Tô Bạch còn muốn hỏi lại, trong không khí đột nhiên thoảng qua một mùi hương ngọt ngào, hắn thầm kêu không ổn, ý thức dần dần mơ hồ, thân thể mềm xuống, chưa kịp tiếp xúc với mặt đất đã bị một đôi tay lạnh như băng ôm lấy.
Lạnh, rất lạnh, Tô Bạch mơ hồ cảm nhận được sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, có một tầm mắt lạnh lùng qua lại trên người mình khiến cho máu hắn gần như đông cứng lại, sâu trong nội tâm không nhịn được run rẩy, trong lúc mê man, có lẽ cảm nhận được nguy hiểm tới gần, hắn cố sức mở mắt, một dáng người cao ngất cứng cỏi xuất hiện ngay trước mặt.
Người nọ mặt một thân áo đen xa hoa, lông mày bay xéo nhập tấn, hai mắt sâu thẳm, ngũ quan lạnh lùng lại tràn ngập anh khí, thân hình cao ngất như tùng trúc, mái tóc đen xõa bên người, phần tóc trên trán buông xuống che nửa đôi mắt khiến cho cả người hắn có vẻ tối tăm, sắc mặt tái nhợt như trát cả đống phấn khiến cho người nhìn cảm thấy sợ hãi.
Lúc này khóe miệng đối phương đang cười nhợt nhạt, thấy Tô Bạch tỉnh, ánh mắt liền cong theo, hơi tà tà liếc hắn một cái, đáy mắt ẩn ẩn phát sáng.
Đối diện với tầm mắt của hắn, thân thể Tô Bạch nhịn không được phát run, hơi hơi cứng ngắc cúi đầu né tránh, đồng thời quét qua bốn phía, lúc này mới phát hiện mình đang ở trong một gian mật thất, vách tường và sàn nhà không biết làm bằng chất liệu gì, nhưng chắc chắn là cực kỳ cứng rắn, lấy thị lực của Tô Bạch có thể nhìn ra có kết giới khắc trên đó, muốn thoát ra ngoài không hề dễ dàng.
Mật thất cực lớn, bên trong lại chẳng có bài trí gì, trừ bỏ cái giường Tô Bạch đang nằm, còn có cái bàn cách đó không xa, trong góc khảm một hạt châu mà hắn không biết tên đang tản ra ánh sáng màu trắng nhàn nhạt, vừa có thể chiếu sáng vừa không khiến cho người ta cảm thấy chói mắt.
Bởi vì quá trống trải cho nên nhìn qua một cái đã thấy hết mọi ngóc ngách căn phòng, căn bản không có người thứ ba. Không nhìn thấy bọn Mộ Thanh Giác, tuy Tô Bạch đã biết nguyên do nhưng vẫn cảm thấy mất mát lo lắng, “Những người khác đâu?”
Từ lúc Tô Bạch tỉnh lại, Phong Vô Tình vẫn yên lặng nhìn hắn, nghe vậy liền cười đầy vẻ quỷ bí, “Đồng bạn của ngươi đang ở trong mật thất dưới lòng đất của ta, có điều ngươi yên tâm đi, hiện tại bọn chúng đều không có nguy hiểm đến tính mạng.”
Hiện tại không có cũng không có nghĩa là sau này không có, Tô Bạch biết ở chỗ của người này căn bản không có chuyện gì tốt đẹp, chỉ mong tu vi của nam chính mau chóng đột phá. Không sai, trong nguyên tác nam chính rơi vào tay Phong Vô Tình vốn cũng không có phần thắng, chẳng qua sau đó sở thích quái dị của Phong Vô Tình phát tác, Mộ Thanh Giác biết được liền giận dữ vì hồng nhan, cưỡng chế luyện hóa nội đan trong cơ thể, sau đó một đường giết ra khỏi sào huyệt của Phong Vô Tình.
Tuy Tô Bạch đã sớm biết chỗ cổ quái của Phong Vô Tình, nhưng vẫn không thể không làm theo cốt truyện, hắn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Ngươi bắt chúng ta làm gì?”
Như Tô Bạch dự đoán, Phong Vô Tình nở nụ cười, nói đầy thâm ý: “Khuôn mặt xinh đẹp như thế này nếu bị người khác khi nhục thì phải làm sao, không bằng ở lại với ta đi.” Hắn nói xong liền vung tay áo lên, dứt khoát đi đến gần, giơ tay muốn vuốt ve hai má Tô Bạch, đáy mắt đủ loại màu sắc, mặt mày ẩn tình.
Tô Bạch nhịn không được rùng mình một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trừ Mộ Thanh Giác và Bạch Phàm ra, hắn không quen thân cận như vậy với người khác, huống hồ hắn còn có ấn tượng chẳng hay ho gì với người này, nâng tay muốn cản lại phát hiện cánh tay mềm nhũn nặng tựa ngàn cân, chút sức lực bỏ ra nhẹ như gãi ngứa, trong lúc ngây người liền bị người kia ôm lấy hai má, tùy ý vuốt ve.
