Sắc mặt của Viên Bản Thiện chuyển thành nghiêm nghị.
Anh ôm Tống Thuần Dương đang bị dọa đến run rẩy vào trong chăn, hôn đôi mắt xanh ngấn nước của cậu ấy: “Đừng sợ.”
Sau khi an ủi xong, Viên Bản Thiện định đứng dậy rời đi thì Tống Thuần Dương liền khóc oa oa mà níu lấy tay anh ấy, mềm giọng cầu xin: “Lão Viên, anh đừng đi, em sợ lắm.”
Viên Bản Thiện sờ lông mày của cậu ấy: “Hiện tại đi tắm cho em thì em sẽ sợ hơn đó. Để anh vắt khăn lông lau mình cho em. Toàn thân của em toàn mùi sữa không à.”
Tống Thuần Dương đem mặt chôn vào trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt như hai viên ngọc, cực kỳ giống con mèo nuôi trong nhà: “Vậy anh đi nhanh lên nha.”
Viên Bản Thiện cười cười, quay người đi vào nhà vệ sinh, cũng lặng lẽ cầm di động của mình mang theo.
Viên Bản Thiện vừa đi, Tống Thuần Dương trùm chăn kín mít, muốn nghiền ngẫm phân tích thông tin mà Quan Xảo Xảo đã nói với mình.
Đột nhiên trong đầu của cậu truyền đến một giọng nam lạnh lùng như máy móc: “…E hèm.”
Tống Thuần Dương ngồi bật dậy, đầu đụng phải ván giường, đau đến nhe răng trợn mắt: “Anh là ai?”
Âm thanh máy móc: “…Tôi là hệ thống của cậu.”
Tống Thuần Dương vỗ ót một cái: “Mịa nó, quên mất còn có chuyện này.”
Âm thanh máy móc: “…”
Tống Thuần Dương hỏi: “Anh đến đây từ lúc nào?”
Âm thanh máy móc: “Cậu khóc giống như cún con.”
Tống Thuần Dương: “…” Hệ thống mấy người đều xấu tính như vậy sao hu hu hu.
Âm thanh máy móc: “Tôi cũng không phải bạn trai của cậu, đừng khóc hu hu hu với tôi.”
Tống Thuần Dương: “??” Anh có thể nghe thấy trong lòng tôi suy nghĩ gì sao?
Âm thanh máy móc: “Ừm.”
Tống Thuần Dương cuộn chân lại: “Như vậy…tiểu Thống tử, anh có thể giúp gì cho tôi?”
Âm thanh máy móc: “…” Trong khoảnh khắc anh ta cảm thấy tên của mình giống như tên thái giám.
Mặc dù đã có dự cảm mình bị phân cho một ký chủ không đáng tin cậy nhưng âm thanh máy móc vẫn kiên nhẫn giải thích chức năng của mình, cũng giới thiệu cơ chế vận hành của hệ thống.
Cũng không khác mấy so với những gì Quan Xảo Xảo đã nói.
Chủ hệ thống sẽ mở ra không gian dị độ vào thời điểm đặc biệt tại một địa điểm nhất định, cũng giống như chuyện xảy ra vào lúc bảy giờ rưỡi tối nay tại quán trà sữa.
Người bị phát nhiệm vụ nhất định phải đến cửa hàng trà sữa theo quy định vào trước bảy giờ rưỡi, chờ nhiệm vụ bắt đầu.
Không đến, bị xóa sổ.
Đến muộn, bị xóa sổ.
Không có cách nào sống quá thời gian quy định trong không gian dị độ, bị xóa sổ.
Mỗi một người thi hành nhiệm vụ sẽ tự động bị khắc ấn ngay trên lưng giống như Tống Thuần Dương để xác nhận thân phận của người thi hành nhiệm vụ, mỗi khi hoàn thành một nhiệm vụ sẽ xóa bỏ dấu ấn dựa theo thứ tự từ trên xuống dưới.
Tống Thuần Dương nhấc tay đặt câu hỏi: “Tôi có thắc mắc.”
Âm thanh máy móc: “Hỏi đi.”
Tống Thuần Dương: “Thời gian, địa điểm và nội dung thi hành nhiệm vụ sẽ công bố vào lúc nào?”
Âm thanh máy móc: “Cách nhiệm vụ lần sau còn một tháng nữa.”
