Tô Trinh lấy một ngón tay khều cái áo nhìn thử một cái, một giây sau lập tức đổi sắc mặt.
Kiểu dáng này vô cùng hiếm thấy…
Thật sự là phong cách của Kenta!
Hơn nữa không chỉ là phong cách của Kenta mà còn là món đồ đặc biệt nhất, cũng là chiếc váy ngủ duy nhất cho nên phong cách mới có thể khác với những thứ khác.
Chất vải mềm mịn xuyên thấu, sờ vào thật thoải mái. Thật ra thì vải của chiếc váy ngủ này là tơ của một loại tằm rất khó nuôi, cũng vô cùng quý giá…
Tô Trinh nhìn kĩ lại lần nữa, may mắn loại vải này cũng coi như là bền chắc, không bị làm hỏng.
Cô ta thích nhãn hiệu này, nhưng chiếc váy này lại trong tay tiện nhân như An Thư!
Nhận ra bản thân đang thở phào vì đồ của cô ta, Tô Trinh cảm thấy như bị sỉ nhục, nặng nề ném chiếc váy cho Mỹ Hinh…
Mỹ Hinh thấy vẻ mặt khó coi của Tô Trinh cũng đã hiểu, không sai, chiếc váy này là hàng của Kenta thật!
Mỹ Hinh nói xong đột nhiên quay ra nhìn An Thư giận dữ quát: “An Thư! Cô thật là to gan! Dám trộm đồ của công ty làm mục đích cá nhân sao!”
An Thư nhướng mày: “Hửm? Tôi trộm đồ của công ty? Sao lại nói như vậy?”
Mỹ Hinh liên tục cười lạnh, như thể trong lòng đã tính toán sẵn hết rồi: “Cô cho rằng chúng tôi không biết sao? Căn hộ của cô đúng là có không ít đồ của Kenta, nhưng đó chỉ là đồ công ty cung cấp cho cô mà thôi. Chỗ của cô cùng lắm là cái kho hàng của công ty mà thôi! Chẳng lẽ cô lại ngây thơ cho rằng những bộ đồ này để ở chỗ cô thì đó là đồ của cô à? Có thể tùy tiện lấy ra đưa cho người khác?”
An Thư cho Bạch Lộ một ánh mắt trấn an, sau đó chờ mọi người bàn luận xong hết rồi mới mở miệng nói: “Tô tiền bối, chị Mỹ Hinh, bất kể chiếc váy này có phải đồ của công ty hay không, nhưng tôi đã dựa theo yêu cầu đưa ra một món đồ cùng cấp bậc. Hai người chỉ cần thực hiện cam kết của hai người là được, chuyện này coi như đã xong. Còn chuyện kế tiếp là chuyện của tôi, do mình tôi tự chịu trách nhiệm và chẳng có liên quan gì đến hai người cả!”
Tô Trinh nghe vậy thì lập tức lạnh mặt xuống.
Mỹ Hinh muốn phản bác nhưng lại không biết nên nói cái gì, nhất thời sắc mặt cũng cứng lại.
An Thư nhún nhún vai: “Vừa rồi có biết bao nhiêu người làm chứng đó, lời do chính các người nói tôi không nói điêu một chữ nhé.”
Nói xong dừng một chút, sau kéo dài giọng nói: “Hay là, những lời đó chỉ là cơn gió thoảng qua? Tất nhiên nếu thực sự là vậy thì tôi cũng chỉ là một người mới sao có thể nói lại mấy người!”
Bị những lời này của An Thư châm chọc, Mỹ Hinh với Tô Trinh đối mắt nhìn nhau, sau đó mở miệng nói: “Trinh đã nói ra thì đương nhiên việc đã được định! An Thư, nếu chính cô muốn tìm chết thì đừng oán chúng tôi!”
Mỹ Hinh nói xong thì liếc Bạch Lộ một cái: “Nếu hai người đã lấy ra được một bộ đồ cùng cấp bậc như chúng tôi yêu cầu thì chuyện này đến đây là chấm dứt!”
Nói đến cùng cấp bậc, giọng Mỹ Hinh rõ ràng có chút chột dạ.
Dẫu sao người sáng suốt đều nhìn ra, chiếc váy mà An Thư cầm đến dù chỉ là một chiếc váy ngủ cũng cao hơn chiếc váy trên người Tô Trinh đến mấy bậc.
Mỹ Hinh bám cánh tay Tô Trinh, oán hận trợn mắt nhìn An Thư: “Chị, chúng ta đi thôi! Vì chuyện này mà làm trễ nhiều thời gian như thế, thật là xui xẻo!”
