Ôn Ninh vội vàng đuổi theo, theo y vội vã lướt ra khỏi cổng Liên Hoa Ổ. Đến bến tàu nhìn, một tốp thuyền lớn có nhỏ có đưa người tới đích xong đều trở về các nhà, trước bến tàu chỉ còn lại mấy con đò cũ không người trông coi. Đò ngang vừa dài vừa nhỏ, hình dáng hệt như lá liễu, nhưng chở được bảy tám người, hai đầu hơi vểnh lên, hai mái chèo đặt nghiêng ở đuôi thuyền.
Lam Vong Cơ cõng Ngụy Vô Tiện bước lên thuyền không chút đắn đo. Ôn Ninh vội vàng nhảy lên đuôi thuyền, tự giác nắm mái chèo, quay mái chèo vài cái, đò ngang ổn định trôi đi mấy trượng. Không lâu sau, đò ngang liền xuôi theo dòng sông trôi khỏi bến tàu, đến gần trung tâm.
Lam Vong Cơ để Ngụy Vô Tiện tựa vào người y, đầu tiên là đút cho hắn hai viên thuốc, sau khi xác nhận hắn đã nuốt xuống hẳn rồi, mới lấy khăn tay lau máu tươi trên mặt giúp hắn.
Bỗng dưng, giọng nói căng thẳng của Ôn Ninh truyền tới: “Lam, Lam công tử.”
Lam Vong Cơ nói: “Chuyện gì.”
Khí thế trước mặt Giang Trừng mới vừa rồi của Ôn Ninh đã biến đâu mất tăm, hắn nhắm mắt kiên trì nói: “Xin… Xin tạm thời đừng nói với Ngụy công tử việc ta phơi bày chuyện hắn moi đan. Hắn đã rất nghiêm nghị cảnh cáo ta, nói ta tuyệt không thể nói ra. Tuy rằng có lẽ dối không được bao lâu, nhưng ta…”
Im lặng chốc lát, Lam Vong Cơ đáp: “Ngươi yên tâm.”
Thấy vậy, Ôn Ninh như thở phào nhẹ nhõm, tuy ngươi chết chẳng có hơi để thở.
Hắn chân thành nói: “Lam công tử, cám ơn ngươi.”
Lam Vong Cơ lắc đầu, dường như nói không cần. Ôn Ninh lại tiếp: “Cảm ơn ngươi năm đó ở đài Kim Lân, đã nói đôi câu vì ta và tỷ tỷ.”
Hắn nói: “Ta vẫn còn nhớ. Sau đó ta mất khống chế, ta… Thật sự rất xin lỗi.”
Lam Vong Cơ không đáp lại.
Ôn Ninh lại nói: “Hơn nữa, cám ơn ngươi đã săn sóc A Uyển những năm qua.”
Nghe vậy, Lam Vong Cơ hơi ngước mắt. Ôn Ninh nói: “Ta còn tưởng rằng người nhà bọn ta đều đã chết hết rồi, không còn lại ai. Thật không ngờ tới, A Uyển vẫn còn sống. Trông nó giống hệt biểu ca ta lúc hơn hai mươi tuổi.”
Lam Vong Cơ nói: “Nó trốn trong hốc cây lâu quá. Phát sốt cao. Ngã bệnh.”
Ôn Ninh gật đầu: “Ta biết nhất định là sinh bệnh. Chuyện khi còn bé nó đều không nhớ rõ. Ta trò chuyện với nó rất lâu, nó cứ luôn nói tới chuyện của ngươi.” Hắn có hơi mất mát: “Chuyện trước kia Ngụy công tử nói… Dù sao thì cũng chưa từng nói với ta.”
Lam Vong Cơ: “Ngươi không nói cho nó biết.”
Ôn Ninh: “Không có.”
Hắn xoay thân, đưa lưng về phía hai người, vừa ra sức chèo thuyền, vừa nói: “Giờ nó sống rất tốt. Biết nhiều chuyện quá, trái lại sẽ khiến nó không còn tốt như hiện tại.”
Lam Vong Cơ nói: “Sớm muộn gì cũng phải biết.”
Ôn Ninh ngẩn ngơ: “Đúng vậy. Sớm muộn gì cũng phải biết.”
Hắn nhìn trời, nói: “Tựa như Ngụy công tử với Giang tông chủ. Chuyện dời đan, hắn không thể nào dối gạt Giang tông chủ cả đời. Sớm muộn gì cũng biết.”
Bóng đêm tĩnh lặng, dòng sông lắng đọng.
Chợt, Lam Vong Cơ nói: “Mổ đan.”
Ôn Ninh: “Cái gì?”
Lam Vong Cơ nói: “Mổ đan, đau không.”
