Cũng may, ở nhà có người nói với nàng suốt, đâm ra được tiêm vaccine miễn dịch rồi, chuyện hôm nay mà để bạn lớn nhà nàng biết thể nào cũng giãy đành đạch lên cho xem.
– Hưm, cũng tốt đó, nhưng chị nghĩ không riêng gì học khoa Nhi, miễn là chúng ta có tình yêu thì bất cứ ai cũng có thể chăm sóc tốt cho con cái cả, ngay cả làm CEO vẫn có thể nha!- Gia An nói đến đây liền không giấu được nụ cười.
Nhớ lại hình ảnh Nguyệt Minh vụng về chăm Joy những ngày đầu khiến nàng không thể giấu được ấm áp trong lòng, khi bạn yêu một người, chỉ cần nghĩ đến người ấy, trong lòng liền như nở hoa.
Các bác sĩ tương lai bên dưới tinh mắt đều nhận ra biến chuyển, nụ cười của chị ấy thậm chí còn ngọt thêm một tầng, đôi mắt có chút long lanh như thể chứa đựng một vùng trời mây hồng.
Các bạn học liền chột dạ, lẽ nào…
– Chị ơi, chị có người yêu rồi hả chị?- Một bạn học nào đó hét lên, thay lời cả trăm người.
Hàng trăm ánh mắt phóng thẳng về bác sĩ An khiến mặt nàng đột nhiên có chút ửng hồng, nàng đưa tay vén vén tóc.
– Người yêu chị làm CEO sao ạ????? Công ty nào vậy chị?
– Ừm.- Nàng mang theo ngại ngùng gật đầu một cái, gọi là CEO vẫn được nhỉ? Nếu nói là Chairwoman có lộ quá không, nếu lọc ra hết về độ tuổi có thể khoanh vùng được Nguyệt Minh?
Bên dưới liền vỡ mộng, vài bạn học còn vờ ôm nhau khóc hu hu, sau một hồi liền ồn ào trở lại.
– Không sao chị ơi, em đập chậu cướp bông!
– Đúng vậy, em mới 23, còn có thể chờ chị suy nghĩ lại.
– Chào chị, chị nghĩ sao về việc tuyển bồ nhí ạ? Em không tranh với bồ lớn đâu ạ, hai người nuôi em cũng được.
Gia An chỉ biết lắc đầu bó tay, đột nhiên nhớ đến thời sinh viên của mình, chỉ cắm đầu vào học và học mà thôi, bọn trẻ so với nàng tốt hơn, cứ vui vẻ thế này.
– Chị giáo ơi, khi nào thì mình biết mình yêu một người ạ?
Giữa hàng chục giọng nói ồn ào, bên tai nàng chợt nghe câu hỏi này.
Hai mắt nàng ngưng đọng, hình ảnh Nguyệt Minh lại hiện ra, là những tờ note nho nhỏ, là những viên kẹo ngọt ngào, là những cái nắm tay lén lút, là sự cố gắng từng chút từng chút, là đôi lúc giở trò trẻ con ghen tuông ngớ ngẩn…
– Bây giờ chị chuyển sang tư vấn tình yêu luôn rồi hả mấy đứa?- Gia An nghiêng đầu, cười ngọt ngào.- Tiến sĩ XX mà biết chắc chắn sẽ mắng chị mất.
– Không sao đâu ạ, không sao đâu chị ơi, tụi em bảo kê ạ.
Sinh viên mà, ai chẳng tò mò về tình yêu, ai mà chẳng muốn nhiều chuyện với giảng viên, đặc biệt là các giảng viên vừa trẻ vừa xinh, tất cả đều đồng loạt gật đầu, thật muốn đào xem người yêu của Gia An là người thế nào.
Các bạn học y, mắt tinh như mắt sói vào ban đêm, làm sao không thấy Gia An từ lúc chuyển sang chủ đề tình yêu hai mắt liền sáng rực, mạnh dạn dự đoán là chị đẹp đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy!
– Khi nào thì biết mình yêu sao? Hưm… có một bài hát mà chị rất thích, cũng rất lâu rồi…
Từng vòng xe xoay tròn xoay tròn, Rolls-Royce Phantom VIII dừng trước cửa một tòa nhà cổ kính theo phong cách quý tộc phương Tây những thập niên 1900. Theo ngay sau là năm chiếc BMW X6 mạnh mẽ, các vệ sĩ đã rất nhanh chạy đến xếp thành hai hàng dài thẳng tắp.
Một vệ sĩ ân cần chạy đến mở cửa Rolls-Royce.
