi thật dài. Sắc mặt trắng bệch hơn vừa rồi rất nhiều, tựa hồ trong thời gian mấy hô hấp hắn đã tổn hao rất nhiều tinh lực.
Thần Cơ tiên sinh nhắc ấm trà, đổ đầy hai chén, nói:
– Khách quý mời uống trà!
Huyền Thiên nâng chung trà lên, tạm thời đè vấn đề đang suy nghĩ trong lòng xuống, hắn nhấp nhẹ một ngụm, lại phát hiện trà này mùi thơm ngát vô cùng, làm cho người ta thư giãn, tâm tình vui vẻ, cảm xúc lo lắng bị hòa tan không ít.
Huyền Thiên lần nữa nếm thử một miếng, cả người đều tỉnh táo lại, tuy rằng lo lắng an nguy Hướng Thiên Tiếu như trước nhưng cảm giác lo lắng trong lòng lại là không còn nữa, hắn nói;
– Trà ngon!
Thần Cơ tiên sinh vui vẻ mà nhìn Huyền Thiên, nói:
– Mời!
Huyền Thiên lại hớp một cái, thẳng đến khi đem này chén trà uống xong, mới đặt chén trà xuống, nói:
– Còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo tiên sinh, tại hạ muốn đi tìm bằng hữu, nên tới đâu?
Thần Cơ tiên sinh nói:
– Một đường đi về phía tây, xuyên dương độ hải có thể gặp hắn.
Huyền Thiên hỏi:
– Lúc ta đến, hắn còn sống không?
Thần Cơ tiên sinh cười nói:
– Vậy phải xem ngươi nhanh hay là chậm, tình thế của hắn tuy rằng hung hiểm, nhưng ngươi đã không tin vận mệnh thì dù có hung hiểm cũng có kế sách hóa giải….
Huyền Thiên đứng lên, nói:
– Đa tạ tiên sinh chỉ giáo, vãn bối sẽ đi về phía tây!
Thần Cơ tiên sinh mặc dù nói rất bình thản, nhưng Huyền Thiên có thể cảm giác được ý tứ trong lời nói của hắn, tình huống của Hướng Thiên Tiếu vô cùng hung hiểm, hắn nếu có thể nhanh tiến đến, tình huống hoặc có cải biến nếu là chậm thì chỉ sợ sẽ có kết cục cửu tử nhất sinh.
Thần Cơ tiên sinh cũng đứng lên, từ trong hai tay áo xuất ra một khối ngọc cũng không phải ngọc, giống như đá mà không phải đá, giống như mộc không phải mộc, bên trên khắc chữ Thiên (天), hắn đưa cho Huyền Thiên, nói:
– Khách quý tới Thần Cơ lĩnh một lần, lão phu không có gì làm lễ, thôi thì tiễn đưa khách quý một Thiên Cơ lệnh, bằng lệnh này nếu ngày sau gặp gỡ truyền nhân Thiên Cơ nhất mạch của ta thì đám người sẽ giúp ngươi giải đáp nghi hoặc và đồng thời cũng xin nhờ khách quý, ngày sau nếu là gặp gỡ truyền nhân Thiên Cơ nhất mạch gặp nạn xin hãy thuận tay trợ giúp.
– Thiên Cơ nhất mạch? Tiên sinh còn có đồng môn?
Huyền Thiên tiếp nhận Thiên Cơ lệnh, nhìn về phía mặt sau, quả nhiên khắc có một chữ Cơ.
Thần Cơ tiên sinh nói:
– Nơi nào có Thiên Cơ, nơi đó có truyền nhân của Thiên Cơ nhất mạch….
Huyền Thiên nói:
– Nếu không có Anh Nguyệt công chúa nói cho tại hạ, ta cũng không biết còn có kỳ nhân như Thần Cơ tiên sinh, thứ cho ta cô lậu quả văn, Thiên Cơ nhất mạch chưa từng nghe nói qua.