Con người tự tạo nghiệt sẽ tự gánh hậuquả, tuy rằng Cố Hàm Ninh không quá tin vào quỷ thần, lại cảm thấy câunói của phật quả là có đạo lý.
Bài vở năm tư thoải mái rất nhiều, mộttuần chỉ học bốn môn, tổng cộng có tám tiết học, không như chương trìnhhọc bận rộn của ba năm trước, quả thực là thả trâu ăn cỏ.
Sau khai giảng, Cố Hàm Ninh đặc biệt đitìm chủ nhiệm văn phòng khoa, hy vọng có thể ở lại trường thực tập. Nếucó thể thực hiện, cô muốn làm một chút, kiếp trước, chi tiêu này khôngphải của cô, hơn nữa, hơn nữa lúc đó, cô cũng chưa nghĩ đến việc ở lạitrường thực tập.
Tuy Cố Hàm Ninh chỉ giành được học bổnghạng nhất trong hai năm đầu nhờ đứng thứ nhất kỳ thi tiếng anh cấp bốn,sáu, năm thứ ba bởi vì không đủ điểm tham gia hoạt động xã hội mà rớtxuống học bổng hạng hai, nhưng chủ nhiệm khoa vẫn rất có cảm tình vớibạn học Cố đứng đầu các đợt thi chuyên ngành cùng cấp mỗi học kỳ, saukhi trò chuyện vài ba câu đã đồng ý sẽ tiến cử cô, cuối cùng thì phảixem phê duyệt của khoa và trường.
Như vậy chính là kết quả tốt nhất rồi, chỉ cần được chủ nhiệm văn phòng khoa tiến cử, chuyện chắc chắn là thuận lợi hơn nhiều.
Tháng mười Quốc Khánh, nhân lúc nhiệt độ thích hợp, Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh cùng nhau nghỉ ngơi, mất cảngày đi chụp ảnh cưới, sau khi trở về cô than mệt nhưng hiệu quả cho ralại vô cùng ưng ý.
Cuối tháng mười một, một tuần trước khi chính thức bắt đầu thực tập, có chỉ tiêu bảo nghiên rồi. Chuyên ngànhcủa Cố Hàm Ninh tổng cộng có hai chỉ tiêu, cô và lớp trưởng, tuy nói cần qua một vòng phỏng vấn, nhưng chỉ cần không biểu hiện thất thường, cơbản là không có vấn đề rồi, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn hơi căng thẳng, bởi vì kết quả phỏng vấn trực tiếp quyết định chuyên ngành cô có thể đăng ký.Trước cuối kỳ năm ba, cô đã đi tìm thầy hướng dẫn chuyên ngành vẫnngưỡng mộ, trong ký ức, đó là thạc đạo (thầy cô giáo hướng dẫn nghiêncứu sinh thạc sĩ) rất nghiêm túc, năm mươi tuổi, rất ít khi nhìn thấy bà cười, nhưng sau khi nghe tọa đàm công khai của bà, Cố Hàm Ninh càngmuốn thi nghiên cứu sinh. May là cô sớm có chuẩn bị, trước đó tìm hiểutin tức qua các anh chị khóa trên, mang theo luận văn của mình đến gặp,xin chỉ bảo nên cũng thuận lợi vào cửa, sau lần thảo luận thứ ba, cũngvừa vặn giãi bày lòng ngưỡng mộ của mình, bày tỏ lòng mong mỏi có thểlàm học trò của bà, tiếp tục học chuyên sâu. Lúc đó cô giáo Mạc kia chỉnâng mắt kính lên, tia sắc bén chợt lóe lên sâu sau mắt kính, sau đó, ấy vậy mà cô nhìn thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt của cô giáo Mạc.
Cho nên, sau khi ra văn phòng khoa, tâm trạng của Cố Hàm Ninh thoải mái hơn so với lớp trưởng bên cạnh.
“Lớp trưởng, cậu định đăng ký chuyênngành gì thế?” Tuy rằng bình thường không gặp nhau nhiều, nhưng dù saocũng là bạn cùng lớp, về sau không chừng sẽ thường xuyên gặp mặt, cứ imlặng mà đi như vậy dường như hơi xa lạ, cho nên Cố Hàm Ninh cười nói.
“Cái đó không liên quan tới cậu.” So với giọng nói ôn hòa của Cố Hàm Ninh thì giọng nói này lạnh nhạt rất nhiều, thậm chí Cố Hàm Ninh còn cảm thấy có một chút chán ghét trong đó.
Chán ghét? Thật là kì lạ…….
Nụ cười của Cố Hàm Ninh lập tức cứnglại, trong lòng cố gắng nhớ lại có phải bản thân đã làm gì đắc tội vớicô ấy không. Nhưng số lần cô và bạn Thích Kì này gặp mặt ít đến đángthương, thậm chí hoạt động của lớp cô tham dự cũng không nhiều, nên làmthế nào mà cô có thể đắc tội với cô ấy chứ? Cô thật sự không nghĩ ra,thôi không nghĩ nữa.