Tống Thuần Dương: “…Này chẳng phải là ngồi chờ chết sao?”
Âm thanh máy móc suy nghĩ một chút, nói một cách lạnh lùng vô tình: “Đúng thế.”
Tống Thuần Dương sợ đến mức tiếp tục trùm kín chăn lên người.
Cậu phát hiện, bây giờ mình đã không còn nhớ rõ khuôn mặt người bị chết trong nhiệm vụ.
Theo lý thuyết cậu không thể lãng quên nhanh như vậy, đặc biệt là người đàn ông từng hung dữ với mình, cậu còn cố ý liếc nhìn anh ta một chút.
Sự thật chứng minh những ai chết trong không gian dị độ thì cũng sẽ bị “xóa bỏ” trong hiện thực.
Cậu run lẩy bẩy mà hỏi: “Vậy ‘nhắc nhở mấu chốt’ là cái gì…”
Nghiệp vụ của âm thanh máy móc hiển nhiên rất thành thục: “Sau khi cậu tiến vào không gian dị độ, theo thời gian trôi đi, độ khó sinh tồn sẽ tăng cao, lúc đó tôi sẽ đúng lúc tiếp thu thông tin nhắc nhở do Chủ hệ thống đưa ra để cung cấp cho cậu.”
Tống Thuần Dương tràn ngập hy vọng: “Ngoại trừ như vậy thì anh còn có gì nữa không?”
Âm thanh máy móc suy tư một chút: “Cần tôi đọc Chú Đại Bi cho cậu không?”
Tống Thuần Dương: “…”
Cho nên mới nói ngoại trừ lúc tuyên bố nhiệm vụ nội dung, đưa ra từ ngữ mấu chốt, nhắc nhở người thi hành nhiệm vụ còn bao lâu sẽ kết thúc nhiệm vụ thì hệ thống này cũng chẳng có gì hữu dụng.
Âm thanh máy móc: “Ừm, tôi vô dụng.”
Tống Thuần Dương trong một giây liền biến thành con cún nhỏ: “Tiểu Thống tử, tôi không phải có ý đó, anh đại nhân độ lượng, nha nha nha.”
Âm thanh máy móc bị tiếng nha nha nha làm cho nóng mặt: “…Tôi tên là Hề Lâu, số hiệu 3397.”
Tống Thuần Dương kinh ngạc: “Anh là người hả?”
Hề Lâu: “…” Nếu tôi thật sự là trí tuệ nhân tạo thì hiện tại cũng không cần phải mệt tâm như vậy.
Tống Thuần Dương sờ sờ đầu của mình, cảm thấy thật thần kỳ khi có người nấp ở bên trong đó: “Anh cũng làm công cho Chủ hệ thống à?”
“Sau khi tôi chết, linh hồn bị Chủ hệ thống bắt giữ.” Hề Lâu nói, “Tôi và Chủ hệ thống ký khế ước. Nếu như tôi đi theo một ký chủ nào đó mà có thể sống sót hoàn thành mười nhiệm vụ thì Chủ hệ thống sẽ dùng năng lượng để tái tạo thân thể và thân phận ban đầu cho tôi.”
Tống Thuần Dương: “Vậy ký chủ mà cậu đi theo sống lâu nhất được mấy nhiệm vụ…”
Hề Lâu: “Bảy nhiệm vụ.”
Tống Thuần Dương nhất thời cảm thấy có một luồng ý thức trách nhiệm được sinh ra, vỗ ngực nói: “Lâu Lâu, tôi bảo đảm anh sẽ có một thân thể để trở về!”
Hề Lâu không đưa ra bình luận.
Anh cảm thấy Tống Thuần Dương là một kẻ ngốc.
Rõ ràng bản thân còn tự lo không xong còn có tâm tư đi hứa hẹn cho người khác.
Tống Thuần Dương quả thật là một kẻ ngốc.
Cậu ấy là thật tâm thật lòng mà hứa hẹn, bởi vì cuộc đời của cậu đã có mục tiêu, không ngại tiện tay kéo theo Hề Lâu.
Viên Bản Thiện chính là mục tiêu của cậu.
Cậu còn chưa cùng Viên Bản Thiện sống hết quãng đời này, cậu nhất định phải sống sót, cậu cũng có lòng tin này.
Ai ngờ mấy ngày trôi qua, cái gì cũng thay đổi.