Lúc tay Dương Thần mơn trớn một vài chỗ bí ẩn mờ ám, An Tâm không kìm nổi run rẩy, hơi thở thơm như hoa lan nói.
Dương Thần cười gian tà:
-Vậy làm một bạn tình đạt yêu cầu, An Tâm tiểu thư nên cho tôi một sự phục vụ giống như vậy.
An Tâm hồn nhiên cắn một miếng vào bả vai Dương Thần, lẳng lơ liếc mắt, sau đó một tay nhỏ bé mịn màng ở dưới nước cầm mạnh lấy thứ oai vệ hung dũng kia của Dương Thần.
Dương Thần cảm nhận được tay của An Tâm trong nháy mắt hơi run, khuôn mặt xinh đẹp của cô có chút không tự nhiên, nhưng chỉ lướt qua trong giây lát.
– Tài sản của anh rất hùng hậu.
An Tâm bắt đầu dịu dàng phục vụ Dương Thần.
Đã lâu lắm không có phụ nữ phục vụ như vậy, mặc dù vẫn cùng Sắc Vi bên nhau, nhưng trong phương diện này Sắc Vi tương đối bảo thủ vẫn là thẹn thùng không dám đụng đến một vài chỗ, giờ phút này mới nhận thức được người đẹp ngay sau đó dùng vẻ mặt mê hoặc nhìn mình, dâng tặng bàn tay nhỏ bé non nớt của cô, Dương Thần cảm thấy máu đang điên cuồng chảy lên não.
Một tay ôm thân hình An Tâm trong nước lên, Dương Thần lấy một tấm khăn bông lớn, lau sạch từng chút nước trên người hai người, cũng bất chấp mái tóc dài ướt sũng của An Tâm tí tách rơi, bước nhanh đi ra khỏi phòng tắm.
Có vài phần phóng đãng đem An Tâm trực tiếp ném vào giữa giường, lóa mắt với thân hình trắng như tuyết vừa mới tắm rửa xong, người đẹp toàn thân không lộ một vết tích đang mỉm cười nhìn mình, không hề vì hành động tục tằn này mà bất mãn.
Dương Thần hít thở nặng nề bổ nhào lên cơ thể phụ nữ mềm mại như nhung này, gần như sau một lúc gặm cắn và hôn kích thích nữ nhân, giơ súng trường sớm đã vận sức chờ nổ kia tiến thẳng vào.
Khiến Dương Thần không ngờ chính là, hang sâu tăm tối ở thân dưới người đẹp không như mình nghĩ, giống như trơn bóng mềm mại như phụ nữ quý tộc, mà là hiểm trở giống như đường hẹp quanh co, vào được không bao lâu sau, không ngờ đụng phải một tầng ngăn cản mỏng manh.
Đầu óc Dương Thần liền hồi tỉnh, kinh ngạc nói:
– Cô là gái trinh?
Khuôn mặt xinh đẹp của An Tâm lấm tấm mồ hôi, giống như vì dự đau đớn phía dưới mà cố nhẫn nại, nhưng giờ phút này vẫn nhe răng ra cười.
– Phải thì thế nào?
Nói xong, nữ nhân tự mình chủ động đem mông hướng về phía trước.
Thẳng đến “đảo Hoàng Long” phá vỡ tất cả trở ngại, Dương Thần cảm thấy linh hồn mình chút nữa không thể bay ra.
Hành động dũng cảm của An Tâm vừa làm xong, liền đau đến mức khẽ rên một tiếng, đôi lông mày trong nháy mắt khẽ chau lại, khiến người ta vô cùng thương tiếc cho vẻ đẹp hết sức kiều diễm.
– Cô đừng lo…
Trong lòng Dương Thần có chút đau khổ, kỳ thực hắn thật không nghĩ đến tình huống gái trinh, vốn dĩ muốn tìm một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng làm sao hai lần đi quán rượu đó, hai lần đều gặp phải gái trinh.
– Chết tiệt lần sau không bao giờ đi chỗ đó giải rượu nữa.
Dương Thần oán hận nghĩ.
