Anh như vậy, giống như không thể tùy tiện tiết lộ họ tên. Không nghĩ tới Giang Hồi cười rộ lên, giống như đã biết anh: “Là bạn học cấp ba của Phàm Tâm đúng không? Trước đây thường nghe Phàm Tâm nhắc đến anh, hân hạnh được gặp.”
Cố Chuyết Ngôn lúc này mới chú ý tới lời của đối phương: “Hai người là… bạn học cũ?”
“Đúng, ở Mỹ cùng học thiết kế trang sức, hai chúng tôi là bạn học.” Giang Hồi nói, “Còn là bạn cùng phòng nữa, khi đó lớp học chỉ có hai chúng tôi là người Trung Quốc, ngày nào cũng ở cùng nhau.”
Trang Phàm Tâm cười nhàn nhạt: “Uổng công cậu còn nhớ, tôi đã quên mất rồi.”
Cậu lùi về sau một bước, làm ra tư thế phải đi, đồng thời thoáng nhìn dáng người uyển chuyển của Trình Gia Mã cách đó không xa, giống như nói giỡn: “Nhanh chóng về với bạn gái cậu đi, chúng tôi cũng phải đi rồi.”
Rời khỏi công ty, Cố Chuyết Ngôn chạy hết cả con đường, không hề lên tiếng, ngón tay trỏ như có như không gõ lên vô lăng. Bạn học, bạn cùng phòng, cả ngày đều ở cùng nhau, mấy cái từ này cứ xoay quanh trong đầu, có chút hỗn loạn.
Người kia hỏi về ba mẹ Trang Phàm Tâm, chứng tỏ khi đó đã gặp phụ huynh rồi, đã tới nhà rồi sao?
Trang Phàm Tâm ngồi ghế phó lái, phong cảnh ngoài cửa sổ vùn vụt, cậu nhìn ngắm, cả người rất thả lỏng, mãi lâu sau mới phát giác bên trong buồng xe quá yên tĩnh. “Có âm nhạc không?” Cậu phá vỡ bầu không khí ảm đạm.
Cố Chuyết Ngôn giơ tay nhấn nút, tiếng ca bay ra, là một giọng nam rất thuần hậu, tiếng đệm nhạc xen lẫn một giọng nữ giống như u linh, vẫn còn hát, nhưng lúc này bầu không khí càng vắng lặng.
“Bệ cửa sổ, tuyết Bắc Kinh phất phơ bên người, dày như còn tưởng là tháng sáu, một bên sau khi có được sẽ bỏ vào trái tim, một bên chỉ muốn đếm ngược thời gian, dù sao sắc trời cũng đã xám xịt…”
Trang Phàm Tâm vươn tay nhấn tắt: “Mới vừa quay lại đã nghe Đồng sàng dị mộng, không tốt lắm đâu.”
Cố Chuyết Ngôn nhịn một lúc lâu, buông lỏng thần kinh: “Vậy em muốn nghe cái gì? Anh hát cho em nghe.”
“Ai thèm nghe anh hát.” Trang Phàm Tâm nắm lấy dây an toàn cười khúc khích, “Buổi tối đến nhà em có được không? Lỡ như ba mẹ em gọi video cho em, tốt xấu gì em cũng không chạy loạn.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Ba mẹ mới vừa đi em đã dẫn đàn ông về nhà, em có biết xấu hổ không vậy?”
Trang Phàm Tâm lầm bầm: “Vì ba mẹ không đi thì đâu cách nào dẫn về đâu, ngủ không được mà.”
Cố Chuyết Ngôn bị ghẹo cho chẳng còn cách nào, khuỷu tay trái tựa lên cửa xe, bàn tay che khuất nửa mặt, cứ huênh hoang như vậy mà lái đi. Mua xong đồ ăn về đến nhà, Trang Phàm Tâm nấu cơm nấu canh, Cố Chuyết Ngôn tiếp tục chơi game lần trước, cùng thắp sáng một ngọn đèn trong đêm tối.
Ban đêm chen ở trên ghế sô pha xem ti vi, Cố Chuyết Ngôn nằm nghiêng, gối lên đùi Trang Phàm Tâm, nhớ lại nói: “Trong ấn tượng của anh, hai chúng ta hình như là lần đầu tiên cùng xem ti vi.”
“… Thật luôn đó.” Trang Phàm Tâm cúi đầu, “Chúng ta trước đây đều giảng đề, làm bài tập.” Nắm mái tóc ngắn kia kéo một cái, “Làm xong còn lấy sách tham khảo ra làm, học học học, chỉ biết học.”