Ôn Ninh đáp: “Nếu như ta nói không đau, Lam công tử ngươi cũng sẽ không tin.”
Lam Vong Cơ rũ mi, con ngươi nhạt như lưu ly chăm chú nhìn gương mặt Ngụy Vô Tiện, duỗi một tay ra. Cuối cùng, chỉ là dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn hai gò má hắn.
Y nói: “Ta tưởng rằng Ôn Tình sẽ có cách.”
Ôn Ninh nói: “Trước khi lên núi, tỷ tỷ ta đã làm rất nhiều loại thuốc gây mê, để giảm bớt đau đớn khi mổ đan. Nhưng sau đó tỷ ấy lại phát hiện, những thứ thuốc kia căn bản không thể dùng. Bởi vì nếu như mổ lấy Kim Đan ra, lúc nó rời khỏi cơ thể mà người đó lại trong trạng thái gây mê, viên Kim Đan đó cũng sẽ bị ảnh hưởng, khó mà bảo đảm nó có thể nào tiêu tán hay không, và khi nào thì tiêu tán.”
Lam Vong Cơ hỏi: “… Nên?”
Động tác quạt mái chèo của Ôn Ninh khựng lại, đáp: “Nên, người mổ đan, nhất định phải tỉnh táo mới được.”
Nhất định phải tỉnh táo, chứng kiến Kim Đan nối liền với linh mạch trong thân thể bị tách ra, cảm nhận linh lực cuồn cuộn dần dần ngưng lại, yên ả, bình thường, cho đến khi không thể nào gợn lên được nữa. Cho đến khi biến thành một ao nước đọng.
Thật lâu sau, giọng nói khản đi của Lam Vong Cơ mới vang lên. Hai chữ đầu tiên dường như run lên: “Vẫn luôn tỉnh táo?”
Ôn Ninh trả lời: “Hai đêm một ngày, vẫn luôn tỉnh táo.”
Lam Vong Cơ nói: “Lúc ấy, các ngươi nắm chắc mấy thành.”
Ôn Ninh đáp: “Chừng năm thành.”
“Năm thành.” Im lặng hít sâu một hơi, Lam Vong Cơ lắc đầu, lặp lại: “… Năm thành.”
Y siết chặt cánh tay ôm Ngụy Vô Tiện. Khớp xương trên mu bàn tay đã trắng bệch.
Ôn Ninh nói: “Dù sao thì trước đây chưa từng có ai đã làm chuyện như vậy thật, tuy tỷ tỷ ta từng viết một quyển dời đan tương quan, nhưng chỉ là một vài giả thiết tưởng tượng, căn bản không có ai để tỷ ấy thí nghiệm, nên tưởng tượng cũng chỉ là tưởng tượng, các tiền bối đều nói tỷ ấy suy nghĩ viển vông. Hơn nữa căn bản không thực dụng, ai cũng biết, không ai lại bằng lòng mổ đan của mình cho người khác cả. Bởi những lời đó, bản thân tỷ ấy gần như biến thành phế nhân, cả đời không thể leo lên đỉnh, xoàng xĩnh tầm thường. Thế nên lúc Ngụy công tử quay lại tìm tới bọn ta, trước khi bắt đầu tỷ tỷ ta vốn không bằng lòng, cảnh cáo hắn lý thuyết là lý thuyết, thực hành là thực hành, tỷ ấy chỉ nắm chắc chưa tới một nửa.”
“Nhưng Ngụy công tử vẫn mải miết dây dưa, nói năm thành cũng tốt, một nửa thì một nửa. Cho dù không thành công, đan hắn phế rồi hắn cũng chẳng lo không có đường đi, nhưng Giang tông chủ kia thì lại không được. Nếu như Giang tông chủ chỉ có thể làm một người xoàng xĩnh tầm thường, vậy thì đời hắn coi như xong.”
Lam Vong Cơ chăm chú nhìn gương mặt Ngụy Vô Tiện, Ôn Ninh quay đầu lại liếc mắt nhìn, không nhịn được mà nói: “Lam công tử, hình như ngươi cũng không bất ngờ mấy. Ngươi… Ngươi cũng biết chuyện này sao?”
“…” Lam Vong Cơ ráp miệng nói: “Ta chỉ biết đại khái là linh lực hắn bị tổn thương có vẻ khác thường.”
Cũng không biết sự thật lại là như thế.
Ôn Ninh nói: “Nếu như không phải bởi vì vậy…”
Nếu như không phải bởi vì vậy. Nếu như không phải bởi vì thật sự không có con đường khác để đi.
Đúng lúc này, cái đầu nghiêng bên vai Lam Vong Cơ khẽ động đậy. Hàng mi Ngụy Vô Tiện run run, từ từ tỉnh lại.