An Tâm dường như nhìn ra sự do dự của Dương Thần, hai tay dùng sức đặt vào sau lưng của Dương Thần, bất mãn nói:
– Nếu anh là đàn ông thì không được bận tâm cái gì chú ý đến tiến công, tôi cần là một kỵ sĩ dũng cảm, không phải lính đào ngũ sợ hãi rụt rè, tôi là gái trinh còn không sợ, anh sợ cái gì?
– Cô sẽ hối hận.
Bị khơi dậy tính kiêu ngạo của đàn ông, Dương Thần vốn dĩ cố nén cảm giác thư giãn sảng khoái rốt cuộc buông hết ra, không hề quan tâm đến người đẹp phía dưới vẫn là lần đầu bị phá trinh, bắt đầu chinh phạt tàn phá bừa bãi.
Làm đi làm lại mấy lần
Đến cuối cùng hai người bị mồ hôi quyện lấy nhau, giải phóng hết ngọn lửa nóng rực khắp người, ôm nhau ngủ.
Sáng sớm nhày hôm sau, Dương Thần dậy có chút ê ẩm, lúc này, An Tâm sớm đã mặc quần áo chỉnh tề, hẳn là dậy lâu rồi vẫn mặc váy cũ có đai màu xanh lam, thanh lịch và tươi sang, chỉ là so với tối qua, khuôn mặt do ửng hồng thêm vài phần kiều diễm, đang ngồi trên ghế sopha màu trắng cạnh giường, trên tay cầm một bình rượu Bordeaux nhỏ đã chuẩn bị trong phòng, rót vào hai cốc thủy tinh một chút.
– Vì sự vui vẻ của chúng ta một đêm cạn ly.
An Tâm đưa chén rượu cho Dương Thần.
Người phụ nữ trước mắt dung mạo đoan trang, có chút khiến người ta không thể tưởng tượng được bóng dáng hoang dã điên cuồng tối qua kia với cô là cùng một người, phòng khách thượng hạng điển hình, giường ấm áp cũng vào loại nhất.
Dương Thần cười tiếp nhận, cùng cô hơi chạm cốc, uống một hơi cạn.
– Cảm ơn anh, Dương Thần tiên sinh.
An Tâm đột nhiên bày ra vẻ mặt nghiêm túc, có chút chua xót nói:
– Vì sự việc tối qua, có lẽ sẽ mang lại không ít rắc rối cho anh, nhưng tôi nghĩ, anh có lẽ cũng từ trên người tôi đạt được không ít thích thú.
Dương Thần nghe lời nói này có chút cổ quái, nói:
– Có nghĩa gì? Phiền phức gì?
An Tâm áy náy cười cười.
– Anh rất nhanh sẽ biết.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đập “ binh binh binh”.
– Mở cửa.
Dương Thần sửng sốt, đây là chuyện gì vậy, vội vàng nghĩ đến việc mặc quần áo, trên người chính mình vẫn rất trơn bóng.
Nhưng người đến rõ ràng so với Dương Thần tưởng tượng hùng mạnh hơn một chút, không đợi Dương Thần đi mở cửa, cửa liền bị bên ngoài mở ra, vài người mặc quân phục cảnh sát, cảnh sát với khuôn mặt trang nghiêm đột nhiên xông vào.
Vài nhân viên cảnh sát ánh mắt như điện sau khi lướt qua người hai người Dương Thần và An Tâm, một nhân viên cảnh sát dẫn đầu lấy ra lệnh khám xét.
– Cảnh sát truy tìm văn hóa phẩm đồi trụy tất cả không được nhúc nhích.
– Tách..tách…
Theo sát phía sau mấy nhân viên cảnh sát, là mấy tay phóng viên cầm cameras, chen lấn chụp ảnh.
Dương Thần vẻ mặt đờ đẫn, cánh tay để trần ngồi trên giường, cũng không rảnh để ý tới vấn đề chưa mặc quần lót, hoàn toàn mơ hồ.
– Tách..tách.
Đang tránh ánh đèn flash đối diện, hình ảnh giờ phút này bị đóng băng.