Cố Chuyết Ngôn chất vấn: “Em đi học chẳng lẽ không làm bài tập?” Nằm ngang về phía sau, ngẩng đầu nhìn Trang Phàm Tâm, “Lúc học cùng em là còn nhẹ nhàng, lúc học với Tô Vọng ở Cambridge mỗi ngày đều sống như đi thi, chẳng lẽ lúc em đi du học không học bài à?”
Trang Phàm Tâm nói: “Học chứ, em còn vẽ nữa.”
Cố Chuyết Ngôn ngay sau đó liền hỏi: “Hôm nay gặp phải người bạn học kia, họ Giang, em với cậu ta ai thành tích tốt hơn?”
Từ khi rời khỏi Silhouette nhịn đến bây giờ, rốt cuộc cũng phải đề cập, Trang Phàm Tâm rũ mi mắt, sóng lớn không sợ mà đáp: “Nhiều môn học lắm, không nhớ rõ.”
Trọng điểm của Cố Chuyết Ngôn căn bản không liên quan gì đến thành tích, hỏi tới: “Em và cậu ta thực sự là bạn cùng phòng?”
Trang Phàm Tâm đáp: “Ừm.”
Cố Chuyết Ngôn đột nhiên ngồi dậy: “Cả ngày đều ở cùng nhau?”
“Cùng nhau cái đầu nó, sau đó em học thiết kế thời trang mà.” Trang Phàm Tâm đứng dậy muốn chạy, “Em ghét nó lắm, nó mấy ngày không rửa chân, ai thèm làm bạn cùng phòng với nó.”
Cố Chuyết Ngôn túm cậu lại, bắt Trang Phàm Tâm ngồi trên đùi: “Em chạy cái gì? Chột dạ à?”
“Em hư thận đấy.” Trang Phàm Tâm hất mặt qua một bên.
“Cậu ta từng đến nhà em, gặp ba mẹ em rồi?” Cố Chuyết Ngôn hỏi.
“Gặp rồi —— “
Âm cuối còn không chưa dừng, Cố Chuyết Ngôn xoay mặt Trang Phàm Tâm: “Nhìn mặt anh mà trả lời, em và cậu ta, không có gì chứ?”
Trang Phàm Tâm trừng hai mắt: “Không có!”
Cố Chuyết Ngôn dùng đôi mắt thẩm tra mà nhìn cậu, trầm thấp răn dạy: “Em trừng cái gì? Lúc trước gạt anh thay lòng, anh hoài nghi em không thay lòng, vất vả lắm mới thừa nhận, anh tin, hôm nay lại mọc ra một tên bạn học cũ.”
Trang Phàm Tâm giơ tay víu vai Cố Chuyết Ngôn: “Ai biết cậu ta sẽ tới đâu… Còn là người của Trình Gia Mã…” Cậu quên mất cái này, lập tức nói, “Cậu ta là trai thẳng, có bạn gái rồi.”
Cố Chuyết Ngôn rốt cuộc hài lòng, vòng qua eo cậu, ôm Trang Phàm Tâm lên lầu, lên từng bậc, Trang Phàm Tâm ôm chặt lấy anh, cái trán dụi dụi bên tóc mai anh.
“Xin lỗi.” Trang Phàm Tâm nhẹ giọng nói.
Cố Chuyết Ngôn biết, Trang Phàm Tâm xin lỗi vì vẫn giấu chuyện xưa, anh không hỏi tiếp nữa, trên tay liền tăng thêm lực đạo, cũng tránh đáp lại: “Hôm nay cưỡi ngựa rất mệt, xoa bóp cho anh nhé?”
Đi vào phòng ngủ, căn phòng ba mẹ từng ở rất sạch sẽ, Monchhichi đặt ở ở giữa hai cái gối. Cố Chuyết Ngôn nằm úp sấp, Trang Phàm Tâm ngồi ở trên lưng anh, bóp vai đấm lưng cho anh.
“Thoải mái không tiên sinh?”
“Thoải mái.” Cố Chuyết Ngôn nhớ tới cái gì, “Bài hát của Lục Văn anh gửi em, em nghe chưa?”
Trang Phàm Tâm nói: “Nghe rồi.” Cậu đánh giá thật uyển chuyển, “Cảm giác âm sắc không giống cậu ấy lắm… Nghe cứ kì kì.”
Cố Chuyết Ngôn cười nói: “Đâu chỉ âm sắc, mà chỗ nào cũng nát.” Anh đột nhiên vươn mình, đẩy ngã Trang Phàm Tâm ôm lấy cậ, “Năm ấy cậu ta đến Dung Thành tìm anh, lúc chúng ta đi Hạ Môn chơi, từ Hạ Môn về Dung Thành viết trên xe lửa, hai hôm trước nó phát hiện trong laptop của anh.”
Trang Phàm Tâm nằm úp sấp trong lồng ngực kia: “Thảo nào gọi là Không thể tha thứ.”
