– Đến rồi thì ngồi đi.
Hà Tịch ngồi xuống ghế, phát hiện cà phê được pha rất thủ công, thảo nào lại thơm tới vậy. Người đàn ông bình thản rót cà phê ra cốc, đưa tới trước mặt cô. Có chút nước lênh láng trên mặt bàn, ông dùng khăn cẩn thận lau đi.
Không vòng vo, cô hỏi:
– Bác tại sao lại muốn gặp cháu?
Người đàn ông nhìn cô một hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói:
– Theo lý, cháu nên ta gọi một tiếng “bố” mới phải.
Hà Tịch bất ngờ, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không ngờ ông đã biết, lại còn thẳng thắn tới vậy, không kiềng dè mà nhắc tới mối quan hệ của bọn họ. Cô sau khi lấy lại tinh thần, cố trấn an bản thân thì nhẹ nhàng cười, nhưng trong lòng không có lấy chút vui vẻ:
– Cháu cho đến nay chưa từng nghĩ mình có bố. Còn bác thì chỉ có một người con gái tên là Trình Nhã Nhã.
Trình Tưởng thở một hơi nặng nề:
– Đúng vậy, Nhã Nhã là đứa con gái duy nhất của ta.
Trước khoảnh khắc này, cô không hề chắc chắn về việc ông biết thân phận thật của mình. Nhưng sau lời nói kia, cô thực sự có thể khẳng định rằng ông đã biết đến sự tồn tại của cô từ lâu rồi.
Ông đã biết, thế mà… Sự hiện diện của cô trên đời này vốn chẳng có nghĩa lý gì với ông.
Cố gắng che giấu sự run rẩy từ tận đáy lòng, cô lại hỏi:
– Vậy bác gặp cháu là vì chuyện gì?
Trình Tưởng lắc đầu, gặp cô chỉ là muốn xác nhận một việc. Hà Tịch cười khổ:
– Cháu sẽ không làm phiền tới gia đình bác… Cháu hiện tại sống rất tốt, không có lý do gì để làm như thế.
Cô sống tới hiện tại, không còn có chút tơ tưởng nào về bố ruột của mình nữa rồi. Nhìn ra phía cửa sổ, ánh nắng gay gắt phản chiếu trên mặt kính thật khiến người ta chói mắt. Cô bình thản nói tiếp:
– Mấy năm trước cháu biết được sự thật, bản thân vẫn giữ kín một mình đến tận bây giờ, thậm chí chưa từng hỏi mẹ dù chỉ một câu. Chỉ vì cháu thấy xấu hổ cái cách mà bản thân đã được sinh ra… Bác cũng yên tâm, cháu sẽ không đòi hỏi bất cứ điều gì từ bác, cũng sẽ không gây ảnh hưởng tới người thân của bác, mong bác cũng như vậy.
Trình Tưởng gật đầu, trên khuôn mặt không có biểu hiện gì đặc biệt. Ông hất cằm về phía tay cô:
– Nếm thử cà phê ta pha đi.
Hà Tịch đưa tay cầm tách cà phê, độ ấm vừa phải, được pha thật đúng lúc. Cô chậm rãi đưa nó lên miệng, không hợp khẩu vị của cô lắm, cô chỉ nhấm nháp một chút rồi thôi.
Thấy cà phê trên cốc của cô chưa vơi đi chút nào, ông hỏi:
– Cà phê không ngon?
– Cháu không uống cà phê ít đường.
Trình Tưởng lại đưa đường đến trước mặt cô. Nhưng Hà Tịch lắc đầu:
– Cà phê vốn dĩ đắng. Thật sự muốn thưởng thức hương vị của cà phê thì phải tiếp nhận được vị đắng của nó, như vậy mới có ý nghĩa. Cháu không thể uống đắng, thêm đường cũng chỉ là hành động cưỡng ép, chi bằng tìm thứ khác thích hợp hơn, như vậy vẫn tốt hơn.
Trình Tưởng gật đầu.
– Ta đã hiểu rồi.
– Nếu đã không còn chuyện gì, vậy…cháu xin phép.
Sau khi cô đi, Trình Tưởng chậm rãi đưa tách cà phê lên miệng, hai mắt dần khép. Hương cà phê đậm đặc tràn vào khoang miệng, vị đắng kích thích toàn bộ tế bào thần kinh, làm tê liệt mọi suy nghĩ.
Ra khỏi khu nhà, Hà Tịch phát hiện mặt trời đã sắp lặn. Chỉ ngồi trong đó có một lúc, nói cũng chẳng được mấy câu mà thời gian trôi nhanh vậy sao?
Mấy ngày trước lúc nhận được điện thoại của Trình Tưởng, Hà Tịch nghĩ ngợi rất nhiều. Còn tưởng tượng ra cảnh tượng lúc họ gặp mặt, ông sẽ nói chuyện gì, cô sẽ đáp lời ông ra sao. Kết quả thì…cuộc gặp mặt còn chưa tới mười phút.
Hà Tịch cũng không ngờ mình lại có thể bình thản tới vậy, kể cả là lúc nói chuyện với ông hay hiện tại. Một cuộc gặp gỡ chính thức giữa cô và bố của mình, diễn ra chóng vánh và rất không chân thực, cảm giác chỉ như một giấc mơ. Ông rốt cuộc vẫn là lo ngại cô sẽ xuất hiện và làm phiền cuộc sống bình yên vốn có của họ.
Có chút nực cười, cô không cần tiền, không cần tình thương, cô cũng chưa từng chạy tới đòi danh phận với ông, ông lo cái gì chứ?
Bỏ đi, thế là đủ rồi.
Hà Tịch muốn bước đi tiếp, lại phát hiện hai chân đều vô lực. Cô chán nản tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi.
Sau khi ngồi xuống, cô lấy điện thoại, nhấn một dãy số quen thuộc.
– Alo?
Đầu dây bên kia rất nhanh liền bắt máy. Cô hít một hơi sâu rồi mới nói:
– Em sẽ tham gia cuộc thi đó.
Vương Lệ cực kỳ kích động, vội xác nhận lại:
– Em nói thật à?
– Là thật.
– Sao lại đột nhiên lại thay đổi quyết định thế?
Hà Tịch ngẫm nghĩ, cũng chẳng vì cái gì. Chỉ là muốn bản thân có thể thay đổi, tương lai ngẩng cao đầu, sống tốt hơn một chút, sống vì bản thân mình.