Cạch ──
Từ trong xe, một thân ảnh đại biểu cho sự sang trọng cùng quyền quý bước ra, âu phục nghiêm trang, chân dậm giày cao gót đỏ chót đính kim cương lấp lánh. Ánh mắt Thiên Hương mang đầy khí thế, khiến người ta vừa chạm liền rét run, không ai bảo ai, tất cả đều ngầm hiểu, tuyệt đối đừng đùa với người phụ nữ này.
Thiên Hương đi đến đâu, thảm đỏ liền trải dài đến đó, nhân viên bên trong nhà hàng sang trọng cũng vì khí thế này mà chịu một áp lực rất lớn, cố gắng nín thở, không để phạm bất kỳ một sai lầm nào.
Cộp cộp ── Giày cao gót đỏ cứ từng bước đến thẳng phòng VIP đặt trước lúc 13 giờ trưa.
Bà đưa tay, thư ký liền biết ý dâng lên một chiếc đồng hồ quả quýt cổ điển, đoán chừng giá trị của nó không dưới sáu con số nếu tính đơn vị USD.
14 giờ.
Thiên Hương nhếch môi, người phục vụ liền đẩy cánh cửa gỗ to lớn một cái, bà bước vào, liếc nhìn người đàn ông đang đứng ở phía kia.
– Xin chào, nghe danh đã lâu.- Người đàn ông thoạt nhìn tầm 60, vóc người hơi béo liền đi tới, đưa tay ra.
– Xin lỗi đến trễ.- Thiên Hương còn chẳng màng nhìn đến bàn tay ông ta, trực tiếp đi đến chỗ ngồi, để thư ký kéo ghế cho mình. Người đàn ông xấu hổ, vờ đưa tay vuốt phẳng phiu chiếc áo vest của mình.
Sau khi đã yên vị, Thiên Hương mới tao nhã lên tiếng.
– Chủ tịch FF nhỉ?
Người đàn ông trong vài giây vừa rồi có biểu hiện chán ghét trong đáy mắt, dù rất nhanh thu hồi, nhưng đã quá muộn, Thiên Hương là ai cơ chứ, sao có thể không nhận ra?
– Tổng giám đốc SUNSHINE, nghe danh đã lâu.- Ông ta lịch sự mỉm cười.
SUNSHINE là một huyền thoại, ngoài mặt là doanh nghiệp cá nhân, nhưng thực chất là có hậu thuẫn phía sau, bao nhiêu năm vẫn là trụ cột của nền kinh tế cả nước, là đầu tàu tiên phong trong lĩnh vực kinh doanh.
Không dừng lại ở đó, ai chẳng biết SUNSHINE còn được chống lưng bởi đại gia tộc Takahashi của nước J – một gia tộc có tiếng cả “hắc đạo” lẫn “bạch đạo”, năm xưa, nếu ông Phạm Thiên Quân không lấy tiểu thư nhà đó, e rằng cũng không có SUNSHINE như bây giờ đâu.
FF vài năm nay mới nổi lên trong giới y dược, không phải đối thủ của SUNSHINE nên Thiên Hương không quan tâm đến con đường phát triển, nhưng sự nghiệp của một người đàn ông ngoài 50 lại đột nhiên bùng lên dữ dội như một ngọn lửa tẩm xăng, ha, có ngây thơ cũng biết hẳn là đã làm không ít chuyện dơ bẩn rồi.
Ánh mắt Thiên Hương rất sắc sảo, khả năng của bà trong giới ai mà chẳng biết, dùng chính ánh mắt gây áp lực cho người đối diện.
– Nghe nói quý tử của ông là CEO của FF nhỉ?- Bà dùng giọng nói có chút cợt nhã.
Người đàn ông làm sao không biết bà đang dò xét mình, ông cũng cố gắng tỏ vẻ nghiêm trang mà gật đầu.
– Con trai tôi, Jackson Trương.
– Ồ…- Thiên Hương ra chiều gật gù.- Ông đi được đến đây cũng khó khăn nhỉ? Cho tôi gửi lời hỏi thăm với hậu thuẫn phía sau ông nhé~
Lúc này, bồi bàn đẩy xe đi đến, chuyên nghiệp rót rượu ra ly hai người, Thiên Hương vừa nói, vừa nhìn theo dòng chất lỏng phảng phất ánh đỏ kia.
Chủ tịch FF cũng không ngốc, chuyện con trai bị bắt đi ông biết được ngay trong ngày, còn đang loay hoay muốn tìm thằng con về, lại nhận ngay một tin như sét đánh, CEO SUNSHINE muốn gặp mặt, ông liền có linh cảm không lành, dù sao ông với người đàn bà này cũng chẳng liên quan gì.