“Bài hát này không truyền ra ngoài, đặc biệt là không thể để cho Bùi Tri nghe thấy.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Lục Văn nói, lúc trước nó sáng tác dựa trên góc nhìn của Bùi Tri, em và anh là một đôi, Bùi Tri dùng thân phận bạn bè thầm mến em, tình yêu của ba tên gay…”
Trang Phàm Tâm chửi thề: “Mẹ kiếp!”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Khi đó nó còn cảnh cáo Bùi Tri, là em và anh ấy chỉ có thể là bạn, bây giờ người yêu của người ta là minh tinh đang hot, nó ở tuyến mười tám, mỗi lần nhìn thấy đối phương là khó chịu.”
Trang Phàm Tâm cười đến hoảng loạn, Cố Chuyết Ngôn nói cái gì cậu cũng đều thích nghe, trước kia là giảng toán học vật lý, bây giờ kể chuyện của bạn thân, nghe xong Lục Văn còn chưa đủ, cậu tò mò nói: “Kể về Tô Vọng đi, anh và cậu ấy ai thành tích tốt hơn?”
“Không kém nhau bao nhiêu.” Cố Chuyết Ngôn tranh cường háo thắng, yên lặng dát vàng cho mình, “Nhưng con người nó không thể so với anh được, nó khôn khéo tàn nhẫn, kéo theo anh làm dân công tài chính, đến nay còn không chịu giải thoát cho anh.”
Trang Phàm Tâm nghe thấy rất thú vị, cũng rất cổ vũ, nhích người lên hôn Cố Chuyết Ngôn một cái: “Không ai có thể so với anh, em đi khắp ba nước Mỹ Trung và Anh, mà không thấy người đàn ông nào tốt hơn anh.”
Cố Chuyết Ngôn nhận lấy viên đạn bọc đường này, anh mơ hồ nhớ tới, lần trước xem vòng bạn bè của Trang Phàm Tâm, không có một tấm ảnh nào cùng bạn bè và đồng nghiệp. “Em thì sao?” Anh hỏi, “Mấy năm này ở bên ngoài, có chuyện gì khó quên với bạn bè không?”
Trang Phàm Tâm xoay mặt đi, nằm lên gối áp vào lồng ngực Cố Chuyết Ngôn, cậu không nhìn anh, trả lời: “Em muốn nghe anh kể.”
Khép chặt đôi mắt, bên tai là nhịp tim mạnh mẽ của Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm giống như được ngâm trong nước nóng, lỗ chân lông nở ra, tay chân ấm áp.
Bọn họ nằm cùng một cái gối mà ngủ.
Đêm đen, vừa dài vừa yên tĩnh.
Bụng Cố Chuyết Ngôn hơi phập phồng, hô hấp rất vững vàng, cánh tay ôm Trang Phàm Tâm dần dần chìm trong giấc ngủ. Ba giờ sáng, Trang Phàm Tâm mở hai mắt ra, yên lặng rời khỏi giường, rón rén sang phòng bên làm việc.
Cậu vặn ra đèn bàn, gục ở trên bàn, hai cánh tay chồng nửa khuôn mặt, năm phút, mười phút, một tiếng, hai tiếng, cậu trừng trừng nhìn không khí, giây phút tích tắc trôi qua.
Trang Phàm Tâm hoàn toàn không ngủ, ngủ không được.
Bình tĩnh sau khi bị gọi lại ở đại sảnh công ty, thoải mái giương lên khóe miệng trong buồng xe, tự tin ứng đối trước lời chất vấn của Cố Chuyết Ngôn… Cậu sức cùng lực kiệt, càng thêm kinh hồn bạt vía.
Trời dần dần sáng, hai mắt Trang Phàm Tâm đỏ lừ, giống như đã trôi qua rất nhiều buổi tối rồi.
Đồng hồ báo thức vang lên, Cố Chuyết Ngôn tỉnh lại bên người trống không, anh không có thói quen bám giường, lim dim rời giường xuống lầu. Bên cạnh bàn ăn, tạp dề Trang Phàm Tâm vẫn chưa tháo xuống, bưng một đĩa trứng mới vừa rán xong: “Dậy rồi à, uống cà phê hay là sữa đậu nành?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Cà phê. Mấy giờ em dậy?”
“Trước anh nửa tiếng.” Trang Phàm Tâm cười khanh khách, “Ngủ ngon không?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Rất ngon.”
Anh ngáp một cái đi đánh răng rửa mặt, lúc đi qua phòng làm việc liếc mắt một cái. Anh chưa nói, tối hôm qua trước khi ngủ có lẽ nói quá nhiều, nửa đêm khát nước tỉnh dậy, cũng là đúng ba giờ khi Trang Phàm Tâm vừa dậy bước ra khỏi phòng.