“Bạn học Thích, mình chỉ là nghĩ chúngta học cùng lớp nên mới hỏi một câu……” Cố Hàm Ninh nói giọng bình thảnhơn, tươi cười trên mặt cũng lộ ra một tia nhàn nhạt.
“Tôi và cậu không phải là chúng ta, đừng nhập làm một. Tôi rất ghét nữ sinh như cô, ở ngoài nhìn rất thanh cao,thật ra bên trong lại… lại **.” Thích Kì ngừng bước, nghẹn đỏ mặt, trừng Cố Hàm Ninh cuối cùng cắn răng nói hai chữ cuối, mơ hồ nghiến răng.
Cố Hàm Ninh mặt lạnh, trong lòng lạicàng thấy lạ, cô nghĩ dù bạn học trong lớp không có ấn tượng tốt với cônhưng chắc cũng không kém đi đâu a, không nghĩ tới bản thân lại bị đánhgiá như vậy.
Được rồi, cô hoàn toàn phẫn nộ rồi, sao người Thích Kì nói có thể là cô được chứ?
“Thích Kì, lời nói đó vô căn cứ khôngthể nói tùy tiện.” Cố Hàm Ninh lãnh đạm nói, trong lòng nghĩ người không cùng ý kiến không thể làm bạn, vẫn là nhanh chạy lấy người thôi.
“Hừ, cậu đừng nghĩ không ai biết, tôi đã thấy rồi!” Thích Kì nâng cằm, liếc xéo Cố Hàm Ninh, có chút kiêu ngạovà rụt rè, giống như biết rõ việc xấu của đối phương, trong tay đang nắm một nhược điểm thật lớn, cho nên cảm giác bản thân đang chiếm ưu thếlớn.
“Ờ? Thế cậu nhìn thấy gì?” Cố Hàm Ninh có chút tò mò.
“Buổi tối hôm đó, cậu và bạn trai ôm hôn nhau.” Thích Kì lại bắt đầu bối rối, cau mày, giống như là đang cânnhắc nên miêu tả như thế nào: “Anh ta ở trên người cậu…. Tôi thấy rồi….. Tay anh ta, luồn vào váy của cậu, còn cậu thì phát ra âm thanh….” MặtThích Kì càng ngày càng đỏ, giống như là đang nhớ lại cảnh đó, gian nannói ra.
Cố Hàm Ninh lập tức không biết nên nóigì, hai má ửng đỏ, hơi nhíu mi, trong lòng mắng Triệu Thừa Dư từ đầu tới đuôi một trận! Vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy ánh mắt trốn tránh của cônàng, nhân chứng thoạt nhìn còn ngượng ngùng hơn so với đương sự là cô,trong lòng lại cười phá lên.
Được rồi, quả thật là do cô không đúng, đã làm ô nhiễm ánh mắt và tâm hồn của nữ sinh thuần khiết này, ai, tội lỗi nặng nề!
“Khụ khụ, đó là tôi và bạn trai yêuthương nhau, cậu nhìn kỹ thế làm gì? Chúng tôi yêu nhau, từ tâm hồn đếnthân thể, đó là chuyện tự nhiên nha, tôi cũng đâu phải hôm nay người này mai người khác, thế mới gọi là **? Chuyện riêng tư của tôi và bạn traibị cậu nhìn thấy, chúng tôi còn chưa tức giận đâu, cậu lại người xấu tốcáo trước? Phi lễ chớ nhìn, không phải chúng ta đã được học rồi sao, xem ra, cậu chỉ học được mặt ngoài, chưa hiểu sâu a! Gặp chuyện như vậy,cậu ắt hẳn phải nhanh tay che mắt lại, chạy nhanh đi chỗ khác mới đúng,sao lại còn không biết xấu hổ nhìn rõ thế a?”
Cố Hàm Ninh ho nhẹ lên tiếng, vừa hùnghồn vừa nghiêm túc chỉ ra chỗ không đúng trong hành vi của đối phương.Khuôn mặt Thích Kì chuyển từ hồng sang trắng, lại từ trắng chuyển sangxanh, trong thời gian ngắn mà ba màu chuyển qua lại cho nhau, rồi lấytay chỉ Cố Hàm Ninh không nói lên lời: “Cậu… cậu…” Sau đó, mới thu lạingón tay mảnh khảnh đang run rẩy, bước chân hỗn độn vội vàng rời đi.
Chờ Thích Kì không còn trong tầm mắt,lúc này Cố Hàm Ninh mới bật cười, nhưng cũng chỉ có vài giây, liền tắtngấm, tức giận lại dâng lên, cô căm giận lấy điện thoại ra, nhanh lẹ bấm bàn phím.
“Triệu Thừa Dư anh ở đâu? Được, anh đứng yên ở đó cho em!”
Cố Hàm Ninh nghiến răng nghiến lợi nói xong, cất điện thoại, nổi giận đùng đùng đi đòi trả nỗi oan vừa rồi.