Hai đứa con ông tuy đều có hơi nóng tính, không coi ai ra gì, nhưng rất dễ bảo, đối với cả hai, ông luôn hết mực thương yêu, vậy mà hết đứa này đến đứa kia lại gặp chuyện…
– Ai mà không thương con đúng không?- Thiên Hương nhấm nháp ngụm rượu.
– Vâng.- Chủ tịch FF có chút cảm thấy lạnh sống lưng.
– Vậy ông nói xem, nếu con trai ông đánh con gái tôi thừa sống thiếu chết, thì tôi nên làm gì con trai ông đây?
– !!!
Buổi thỉnh giảng kết thúc lúc 4 giờ, Gia An sau khi dây dưa “tư vấn tình cảm” cho các bạn sinh viên, nhìn lại đồng hồ đã 5 giờ 30 chiều, không khỏi tá hoả, khéo léo kết thúc buổi trò chuyện tại đây, còn phải trở về cho Joy ăn tối nữa.
Gia An vừa đi trên đại sảnh, các bạn sinh viên không ngừng chào hỏi, còn tỏ vẻ tiếc nuối nhìn nàng không dứt nữa.
Nguyệt Minh bảo buổi chiều sẽ cho xe đến đón nàng, thật ngại vì để tài xế phải chờ mình, nàng nghĩ rằng lúc ra phải xin lỗi người ta một tiếng.
Đại học Y rất đẹp, cổng chính đi vào thậm chí còn có một hồ nước thật to, hai bên đường ngập tràn sắc xanh, đi một chút liền bắt gặp vài hoạt động nhóm, đàn hát có, chơi trò chơi có, thậm chí là có bạn học còn mang thí nghiệm ra sảnh mà làm…
Kiến trúc trường đẹp, phong thuỷ lại tốt, đón gió chiều man mát, Gia An thấy lòng mình nhẹ tênh, chỉ đi dạy có một buổi mà cảm giác như bản thân trẻ ra vậy, ngập tràn sức sống thanh xuân.
Bước chân Gia An chậm lại, ánh mắt sáng lên, nhận ra nụ cười mà nàng cho rằng ấm áp nhất trên đời đang hướng về phía mình, khoé môi không tự chủ cũng cong lên.
Không biết có phải vì ngày hôm nay nhắc về tình yêu nhiều nên bây giờ vừa nhìn thấy người yêu, liền cảm thấy xúc động một cách kì lạ hay không?
Không còn là bộ suit đen nghiêm túc, không còn dáng vẻ đang cố tạo nét cho nàng xem lúc sáng, Nguyệt Minh chỉ đơn giản khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jeans, đứng trước cổng trường chờ đợi Gia An.
– Đi thôi.- Nhận thấy Gia An đứng yên đó, Nguyệt Minh chủ động đi lại, xoè bàn tay.
Gia An ngay lập tức nắm lấy, mười ngón tay đan vào nhau.
Nguyệt Minh của nàng, ánh trăng của nàng.
Người giúp nàng giải đáp được câu trả hỏi, khi nào thì biết rằng mình yêu?
– Này, chị từng nghe một bản nhạc rất lâu về trước.
– Hửm?
– Chỉ vì một câu hát, chị thích cả bản nhạc.
– Câu gì?
– You and I together it just feels alright.
Nguyệt Minh dừng bước, cúi đầu nhìn Gia An, nàng tự lúc nào đã ôm chặt cánh tay cô, ánh mắt long lanh nhìn cô.
– Chị đang tỏ tình với em à!?
– Xì, không có, ai thèm.
– Bác sĩ An thật lãng mạn nha!
– Không có, ai mà thèm lãng mạn với em, đừng tưởng bở.
– Thôi mà, thèm đi, thèm đi nha chị…
– Chị thích tổng tài lạnh lùng bá đạo.
– E hèm.- Nguyệt Minh hắng giọng.- Được rồi, bác sĩ An nắm tay tôi cho chắc, tôi dẫn cô đi hết quãng đời còn lại.
Gia An muốn trách Nguyệt Minh là gồng nhiều quá khiến nàng nổi cả da gà, nhưng rốt cuộc nàng lại càng siết chặt tay cô, nở nụ cười thật tươi.
Rốt cuộc, Gia An chờ đợi bao năm, người ấy cũng đã xuất hiện, người bên nàng mỗi ngày, trò chuyện tâm sự với nàng, giúp nàng nhận ra bản thân không muốn cô đơn nữa…
Gia An muốn cùng Nguyệt Minh ngày qua ngày tô vẽ từng sắc màu cho bức tranh cuộc sống.
Hi vọng tình yêu này là bất biến, hi vọng mỗi ngày đều có Nguyệt Minh ở cạnh bên.
– Nguyệt, chị truyền thống lắm đó, yêu ai là yêu đến hết đời thôi.