Cố nén cảm giác ghê tởm đang dâng lên trong lòng, Tô Bạch nín thở nhìn chăm chú vào đối phương, hắn đã có suy đoán, âm thầm thúc giục linh lực trong cơ thể, quả nhiên linh lực bị đình trệ như nằm trong một chiếc hộp đóng kín, bất luận hắn cố gắng như thế nào cũng không thể dùng được một chút linh lực nào. Tô Bạch thở dài, xem ra tu vi của hắn đã bị người kia dùng bí pháp phong ấn lại, cũng may hiện giờ không biết là Phong Vô Tình tự đại không xem Tô Bạch vào mắt hay là lười gây khó dễ mà chỉ phong ấn chứ không hoàn toàn phá hủy tu vi của hắn, nếu không thì thực sự không có chút hi vọng sống nào nữa.
Tay Phong Vô Tình rất lạnh, đầu ngón tay lướt qua hai má Tô Bạch, ánh mắt không ngừng biến hóa, lúc nhu tình như nước, lúc lại nham hiểm ác độc, miệng vẫn nhẹ giọng nói: “Thật là một gương mặt có thể làm cho người ta điên cuồng…”
Da gà da vịt thi nhau nổi lên, Tô Bạch hơi hơi phát run, anh giai à anh thật sự không suy xét đến việc tiếp tục trị liệu hay sao?
Giọng nói chậm rãi như nước chảy trong khe suối lại tiếp tục, “… Một gương mặt hoàn mỹ như vậy, nếu có dấu vết của tháng năm thì thật là đáng tiếc, không bằng ngươi van cầu ta đi, ta giúp ngươi giữ nó lại, làm cho nó mãi mãi bảo trì trạng thái như thế này, khiến cho tất cả mọi người điên cuồng vì dung mạo của ngươi, được không?” Phong Vô Tình cúi người nhìn mặt Tô Bạch, chân mày khóe mắt dần dần nhiễm vẻ cố chấp điên cuồng.
Tô Bạch sợ chọc giận hắn đành cứng người để ngón tay hắn lướt qua lướt lại trên mặt mình. Hắn biết cái gọi là phương pháp bảo trì thanh xuân vĩnh viễn trong miệng người này là gì, chính vì biết cho nên mới càng cảm thấy sợ hãi, tránh còn không kịp, sao dám mở miệng đồng ý, “Ta cảm thấy như bây giờ là tốt lắm rồi, không cần ngươi giúp ta, cám ơn.”
“Không, ngươi không hiểu…” Thần sắc Phong Vô Tình rất phức tạp, giống như cực kỳ thích khuôn mặt này của Tô Bạch, lại tựa hồ ẩn ẩn có chút oán hận không cam, “Cho dù ngươi hiện tại có tuấn mỹ tốt đẹp đến đâu, chung quy cũng không thể đấu lại năm tháng, ngươi tưởng là cái kẻ thề non hẹn biển hoa tiền nguyệt hạ với ngươi thực sự yêu ngươi ư? Yêu? Là thứ gì vậy…”
Dù sao cũng không ăn được, Tô Bạch yên lặng phun tào.
“… Đừng có mà ngây thơ!” Thấy Tô Bạch vẫn không nói gì, Phong Vô Tình dần dần thay đổi sắc mặt, hơi có vẻ như giận dữ Tô Bạch không hiểu thế sự vậy, hắn dùng giọng nói thê lương tiếp tục: “Chẳng qua bọn chúng chỉ coi trọng khuôn mặt này của ngươi mà thôi, một khi ngươi đã lớn tuổi, dung nhan không còn, bọn chúng sẽ vứt ngươi đi như vứt một đôi giày cũ, không bao giờ quan tâm đến sự sống chết của ngươi nữa!”
Tô Bạch yên lặng nhìn, cảm nhận được tâm tình kích động phẫn nộ của Phong Vô Tình liền ẩn ẩn có suy đoán, cứ cảm thấy không phải hắn đang nói cho mình nghe mà giống như đang giãi bày nỗi oán hận của bản thân, lại liên tưởng đến chuyện mình từng mơ hồ nhắc tới câu ‘đau khổ vì tình’ trong nguyên tác, hình như đã phát hiện ra chuyện gì rất khó lường…
“Cho nên, nghe lời ta không được hay sao, ở lại đây, ta có thể giúp ngươi vĩnh viễn bảo trì bộ dạng này, những thứ tốt đẹp nên được bảo tồn…” Thần sắc Phong Vô Tình càng ngày càng điên cuồng, hai tay gắt gao nắm chặt lấy bả vai Tô Bạch, dùng ánh mắt cố chấp nhìn hắn, không cho phép nghe được một câu phản bác nào.
Tô Bạch: Q_Q
Hỏi con mịa nhà ngươi ấy, chẳng lẽ anh nói không đồng ý thì ngươi sẽ để bọn anh không mất sợi lông nào ra khỏi đây à?
Ngay lúc Tô Bạch đang bị Phong Vô Tình thần kinh lắc qua lắc lại, cửa đá bịt kín đằng xa đột nhiên có động tĩnh rất nhỏ, dường như có người nào đó đang chậm rãi tới gần, sau đó tiếng gõ cửa vô cùng có quy luật vang lên, thanh âm vang dội trong không gian trống trải thanh lãnh của mật thất càng thêm rõ ràng.