Lần này đến lượt ngài Hách hoảng hốt, tình huống gì thế này, sao mẹ của Chu tiên sinh đột nhiên đến đây?!
Tính làm gì vậy?!
Ngài Hách lắp bắp trả lời: “A a, chào dì, cháu là Hách Tuấn Anh. Cháu… cháu là, Chu Mạt…”
Hắn xoắn xuýt, không biết có nên nói thật không? Nên nói sao bây giờ, nói mình là bạn trai sao?
Hắn rối đến độ vã cả mồ hôi tay, bó hành cầm bên tay trái xém chút nữa rơi xuống đất.
Đúng là rất lúng túng.
“À thưa dì, mời dì vào nhà ạ.”
Hứa Đình ngồi trong phòng khách uống trà, ngài Hách xách nguyên liệu nấu ăn vào phòng bếp. Hắn héo đi trong nháy mắt, căng thẳng tới mức không biết phải nói gì với Hứa Đình đang ngồi bên ngoài, bèn vội vàng gửi tin nhắn cho Chu tiên sinh.
Chu Mạt đáp: Tôi đang ở siêu thị, tôi về ngay đây.
Ngài Hách lại nghĩ bậy nghĩ bạ, nếu sáng nay mình không nghe điện thoại thì mẹ của Chu tiên sinh sẽ không tức giận, cũng sẽ không đến tìm mình và quăng chi phiếu vào mặt mình.
Cầm số tiền này, mau rời khỏi con trai tôi!
Ngài Hách lại đau khổ vỗ mặt, tuy hắn bằng này tuổi đầu rồi nhưng đôi lúc đầu óc vẫn chập mạch, đặc biệt là lúc căng thẳng, chỉ sợ mình nói linh tinh làm người lớn phật lòng.
Cứ trốn mãi trong bếp cũng không hay, hắn mở tủ bếp lấy gói trà ngon ra, ngâm một lúc mới bưng ra phòng khách.
Hứa Đình vẫn ngồi đường hoàng trên ghế, biểu cảm trên khuôn mặt không thể nhìn ra là đang nghiêm túc hay đang không vui.
Ngài Hách đổi cho bà một tách trà khác, nhỏ giọng nói: “Dì, mời dì uống trà ạ.”
Hứa Đình đáp một tiếng, tầm mắt chuyển về phía hắn, tỉ mỉ quan sát người trước mặt.
Hắn căng thẳng đan hai tay vào nhau đặt trên đùi, hai ngón cái cứ ngọ nguậy liên hồi.
Hứa Đình đột nhiên hỏi: “Một mình cậu sống ở đây sao?”
Ngài Hách nhanh chóng trả lời: “Dạ vâng.”
“Căn nhà này khá rộng, bài trí cũng ổn, một người ở hơi lãng phí.”
Ngài Hách không hiểu nhưng vẫn trả lời: “Đây là phòng ba cháu chọn giúp, nhưng họ không sống cùng cháu nên hơi trống trải.”
Hứa Đình nhìn hắn đăm đăm: “Mắt của cậu rất giống ba cậu.”
Hắn kinh ngạc: “Dì biết ba cháu ạ?”
Hứa Đình chợt chột dạ không rõ nguyên do, bà cũng không muốn giải thích kĩ: “Trước đây tôi và ba cậu là bạn học cũ.”
“À à, ra vậy ạ.”
“Cậu với…” Hứa Đình nói chậm lại, có chút khó nói, “Cậu với Chu Mạt quen nhau thế nào?”
Ngài Hách không hồi hộp nữa, bởi vì trông Hứa Đình còn căng thẳng hơn cả hắn, “Cậu ấy là giáo viên nhà trẻ của cháu cháu, bọn cháu quen nhau ở nhà trẻ.”
Nhắc tới điều ấy khiến hắn hồi tưởng lại những lần gặp nhau đầy trùng hợp giữa mình và Chu tiên sinh.
Trong bệnh viện, trong phòng gym, trong khu du lịch, trong lễ cưới…
Tựa như ông trời mách bảo, hai người vốn không liên quan đến nhau, lại bị từng chút nhỏ nhặt gắn kết vào nhau, rồi trở thành những người không thể thay thế của đối phương.
Cửa nhà mở ra, Chu Mạt vội vàng trở về, trên mặt vẫn vương nét căng thẳng.
Anh cất đồ bước vào phòng khách, đúng lúc nghe thấy Hách Tuấn Anh nói: “Dì có muốn ở lại ăn cơm với chúng cháu không ạ?”
Hứa Đình có chút do dự, bà quay đầu, cũng nhìn thấy Chu Mạt vừa trở về.
.