“Chuyện gì sao?” Thẩm Tây Thừa giọng nói ấm áp từ tốn vang lên từ đầu dây bên kia.
Giọng cô có chút run vì phấn khởi nhìn xuống sự tráng lệ thành phố:“Chú Thẩm, cháu lo quá. Cứ nghĩ tới này mai là cháu phấn khích tới mức không thể ngủ được.”
Anh nghe được sự vui vẻ trong lời nói của cô, ngược lại anh lại bắt bẻ cô:“Không phải vẫn chưa hài lòng sao?”
Cô bỗng thở dài:“Đúng là vẫn chưa hài lòng, nhưng mà vẫn là cháu nổ lực từ bản thân mình. Lần sau cháu sẽ cố gắng hơn.”
Đầu giây kia có tiếng giấy tờ lẫn giọng nói của anh:“Khúc Nhã Tinh biến cháu thành thế à?”
Cô im lặng, hít sâu nhìn lên tầng nhà:“Chỉ là muốn bà ấy vui, khi đó sẽ không bị phạt. Lại còn có thể cùng bà ấy ăn một buổi cơm tình cảm.”
Cô tiếp tục nói:“Mà chú đoán đúng rồi, hình như Mạc Hàn có tý cảm xúc với cháu.” Cô bật cười:“Chú đoán sẽ cháu có đồng ý không?”
Cô nghe thấy tiếng hít thở của anh, hơi thở đè thấp xuống:“Cháu đồng ý?” Cô nghe ra sự nghiêm túc của anh, giống như bị lời nói cô chọc cho tức giận. Dáng vẻ hệt như người cha già.
Cô im lặng lâu đến mức khiến anh giống như ngồi trên đống lửa, càng nghĩ anh càng sợ kết quả là cô đã đồng ý.
“Cháu không hy sinh vì một tình yêu chưa trưởng thành đâu. Dù cậu ấy cho cháu sự an toàn rất cao nhưng cháu vẫn không rõ sự bất an của mình, cậu ấy còn quá nhỏ bé để bảo vệ một ai khác an toàn.” Cô nói, sau đó giọng lại có sự buồn bã.
“Mỗi lần đều phải rất lâu mới quên được, mà tình cảm thì chẳng nhận lại được bao nhiêu.”
Thẩm Tây Thừa bên kia im lặng hồi lâu:“Cháu ngủ đi!”
Khúc Yên nhìn ra màn đêm bên ngoài:“Không ngủ được, khó ngủ quá.”
Thẩm Tây Thừa bất lực:“Ngoan đi, về tôi thưởng cho cháu.”
Khúc Yên ngồi bật dậy, miệng không ngừng cười toe toét trông rất nóng lòng muốn nhìn thấy:“Hứa rồi nhá? Cháu sẽ đi ngủ ngay. Chúc chú Thẩm làm việc vui vẻ”
Sau đó, à không có sau đó. Bởi vì vừa dứt câu Khúc Yên nhanh chóng ngắt máy lại nằm xuống giường mà hưởng thụ giấc ngủ của mình.