Tô Trinh lạnh mặt liếc An Thư một cái, sau đó đi thẳng về phía trước không thèm quay đầu.
Ngay khi đám người Tô Trinh rời đi, sau lưng đột nhiên vang lên giọng của An Thư: “Tô tiền bối xin dừng bước!”
Sắc mặt Tô Trinh càng kém, như thể đang nói, cô mà cũng có tư cách để tôi dừng bước?
Mỹ Hinh lập tức mắng chửi: “An Thư! Cô chưa xong phải không?”
Mỹ Hinh vẫn ra vẻ đương nhiên, vẻ mặt giễu cợt nhìn về An Thư phía sau: “Sao vậy? Biết sợ nên hối hận rồi chứ gì? Nhưng mà lời đã nói ra ngoài miệng rồi, cũng có nhiều người làm chứng như thế bây giờ cô muốn đổi ý cũng sợ không kịp rồi!”
Khóe miệng An Thư khẽ nhếch lên: “Chị Mỹ Hinh lo lắng nhiều rồi, sao tôi có thể hối hận được chứ!”
“Vậy cô gọi chị tôi làm cái gì! Bị thần kinh à?”
An Thư nhìn về phía Tô Trinh đang dùng bộ dạng miệt thị quan sát mọi chuyện: “Tôi chỉ muốn nhắc Tô tiền bối một chuyện mà thôi… Xin mời Tô tiền bối, cởi quần áo.”
Vừa dứt lời thì cả toàn trường im lặng đến độ nghe được cả tiếng kim rơi…
Mỹ Hinh trợn trừng mắt: “An Thư! Cô… cô… cô thật là to gan!”
Ngay cả Tô Trinh vẫn luôn khinh thường An Thư cũng xanh mét: “Càn rỡ!”
Mỹ Hinh giận đến đen cả mặt: “An Thư, cô điên rồi sao? Trước mặt mọi người lại dám si nhục Trinh!”
An Thư tỏ vẻ khó xử, ánh mắt quét trên người Tô Trinh: “Lời của cô Hinh sai rồi! Bộ váy của Tô tiền bối quý giá như thế sao cô có thể nói là cái váy rách chứ? Đây là mẫu limited mới nhất của Chanel mà, thậm chí còn chưa ra mắt nữa, dẫu có ra mắt thì cả thế giới cũng không quá 10 chiếc! Mất một cái chính là ít một cái! Cái túi đựng của loại quần áo quý giá cỡ này cũng đủ mua tôi! Sao có thể là cái váy rách được?”
Trí nhớ An Thư cũng đủ tốt, đem tất cả những lời bọn họ vừa tán dương chiếc váy này lặp lại từ đầu tới cuối.
“Cô cô cô…” Mỹ Hinh thiếu chút nữa bị nghẹn chết: “Cô đừng có mà bẻ cong ý tứ của tôi! Ý tôi là quần áo dơ bẩn chứ không nói đây là đồ rách rưới!”
An Thư tỏ ý đã hiểu ra gật đầu một cái: “Bẩn cũng chẳng sao, chị Mỹ Hinh đã nói chỉ cần giặt một cái là được, hỏng cũng không sao. Mấy cái khuyến điểm nhỏ đó không vào mắt Tô tiền bối được nhưng mà mắt tôi không tốt nên không để tâm lắm!”
Câu này mặc dù An Thư đang tự nói mình mắt mù, nhưng mà ẩn ý trong đó thì không biết đang nói ai mù…
Hết lần này đến lần khác đều bị An Thư đá đểu như vậy, đám người Tô Trinh dù hiểu rõ cũng chẳn ai làm gì được cô.
Người xung quanh hiện giờ đã sợ đến ngây người, tình tiết chuyển biến quá nhanh.
Nhưng sự việc vẫn chưa hết, An Thư đột nhiên tỏ vẻ vội vàng nhìn về phía Mỹ Hinh: “Cô Hinh! Cái tay cái tay! Cô cách Tô tiền bối xa ra một chút! Nhớ chú ý móng tay của cô, đừng có mà kéo hỏng quần áo của tôi! Bộ này mắc lắm đấy, bán cô đi cũng không mua nổi đâu!”
Vừa dứt lời đã có người không nhịn được bật cười…
Mỹ Hinh đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nói: “An Thư, rốt cuộc cô có biết xấu hổ hay không hả! Như thế này thì khác gì lưu manh!”
An Thư tỏ vẻ ủy khuất: “Lưu manh vô lại đều không nói lý lẽ… không biết lời vừa rồi của tôi lưu manh vô lại chỗ nào?”